Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

MẢNH VƯỜN Của T







Giàn hoa giấy

Thỉnh thoảng tôi bị “la”vì cái tội buổi trưa trời nắng chang chang, lại phóng ra vườn tưới nước cho cây. Ừ thì trong nhà tôi chỉ có một người là có “thẩm quyền chút đỉnh” để ra oai la rầy, ấy là ngài “quan cũ”.


Quan la cũng đúng! vì sợ tôi bị cảm nắng, rồi bịnh. Một khi đã bịnh sẽ kéo theo nhiều phiền toái trong nhà, chưa kể phải nghỉ việc ở chỗ làm, nhà cửa sẽ thiếu vắng những bữa cơm, và quan phải vào bếp nấu cháo, nuôi bịnh.Nhưng nhìn những cành lá héo rũ, ngã quặt quẹo, những nụ hoa úa nhàu như muốn quị xuống sắp lìa cành làm sao tôi chịu nổi. Với sức nóng có khi lên đến hằng trăm độ F ở xứ Houston, nên dù chiều hôm trước đã tưới đầy nước, mà sáng ra không tưới thêm lần nữa, cứ y như rằng buổi xế trưa là hoa héo, lá rũ.



Hoa giấy tím






Hoa giấy hồng







Hoa loa kèn tím


































Những năm tháng xa xưa, tuy có học những giờ canh nông trong mấy năm liền, nhưng “ học mà không hành” nên bao nhiêu kỹ năng trồng trọt đều trả về cho Thầy Cô giáo cả, mãi đến thời  kỳ “ lao động là vinh quang, lang thang là chết đói, hay nói bị ở tù, lù khù đi kinh tế mới” mới thực nghiệm được. Thời bấy giờ, lao động chủ yếu là …nuôi gia súc và trồng trọt, nhất là củ mì, khoai lang hay rau trái…để có thêm sản phẩm “bồi dưỡng “ cho cái bao tử cứ bị bo bo, gạo mốc, mì sợi, rau muống già…. hoành hành.( không giống như phu nhân Tổng thống xứ Cờ hoa trồng khoai lang, cây trái trong sân sau tòa Bạch ốc là nhằm ...khuyến khích các em học sinh ăn uống để tránh ..béo phì)


Hoa dâm bụt

Muốn trồng cây hoa trái, tôi cứ phải lẩm nhẩm lầm thầm bốn tiêu chuẩn cơ bản: nước-cần-phân-giống.Rõ ràng điều kiện nước đi đầu. Thiếu nước là cái giống gì cũng chết quéo, chết khô.

Ngay cả con người ta, có thể nhịn ăn hằng mấy ngày, như mấy vị thường hay …tuyệt thực để phản đối hay muốn đạt được mục đích đòi hỏi nào đó, nhưng chẳng ai dám nhịn uống bao giờ, nhiều khi còn được uống nước sâm, nước yến để có sức ngồi tiếp.

Và những ngày tháng tang thương với từng đoàn người vượt biển cũng thế, có thể không có gì để ăn nhiều ngày trên biển, nhưng mỗi ngày cần vài nắp bi-đông nước là có thể sống cầm hơi để vượt sóng đến đảo xin tị nạn cộng sản.

 
Cho nên nước là yếu tố rất cần thiết cho đời sống mọi sinh vật trên thế gian này. Tôi tưới nước cho cây là làm đúng bổn phận của người làm vườn, chăm nom hoa tươi, cây trái.


Passion flower






Thật ra mảnh vườn nhà tôi nó rộng bằng cái lòng …bàn tay là cùng.


Bao nhiêu năm làm lao động xứ người, bạn bè nhiều phen thay nhà, đổi cửa, (có khi thay luôn cả vợ hoặc chồng). Nhưng thân tôi, may quá, quan cũ là người luôn ...thủy chung với những gì mình đã thích, đã có được. Căn nhà nhỏ nhắn xinh xinh nằm trong tinh thần “an cư-lạc nghiệp”, với bao nhiêu tình thân thương từng ngày qua ngày nén chặt trong đó, nên tôi khỏi khổ công dọn nhà đi chỗ khác, có khi phải ..thay nhà, đổi chủ!


Hoa Quincy


Hoa Đào Nhật Tân Hà nội
Nhánh Đào NT.


Tôi trồng những hoa gì ư? thật tình đâu nhớ hết được, mà muốn nhớ cũng không biết để mà nhớ, vì thật ra, khi trồng hoa trái, tự nơi tôi cũng đã có sẵn bốn tiêu chuẩn:
 
-Gây giống từ những hạt có sẵn như các cây ăn trái. hột hoa....
-Tự bạn bè đem tặng hay trao đổi.
-Mua ở nhà vườn, thường thì rất ít khi...
-Chôm của bạn( nếu xin mà bị từ chối, rồi cũng cười hì hì…) Bởi lẽ đó , tên các loại hoa làm sao mà biết hết, (có biết cũng không kể hết được),  miễn sao cây trồng cho trái,  cây cho hoa đẹp, nếu có thêm mùi thơm là tốt quá rồi.

Nhưng dĩ nhiên không phải một loài hoa có thể ra đủ bốn mùa, mà mùa nào hoa đó, thay phiên nhau làm đẹp lòng người.


Giàn Thiên lý

Hoa lục bình

 




                  




không nhớ tên


Hoa lồng đèn
 



Nhưng nếu không kể sơ trong vườn nhà có những cây ăn trái hay hoa quả gì làm tiêu chuẩn, e rằng “thất lễ” với chúng, dù chúng không biết khiếu nại, kiện thưa.



Này nhé , một giàn mướp hương lúc nào cũng
lủng lẳng trái, xanh mơn mởn, chỉ cần hái thêm rổ rau mồng tơi, một mớ lá sâm là có nồi canh  nấu với tôm tươi thơm lừng, vừa đậm đà vừa tốt cho sức khoẻ.


Giàn Mướp hương

































Ấy khoan nuốt nước miếng vội, hãy đợi cuối tuần, sẽ hái một mớ lá lốt, lá nào lá nấy xanh um, làm “ Bò nướng lá lốt”!

Lá lốt

 
 
Lá dứa
 
cà chua
 
Lá Cẩm màu tím
 

 Hái thêm mấy thứ rau thơm: nào tía tô, húng lũi, rau răm, dắp cá, có cả hẹ non nữa kià, và mấy trái dưa leo nằm nép mình trong hàng rào quanh đó, chỉ cần mua thêm búp xà lách và hũ mắm nêm, đã có sẵn những chậu ớt đầy trái, cắn vào một tí nghe cay xé đầu lưỡi, nhưng dòn và thơm, có người bảo rằng những người trồng ớt cay là người có …máu ghen tột đỉnh(?). Ai nói gì thì nói , người nào trồng tiả cũng muốn cây trái thơm ngon.


Dưa chuột

cây ớt


Cây Chanh vàng
chanh dưa hấu

Cây Bưởi

Thôi thì sẵn cây chanh , hái vài quả để làm tô nước mắm.. Một bữa tiệc thịnh soạn do cây nhà lá vườn ngon tuyệt ( nếu không ngon, không sạch thì sao có tên chóp bu xứ Cộng phải tiêu phí vài chục ngàn đồng đô la để làm một vườn rau xanh để ăn, ngõ hầu…trường thọ?) Cây quít ngọt thì đến mùa Tết mới chín vàng, nên mùa hè đành chịu.

Trái quit đường
 


Trái Đào
























Xui quá, buồng chuối chưa chín vàng nên không có chuối tráng miệng.







Và  mấy cây đu đủ ngọt như đường, mà trái thì đeo kín cây trông dễ thương chi lạ.
































Nhưng mà có sẵn những trái tắc thơm lừng, thôi thì làm những ly …tắc đường cho môi em ngọt.
Hoa Cam
 

 
Đang nói chuyện tưới hoa, sao lại nhảy sang chuyện ăn uống vậy cà?. Ấy ! Ông bà xưa đã bảo: “có thực mới vực được đạo” mà!

Và cũng chẳng cần phải đọc sách của ông Tàu tên Kim Thánh Thán mới biết phán một câu: “Buổi sáng thức dậy bước ra vườn, thấy cái nụ búp tối qua, giờ đã nở hoa đẹp rực rỡ, không phải thống khoái lắm ư?”

Hoa Chuỗi ngọc


hoa sứ
 
Hoa lan


Cây hoa  Ngọc lan


Hoa Ngọc Lan


















Humming bird
















Khi hoa nở trong vườn đã kéo theo một lớp bướm-ong không mời mà tới. Những con ong mật nhỏ tí tẹo, xinh xinh mấy lúc nay thường chọn giàn hoa Ti-gôn làm điểm hội tụ, ngay cả những con chim bé tí xíu, cứ như chiếc trực thăng đang ..hover, cũng bay đến đứng yên mà hút mật hoa. Lũ ong bướm, chim muông không tìm đến làm sao được, khi mà giàn hoa lúc nào cũng rực rỡ những nụ hoa. Hoa đỏ cả một giàn.






Những chùm hoa Ti-gôn nho nhỏ, xinh xinh treo lủng lẳng trên những …dây leo , có thể tự bám víu chỗ nào chúng có thể bám được. chúng nở có khi cả tháng mới tàn. Khi mới nở, bốn cánh hoa nở hết để lộ  một nhụy vàng thật xinh, đến khi gần tàn, chúng mới xếp lại thành hình trái tim, bóp lại và …giữ yên đó đến khi đổi màu từ đỏ, sang xanh nhạt và  ..khô đi, bên trong sẽ có hột, có quyền giữ lại chờ năm tới gieo hột trồng giàn hoa khác.



Hoa Ti-gôn đẹp thơ mộng và làm vui mắt,  có thấy gì gợi nên sự ..tan vỡ, có chỗ nào buồn thương đâu nhỉ? Vậy mà...Ngày xưa còn bé, cái thời tung tăng chân guốc đến trường, cũng bày đặt …say mê chuyện tình TTKH, rồi cũng cố đi tìm hoa Ti-gôn ép vào trang vở học trò.

Mà khổ nỗi, hồi đó ở thành phố, đa số nhà cửa đều san sát nhau, mỗi gia đình một căn, làm gì có nhiều đất để trồng hoa Ti-gôn cho thơ mộng, phải đi xa xa một chút, tới mấy biệt thự-vila, may ra mới có giàn Ti-gôn leo lên bờ dậu, có bữa hên thì hái trộm được, hôm nào xui xẻo bị chủ nhà thả ..chó rượt chạy thấy bà nội, xách cả guốc mà chạy, sách vở gì cũng …cuốn theo chiều gió chứ đừng nói đến hoa.

 

Giờ nghĩ lại thấy ..lảng xẹt! chẳng lãng mạn tí nào cả, tự nhiên không bị thất tình, thất chí gì cả, cũng đi tìm thơ, rồi bài hát “Chuyện tình hai sắc hoa Ti-gôn” ( không nhớ Tác giả), để suốt ngày ngâm nga : “Cứ mỗi lần thu, thu đi lại thu , thu về tan tác lòng, để cho mình tôi, trông hoa đỏ rơi, nghe mùa thu tới….Người ấy vuốt tóc tôi lặng câm, rồi bảo sao khi anh trông màu hoa, lòng cứ ngỡ tình yêu chúng mình lại tan vỡ như màu hoa…”


Đúng là một lũ con nít ..ranh, bày đặt làm người lớn, chứ làm gì có tình đâu mà …thất, ngoài chuyện lo học hành thi cử, còn phải lo phụ mẹ bán hàng, hôm nào có nhiều thì gờ rảnh, thì cả đám bạn đã kéo nhau ra biển giỡn như giặc ngoài ấy, có khi còn lo đi ..phá mấy ông lính quân trường nữa, làm gì có thì giờ để buồn?

Hoa cánh bướm

Hoa "tim vỡ"
      

Hoa Điệp

Rõ là vô duyên!” Đúng y như lời ông quan tàu bay cũ nhà này vẫn thường càm ràm: “Mấy người sao lảng xẹt, tự nhiên có gia đình vui vẻ, vợ chồng con cái đề huề, nhà yên cửa lặng, lại đi rinh về một mớ đĩa nhạc, ca sĩ thì …rên rỉ, lời nhạc thì …than mây khóc gío, tình vỡ, tình tan….v..v do mấy ông nhạc sĩ bị …bồ đá, vợ bỏ,  hay bạn bè của mấy ổng bị con gái …chê, buồn tình, ổng trút tâm sự lên nốt nhạc, lời ca từ …chết tới bị thương, mấy người đem về nghe, rồi buồn, rồi có khi …khóc theo, rồi ủ rũ suốt cả buổi, làm sao có tinh thần phấn chấn để làm việc? …rõ là vô duyên!











Ấy ! quan cũ la thì cứ la, tại người có tính… miễn nhiễm với nỗi buồn của tha nhân, nên người không cảm được, còn những tâm hồn đa sầu, đa cảm như chúng tôi, sẵn sàng chia xẻ nỗi đau của người chứ! Cũng có nhiều người bảo rằng nhờ những mối tình tan nát, đổ vỡ, lỡ làng…, nên mới có những vần thơ, câu truyện, bài ca hay, đi vào lịch sử âm nhạc, văn học, thế hệ sau mới biết đến.














Nhưng có một điều chắc chắn, vị nữ lưu (hay nam nhân cũng vậy) nào mang nhiều “tâm sự”  nên để bớt chút thì giờ chăm sóc vườn cây cảnh, bảo đãm nỗi buồn sẽ không cánh mà bay, hay người nào bị phiền não, trầm uất, hãy chăm sóc vườn cây trái, tâm hồn sẽ thoải mái, yêu đời lên, nếu không sợ làn da hồng rám nắng, hai bàn tay búp măng móng nhọn bị chai, gãy bất thình lình, và điểm đặc biệt là không sợ sâu. Vì khi chăm sóc cành hoa, cây trái, bao nhiêu uẩn ức ấp ủ trong lòng có thể đem ra "tâm sự" với hoa, với cây cành, vì hoa, trái nghe sẽ không đem nói cho người khác biết!





















Săn sóc chúng thường xuyên như nhặt một cái lá vàng, tỉa đi những lá sâu, cắt một cành con vừa gãy, vuốt ve những lá non,  nhiều khi nói chuyện,...năn nỉ nếu lâu quá mà không chịu ra hoa, cứ y như rằng thời gian sau đó chúng sẽ lớn lên mơn mởn, ra hoa, kết trái như mình mong muốn.

Hoa loa kèn hồng

Đó là lý do nhiều người trồng vườn hoa đẹp,( không nói đến những nhà vườn có kỹ thuật cao và phân bón đặc biệt) thiên hạ nhìn vào thấy tươi tốt, họ bảo người đó có .."green-hand".

Thật ra người nào cũng có thể làm được, chẳng qua là điều kiện thứ hai phải thực hiện là "cần", có nước mà không tưới, cây héo, có phân mà không chịu bón đúng kỳ hạn, một năm xuân thu nhị kỳ,( cho ăn...phân nhiều quá cây hoa cũng bị...bội thực).thì không mong gì cây cảnh tươi tốt.



Hoa cánh bướm


Bông giấy

Trồng hoa trái mà giao cho ...thiên địa hội thì chịu khó nuôi nhà vườn, nếu thích ngắm hoa.

Nước-cần-phân-giống, bốn tiêu chuẩn cần thiết để chăm sóc một mảnh vườn nho nhỏ, sống yên lành, thoải mái trong tâm hồn, ngoài những giờ căng thẳng ở nơi làm việc, cũng là điều nên lắm !!!! .

Bây giờ tiết trời đã vào thu, gió hiu hiu thổi nhẹ vào mỗi sớm mai, những giọt sương còn ngủ muộn trên cành lá, để lá ôm trọn màu xanh và hoa không tàn theo nắng vội.Lúc này là thời gian để chuẩn bị bón phân, và chuẩn bị tiếp cho mùa đông sắp tới, mong rằng thời tiết H.T. đừng khắc nghiệt quá , để những người ...thương hoa không buồn theo ..cây chết!!!!



Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

CẬU

Với sự liên hệ trong gia đình của người miền Trung và miền Nam, thì “Cậu” là anh hay em trai của Má, dù ruột thịt hay họ hàng. Người miền Bắc thì Anh sẽ gọi bằng Bác, em trai mới gọi là Cậu..

Và không hiểu tại sao cả bọn chúng tôi là hè nhau gọi người đàn ông đó là Cậu. Bắt chước. Bịnh bắt chước cũng là bịnh hay lây.Y là cháu họ xa của cậu Đ, cô nàng bảo thế. Nhưng sau này mới vỡ lẽ ra, xét cho cùng thì cũng đâu có họ hàng gì cho cam, vì Cậu chỉ là em của mợ - là vợ của cậu Y mà. Nhưng có lẽ vì người miền Bắc muốn có nhiều họ hàng khi vào Nam chăng, mà cứ nhận thế. Nhưng khi đó, tên đầu tàu Y gọi thế nào là cả đám hùa theo gọi như vậy. Và cậu Đ đã có được nguyên một đám cháu gái choai choai, mà chắc đương sự cũng không ngờ.

Khi bạn Y. về báo tin và đưa câu hỏi: ngày mai cậu Đ đem tàu HQ ra đây sửa và về lại một ngày sau đó, tên nào muốn đi theo tàu vô SC thăm chơi cho biết? Tàu sẽ cặp vào phía bên bãi biển của khu gia binh, đối diện với trường SP, nơi có nhà Cậu ruột của Y. để đón khách.  


Dĩ nhiên câu hỏi được đặt ra cho cả một đám nữ giáo sinh của 3 phòng nội trú đang ngồi tụm lại để hóng chuyện. Cả đám nhao nhao như sắp lên hoa về…nhà chồng không bằng. Riêng tôi đang phân vân đi hay ở lại một mình, khi chẳng mấy hưởng ứng lời mời mọc của Y. Vì SC đối với tôi đâu có gì xa lạ, mỗi khi nghỉ và trở lại trường, xe đò vẫn phải chạy ngang SC, cái huyện lỵ bé tí bằng cái bàn tay, có điều con đường rất đẹp, hai bên đường những cây dừa cao rợp bóng mát, trong dừa, ngoài dừa, xa xa bên kia bãi cát biển cũng là dừa. Nghe đâu những nàng thiếu nữ SC sở dĩ trắng trẻo cũng nhờ tắm nước dừa. Nhưng nghĩ đến khi cả bọn đi hết trơn, tôi ở lại một mình cũng hơi lạnh sống lưng, vì nội trú mấy lúc gần đây cứ bị la toáng lên là có người thấy ma! Nên ban đêm truớc khi lên giường ngủ, tên nào cũng “thủ” một cái dao bằng sắt để dưới gối trừ ma. Cuối cùng thì vì ..nể bạn, tôi cũng “hy sinh” vài ngày nghỉ phép để đi cùng chúng bạn, để T.M. khỏi lẻ loi, cô nàng nói thế khi năn nỉ tôi đi cùng.

Sau khi xin phép chị H., Giám thị nội trú để xuất trú, cả bọn xuống phòng khách ngồi đợi, và Y là cô bạn “liên lạc viên” về giờ giấc, bến hẹn. Nhưng cuối cùng thì tàu đâu không thấy, chỉ thấy Y về với một người đàn ông mà Y gọi là Cậu. Cậu lớn hơn chúng tôi cỡ mười tuổi, ngày đó với khoảng cách tuổi tác như vậy được gọi cậu hay chú không có gì ngạc nhiên. Nhưng cậu bảo tàu thủy chưa sửa xong nên không vào  được, cậu sẽ đưa “các cháu” lên bến xe đò mà đi.

Ông tài xế xe đò QN-SC cứ nhìn bọn tôi như nhìn người từ hành tinh lạ? hay ông ta ngạc nhiên tại sao có một người đàn ông – dù có đẹp trai như Phan An-Tống Ngọc bên Tàu đi nữa, làm gì mà có thể dẫn theo một lúc hơn mười cô “cháu gái gọi bằng cậu” sàn sàn như nhau, mà cô nào cũng tươi rói, cười nói huyên thuyên…
Chuyến du hành rồi cũng xuôi chèo mát mái khi toàn bộ hành khách trên xe ở diện “âm thịnh dương suy”. Nhờ vậy mà xe nhẹ ký, chạy nhanh, tới SC hồi nào không hay, và căn cứ HQ SC là địa điểm dừng chân tạm trú của đám chúng tôi, ai cản được khi chính Cậu, căn cứ trưởng đích thân đưa khách về nhà.

Màn nữ giáo sinh Sư Phạm và Sĩ quan HQ trong căn cứ chào ra mắt nhau cũng diễn ra có bài bản ( không có hạ sĩ quan và thủy thủ-?). Không biết quí ngài nghĩ gì, chứ cái đám con gái choai choai tụi tôi thì …tò mò hết biết. Vì căn cứ của Lính mà, Lính thì có nhiều…súng ống, vũ khí, tàu thuyền…., Sĩ quan thì cấp bực khác nhau, đi theo nhờ họ giải thích để biết thêm về đời sống của Lính biển tại một căn cứ cũng là điều lý thú.


Bữa cơm chiều tại căn cứ cũng đượm tình…gia tộc. Cậu ngồi ngay đầu bàn như…chủ tọa, nghe nói đó là vị trí cố định của Cậu mỗi khi ngồi vào bàn ăn. Đám khách chúng tôi được ngồi xen kẽ với quí Sĩ quan trong căn cứ. Dù họ có 5 hay 7 người thì chúng tôi vẫn …thắng, vẫn “âm thịnh dương suy”. Bữa ăn với những món hải sản, đặc sản của SC do người “hỏa đầu vụ” dọn lên, có món “tôm hùm “ nổi tiếng trông thật hấp dẫn làm chúng tôi chả thèm e dè, mắc cỡ gì cả, cứ tự nhiên …xơi ráo, một phần vì đi xa đói bụng, một phần vì thay đổi vị trí và món ăn, ở nội trú gần hai năm, cứ ăn cơm nhà bàn mà phát ngán, giờ có cao lương mỹ vị như ở nhà, tội gì mà từ chối.
Sau khi cảm ơn Cậu và ban ẩm thực cho bữa cơm chiều, chúng tôi bắt đầu đi chung quanh nhìn xem …nơi ăn chốn ở của Lính biển, đến khi màn đêm buông xuống. Và rất mừng là, dù có làm lính, lính ở căn cứ chắc vẫn khỏe hơn là lênh đênh trển biển cả xa nhà…
            
Những người khách đến thăm có giấy mời như chúng tôi, cũng được chiều chuộng kỹ bởi những Sĩ quan Hải quân có tiếng hào hoa.(?). Quán cà phê ( quên tên) được một bữa ăn nên làm ra vì có đông khách đến uống. Dĩ nhiên cả quán đều nhìn chúng tôi hơi kỹ, nhưng đâu có sao, tình “quân dân cá nước " mà. Một chuyến đi thăm để thắt chặt thêm tình ..hữu nghị quân dân. Khi biết vợ của Cậu không ở trong căn cứ mà đã về quê thăm nhà, chúng tôi vẫn không dám đùa quá trớn để khỏi mang tiếng với…đời! dù buổi đi chơi thật là vui.




Bùm! Bùm! Chéo chéo! Những tiếng đại bác rít lên nghe rợn người. Báo động. Tiếng còi hụ báo động réo liên hồi, kéo dài ra, nghe cũng …thê lương và hãi hùng lắm. Thế là cả bọn nhao nhao lên, hình như mặt tên nào cũng thất sắc thì phải. Lệnh của căn cứ trưởng ban ra cho bọn tôi “ tất cả xuống hầm trú ẩn”. Chứ những người Lính thì đã có phận sự của họ, người nào có nhiệm vụ đó rồi. Lính  quýnh, láng quáng làm sao mà khi ngồi được dưới hầm, mới thấy bàn tay mình vẫn còn …nằm trong tay vị Sĩ quan của biển.


À thì ra, lúc nghe báo động, vị Sĩ quan đã cầm tay tôi kéo chạy, chắc tại tôi ngồi gần người lúc đó, chứ trong cơn ..binh biến, pháo địch nổ trên đầu, ai hơi đâu mà chọn người để…cứu nạn. Hồi đó có nhớ tên, vì người có một giọng “Bắc Kỳ” rất ấm, còn hỏi tôi trong lúc dứt nhiệm vụ liên lạc với cấp trên đâu đó bằng những mật mã quân sự. Câu hỏi: có sợ không?  Hỏi hơi …thừa, mặt không còn chút máu mà nói không sợ sao ? Khi ngồi yên mà trong bụng vẫn còn đánh lô tô, gõ nhịp liên hồi, dù biết rằng đang ở dưới lòng đất, nhưng biết đâu được, một quả đại bác nào đó, nó bay đến đúng tần số, chui đại vào hầm, chết thẳng cẳng thì cha mẹ buồn khổ thiệt, nhưng thời gian qua đi cũng sẽ nguôi ngoai, còn bị thương cụt tay gãy giò, mới là gánh nặng cho cha mẹ, tội chết! May quá, bữa đó bọn cộng quân đặt pháo tại Ngân Sơn, pháo làm sao mà toàn trúng dưới nước, có trái nổ kêu bùm bùm, có trái hơi…xì rồi lặn luôn. Một đêm kinh hãi, một tối nhớ đời. Trong giấc ngủ chập chờn sau đó, tôi cứ mong trời mau sáng để rời căn cứ hầu tránh trận pháo tiếp, nếu có.( nghe nói có đều đều sau đó)




Sau khi ăn sáng với bánh mì ốp la do anh hoả đầu vụ chuyên nghiệp khoản đãi theo lệnh Cậu. Màn từ giã cũng đầy …lưu luyến. Cậu có vẻ buồn nhiều, vì từ chiều qua, Cậu vẫn loanh quanh lẩn quẩn bên nàng Th. , Cô bạn người Huế dễ thương của chúng tôi để chuyện vãn cho …đỡ buồn. Còn cô bạn K.Th. thì có anh chàng Thiếu uý mới ra trường tên B, cứ lân la muốn tìm hiểu “đời tư” hay sao đó, khiến bọn tôi theo chọc phá quá mạng. Vui thôi, đâu dễ dàng kết “tình thân ái” nhanh như vậy.

Cậu cho phép cả bọn được …lên  tàu để về lại trường, vì tàu đang có nhiệm vụ tuần tiểu ngoài biển và sẽ ghé lại QN để cho chúng tôi …trở về nguyên quán.


Xem trước
"Trên tàu hải quân" đi Cù lao Xanh
                                      

HNiệm+Thu Mai-Cù lao xanh.

Dù chúng tôi đã có vài lần được “lênh đênh trên biển” bằng tàu Hải quân mỗi bận nhà trường tổ chức đi du ngoạn ở ngoài Cù Lao xanh, những lần cả trường cùng đi, và những vị sĩ quan thuyền trưởng đã không ngại ngần thử sức chịu đựng của đám hành khách và tài lèo lái con thuyền của họ, đã cho thuyền …lướt sóng, còn lạng qua lạng lại trên làn nước , để cho cả đám giáo sinh cả nam lẫn nữ biết mặt trùng dương, biết trời bao la và biết …cho ra mọi thứ vì bị ói tới mật xanh mật vàng, vì sự “lả lướt” của vị thủy thủ lái tàu.


 
Vì đã có “kinh nghiệm đi biển” nên chúng tôi đã chuẩn bị một vài viên thuốc say sóng, để khỏi làm …xấu mặt nữ sinh SP. Nhưng trời chẳng chìu lòng người sao đó, mà hai cô bạn trong số mười hai đứa chúng tôi đã không “tuân thủ ngưng say sóng” chúng vẫn lộn phèo gan ruột và thốc tháo cho ra những món ăn vừa được thết đãi buổi sáng, làm mấy vị SQ luống cuống, chạy tới chạy lui ra tay nghĩa hiệp đỡ đần. “Quê ơi là quê!”, nhưng cơ thể của mỗi con người có sức chịu đựng riêng, mấy cô này yếu quá, nằm xụi lơ trên tàu, trông thật thảm não mà họ đâu có muốn vậy.Cuối cùng Cậu quyết định cho tàu cập vô gần đường quốc lộ, để cả đám lên bờ đón xe lam mà về lại trường. Cái số phải …đi xe lam mà!
 
Nhưng trước khi vô bờ, Cậu đã cho thuyền ghé lại trên một hòn đảo nhỏ, mà chung quanh là một rừng dừa ngút ngàn xanh mát mắt, đẹp vô ngần. Cát trắng biển xanh, gió thổi lồng lộng. Những hàng dừa xanh lả ngọn đong đưa trong gió và một đám con gái choai choai  từ trên tàu hải quân lội nước xuống khiến cho những người dân trên đảo ngạc nhiên, chắc có người tưởng “những nàng tiên cá” xuất hiện. Nhưng không sao, miễn họ đem từng quài dừa nặng trĩu ra, và dùng dao bén gọt một cái là trơ ra cái núm trắng tinh, chọt mũi dao vào là có nước uống. Những người dân trên đảo hôm ấy bán được một số dừa tươi mà không cần mang ra chợ và chúng tôi được thưởng thức “đặc sản SC” ngay tại chỗ. Nước dừa ngọt thanh, mát rượi đã làm dịu đi cơn say sóng của những người bạn, để khi vào bờ, mấy cô có thể ngồi xe lam mà không  làm phiền cái đám chúng tôi phải đỡ, nâng.
 


Và từ đó đến nay chúng tôi chưa một lần gặp lại Cậu để nói thêm tiếng cảm ơn nào nữa cả. Cảm ơn Cậu đã tạo điều kiện để cả nhóm chị em bạn chúng tôi được đến thăm thắng cảnh quá đẹp của biển-đảo SC, được biết thêm về một “ căn cứ quân sự” trên biển, được làm quen thêm những người hùng của biển cả, ngay cả việc…chạy trối chết để trốn đạn pháo kích, để thấu hiểu được phần nào  sự gian khổ, sự nguy hiểm mà những người Lính phải đương đầu, hứng chịu và can đảm ứng phó để cho những người dân thành phố được sống bình yên, vui hưởng hạnh phúc. Dù nơi đó, mới chỉ là một căn cứ nhỏ không có nhiều nguy hiểm như những tiền đồn heo hút.


Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà đã hơn bốn chục năm qua rồi. Tháng rồi tôi nhận được cú điện thoại viễn liên từ FL. của Y, cô bạn cười dòn và hỏi:
- Nhà ngươi có nhớ cậu Đ không? Y mới vừa gặp lại Cậu sau mấy chục năm rồi đó.
-Chạy trốn đạn pháo kích gần nín thở, làm sao mà quên được. Cậu bây giờ ra sao? chắc đã…già lắm rồi, con cháu đầy đàn và đang sống ở Mỹ?

Thế là cô bạn có dịp kể lại câu chuyện …tình năm xưa, cứ như trong tiểu thuyết của nữ sĩ Quỳnh Dao mà một dạo, hầu như các cô gái trẻ đều say mê theo dõi, từ chuyện Song Ngoại đến Xóm Vắng …, Thì ra, người Cậu thương yêu là cô bạn thân của tôi, nhưng bị gia đình “cấm cản” vì có chút liên hệ gia đình bên mợ của Y. Cậu buồn  mà không thể thổ lộ cùng ai được, nên một hôm Cậu đi về nhà người bà con thăm chơi, gặp lúc “cô hàng xóm” đang …xách nước đi ngang, trông cô cũng xinh xắn, người bà con của Cậu hỏi có…bằng lòng họ sẽ làm mai cho. Thế là một đám cưới nhà binh được tổ chức cũng xôm tụ, vì lúc đó Cậu đã là Hải quân sĩ quan căn cứ trưởng rồi.


Một gia đình, một sự kết hợp tình cảm có lẽ không được như ý, một nông nổi trong sự lựa chọn để lấp khoảng trống tâm hồn hay là số phận đưa đẩy, một nợ duyên lệch lạc chỉ hồng? Cuối cùng thì Cậu mợ đã đường ai nấy đi.


Bây giờ Cậu đang sống một mình, với những môn thể thao là chính. Với tuổi ngoài bảy chục, nhưng Cậu vẫn còn thích “leo núi” với người con trai đi cạnh. Hình như những cảnh thiên nhiên hùng vĩ của núi rừng, những khoảng trời trong gió lộng có sự hấp dẫn tột cùng, nên dù tuổi hạc đã cao, nhưng với thân thể tráng kiện, tinh thần minh mẫn, cậu vẫn còn thích thú  sau mỗi chuyến đi. Cậu kể cho cô bạn tôi nghe về đời sống gia cảnh của Cậu,




Và từ cô bạn tôi, một duyên nợ cũng đứt dây tơ hồng từ  những ngày tháng tư đau thương đó. Chồng Y , một pilot trực thăng ở Biên Hòa, hẹn cô vợ trẻ đang bụng mang đứa con đầu lòng  đến một chỗ hẹn, để anh đem trực thăng đến đón theo đoàn người di tản, nhưng rồi người dân ùa đến đứng chờ đông quá, trực thăng không xuống được, anh bay thẳng ra hạm đôi của Mỹ ở giữa biển khơi, và anh định cư ở Pháp vì có người chị đã ở bên đó từ trước bảo lãnh. Anh có vợ khác từ những ngày tháng đó và có 3 đứa con, trong khi vẫn gửi “quà” về cho vợ nuôi con dại. Đến khi Y vượt biên được đến trại tị nạn, thì mới ngả ngữa ra vì chồng không thể bảo lãnh cho vợ con được nữa. Cuối cùng, với tâm trạng đau thương, thất vọng buồn chán, may nhờ  được người Chị bảo lãnh cho Y sang Mỹ và….

Ngày gặp lại Cậu, Y vẫn một mình như Cậu, nhưng bây giờ tất cả đã qua thời son trẻ để nối nhịp cầu duyên.... (?)
 Y nói Cậu gửi lời thăm mấy đứa hồi nẳm, vì Cậu vẫn còn .... nhớ, nhất là nhà ngươi, đứa hay chọc phá nhất . Ừ thì nhờ Y gửi lời thăm hỏi và cảm ơn dùm Cậu nhé, Chúc Cậu khỏe, trẻ mãi không già.

Lê thị hoài Niệm

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Trời trở gió




Hổm rày trời trở gió
Mưa lạnh trút qua đây
Sức khỏe em không có
Nên cứ bịnh trật trầy.

 
Nhớ mở nắp chai dầu
Thoa ngay cho ấm phổi
Kẻo lạnh lên đỉnh đầu
Lại đổ thừa gió thổi.

 
Đây nè chén sẵn đơm
Mùi lúa mới thật thơm
Nín đi đừng rơi lệ
Khóc nhè, nước trộn cơm.

 
Giữ sức khỏe nhé em
Uống thuốc không cần thử
Mong mọi việc xuôi êm
Cùng anh làm thơ chứ?

 
Nhìn em sau cơn bệnh
Thoạt nhìn chẳng ...giống ai
Thương em từ tâm lệnh
Hứa săn sóc Em hoài

 
Dẫu mai này già cỗi
Nhớ giữ mãi  tình  xuân
Mong em đừng hờn dỗi
Bởi mình nặng thâm ân
Hoài Niệm
 

 

 

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Chuyện "Giàn Thiên Lý"


Rất nhiều năm về trước , khi đến nhà người bạn thăm chơi, nhìn ngoài vườn thấy có một giàn dây leo, nhưng lá đã úa tàn , như không có bàn tay chăm sóc , nên có hỏi chị cây gì leo, chị bảo: hoa thiên lý.
Mừng quá, tôi vội xin chị cắt cho xin một nhánh về trồng , chị bảo : muốn cắt bao nhiêu cũng được , vì nhà chị không có chăm sóc kỹ, trước sau gì nó cũng ...chết! và sau đó giàn hoa trống rỗng.
Từ một nhánh nhỏ, tôi đã cố gắng chăm sóc và giờ đây, giàn hoa thiên lý ở nhà tôi đã là một "đề tài" sắp đi vào văn chương rồi đó.
 
 
Tuy là cái giàn nhỏ xíu, nhưng có lẽ nhờ tôi tưới nước sớm chiều, mà những cành hoa cứ vươn lên vùn vụt , và nở hoa trong từng kẽ lá, để rồi, tôi cũng bắt chước ông bà xưa hái hoa vào "xào tỏi" , Ôi cái  món ăn đơn sơ, mộc mạc nhưng sao cũng...ngon ớn . Những chùm hoa vừa chín tới, thơm thơm, dòn dòn  có chút vị ngòn ngọt, như vậy mới đúng là hoa Thiên lý chớ!
Từ trong ca dao  có câu:
 
Tóc em dài, em cài bông hoa lý
Miệng em cười anh để ý anh thương

Ừ tại sao tóc dài phải ..cài bông hoa lý nhỉ? hoa thiên lý đâu dễ tìm, đâu phải nhà ai cũng có trồng giàn thiên lý, nếu là nhà thành phố thì lại càng không thể, trong khi hoa hồng, hoa cúc, hoa lan ...thì tìm đâu cũng thấy. Chưa thấy ai giải đáp dùm thắc mắc của riêng tôi, không lẽ tóc dài lấy chùm hoa thiên lý cài lên để thế ...cái nơ? vì hoa Thiên lý khi ra hoa thành từng chùm, cài chùm hoa xanh xanh cho thêm chút điệu đàng nơi người thiếu nữ, hay chỉ là câu gieo vần cho đúng với "miệng em cười anh để ý anh thương" câu này không cần giải thích ai cũng biết rõ mười mươi.

hoa thiên lý


Và cũng vì nhà tôi có giàn thiên lý, có nhiều bông, mà một số những người bạn văn -thơ khi đến thăm nhà, đã ...xin giống về trồng, vì - có người bảo đã "50 năm có lẻ", chưa hề nếm lại tô canh nấu với hoa thiên lý. Thế là chủ nhà vui vẻ hái tặng cho ...đủ nồi canh cho bữa cơm chiều.( với bài viết Nhịp sống quanh ta, nhà văn NN đã tả rõ về ..nồi canh Thiên lý)
 
 
  Và chủ nhật vừa rồi , nhà thơ CH đến thăm nhà, lại một lần nữa gia chủ hái tặng một rổ hoa thiên lý, vì anh nói khi mẹ anh còn sinh tiền , Cụ bà vẫn ước ao làm sao ăn lại một lần món hoa thiên lý xào suông thôi. Và anh đã đem về "xào suông " để cúng cho Cụ Bà, một cử chỉ quá đẹp của người con hiếu đễ. Chưa hết, anh còn làm một bài thơ "Dây thiên Lý", kể lại cuộc tình năm xưa hai người hò hẹn nhau dưới giàn hoa thiên lý. Bây giờ mỗi kẻ một nơi, anh nhớ hoa thiên lý và cũng ...nhớ người tình.  

Thơ: DÂY THIÊN LÝ
Tóc em dài, cài hoa thiên lý         
 Miệng em cười để  ý anh thương”       
  Vừa vào xuân thiên lý leo giàn
Thân hiền hậu, nhu mì, mảnh khảnh
Từng chùm hoa tỏa sao kiêu hãnh
Màu xanh non, mơn mởn đơm cành
Hương ngọt ngào, vị mật thơm lừng
Ngào ngạt gởi tình yêu say đắm
Nên gái quê em cài, làm dáng
Đêm trăng mơ , ngồi dưới giàn hoa
Anh trộm nhìn, tưởng ngắm Hằng Nga
Từ tiên nữ của anh dân ruộng
Chùm hoa tươi cài làn tóc mượt
Sao dịu dàng như ánh trăng thanh
Sao mơ màng , êm ái không cùng
Khiến lòng anh ngu ngơ, vương vấn
Mùi thiên lý theo anh ngày tháng
Nhớ hương hoa , và cũng nhớ em
Chương Hà

  
Ngày trước , trong thời kỳ kháng chiến chống Tây, nhà thơ Yên Thao đã làm bài thơ, có hai câu cuối,

Nhà tôi ở cuối chân đồi
 Có giàn Thiên lý có người tôi thương." ( bài thơ đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc với tựa đề "chuyện Giàn Thiên Lý")
 
Ngày nay, nhà tôi cũng có giàn thiên lý dù đang sống trên ...xứ lạ quê người. Ở đó tôi cũng có một gia đình với người tôi thương, mà không sợ hằng đêm ....pháo kích nổ nhầm.
 Thật là may mắn khi được sống trên xứ sở Hoa Kỳ, một nơi mà  mạng sống con người luôn được quí trọng, muốn gì có ...nấy, miễn chịu khó làm ăn để có tiền chi dùng, ngay cả một khu vườn với muôn vàn hoa thơm cỏ lạ. Một nơi mà con người sống thật tự do, thoải mái miễn đừng làm hại người khác , đừng "phản bội Tổ quốc". Những thứ tội lỗi này không thể nào tha thứ được.



Cây hoa Điệp trong vườn

hoa Lựu cảnh


trái đào
hoa sứ

Hoa giấy










Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Bữa qua-Hôm nay-Ngày mai

Thế là từ nay về sau, ngày Sinh nhật của tôi, ngày 1 tháng 7 hằng năm, sẽ là ngày giỗ của cô bạn trẻ: Bội Lan.
Bội Lan ra đi ở tuổi vừa tròn sáu mươi, thật đột ngột không ai ngờ.
Ngày 1/7, đáng lẽ là ngày vui của tôi, nhà tôi nghỉ làm ở nhà để đưa vợ đi ăn mừng Sinh nhật. Nhưng trước giờ đi, một cú điện thoại đã làm tôi bàng hoàng, bật khóc. BL vừa đưa vào bệnh viện vì bị đột qụỵ, hiện trong tình trạng vô cùng nguy hiểm.
Những cuộc gọi xuyên bang để tìm hiểu bệnh trạng. Bữa qua 30/6, một ngày trước đó, BL vẫn sinh hoạt bình thường, hôm nay vào viện, và buổi tối, BL đã trút hơi thở cuối cùng.
Lời cầu nguyện gửi theo hương hồn BL, chúc em về  chốn Thiên đường sớm nhất.

 
BL là em của anh H, người bạn cùng lớp với tôi từ những ngày mới vào đệ thất trường NH-TH. Nhà anh có 4 cô con gái đẹp, nên được gọi là "Tứ Mỹ" mà BL là em út .
BL rất vui vẻ,  hài hoà với mọi người, sốt sắng giúp đỡ mọi người trong những trường hợp khó khăn cần giúp, nhất là những bạn bè của em. Năm rồi sang Houston tham dự Hội ngộ Trường cũ Tình xưa, BL đã cùng chúng tôi, những người chị, người bạn đi ăn , đi thăm thắng cảnh, vui đùa, chuyện vãn cười vang thoải mái, em còn hối thúc tôi mau mau "ra mắt" tập truyện thứ hai, và em sẽ là một "mạnh thường quân" trong ngày vui đó.
Và năm nay, em cũng đã ghi tên tham dự đại hội vào tháng mười tại nam Cali.
Nhưng rồi, em đã đi, đi quá đột ngột khiến chúng tôi không cầm được nước mắt. Đúng là cuộc sống "vô thường " quá. Bữa qua-còn vui đùa với gia đình,  anh chị em- hôm nay- gĩa từ cõi đời ra đi về thế giới khác và ngày mai- chúng tôi mất em vĩnh viễn rồi.
 
 
Cách đây hơn một tháng , anh HSM, chồng của T, người bạn cùng trường NH cũng đột ngột ra đi trong khi đang ngủ, khiến chúng tôi cũng bàng hoàng sửng sốt. Giờ phút tiễn đưa anh ra tận nghĩa trang, tôi là người đi sau cùng trong đoàn xe đưa tiễn, tôi đã không cầm được những giọt nước mắt tiếc thương dù tôi vẫn đọc kinh cầu nguyện cho Linh hồn anh sớm siêu thoát. Lúc sinh tiền anh là người rất vui vẻ, ngâm thơ rất hay, nên mỗi khi họp mặt , thế nào anh cũng  được yêu cầu " ngâm " một bài thơ nào đó, và anh chưa bao giờ từ chối. Anh đi , T- vợ anh , mất mát quá nhiều, và chúng tôi cũng mất đi một người bạn vui tính.
 
Sống nay- chết mai.! Cuộc đời rõ là không biết đâu mà lường, nhất là những người ở lớp tuổi sáu mươi trở lên, đã-đang và sắp đến tuổi "về hưu". Thôi thì vui được ngày giờ nào thì vui, còn người bạn đời bên cạnh nên trân quí, chăm sóc lẫn nhau,  bạn bè thân thiết nên tìm cách gần gũi chuyên trò an  ủi nhau, những việc gì làm tốt được, nên làm , vì biết đâu được : bữa qua còn , hôm nay mất và ngày mai ....hối tiếc !!!!!
LTHN.
 
 
 

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

ai đi tìm ai


Một bóng người đi dưới nắng chiều
Ngập ngừng bước nhẹ trên cầu treo
Thấy gì giữa chốn hoang vu ấy
Hay chuốc buồn theo cảnh tiêu điều.?
hn.


Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

ĐÔI NGẢ ĐÔI TA


 
Em hỡi! kể từ khi ta quen
Băn khoăn tự nhủ "nợ hay duyên"?
Em thường thủ thỉ "Anh Trăng sáng"
Soi rọi vào "hồn Em bóng đêm"

Anh đưa Em về… lúc nửa khuya
Gió đêm mơn nhẹ những câu thề
Đường khuya Anh cảm như vô tận
"Hạnh phúc" ở đâu lúc Em kề?

Từ lúc quen Em đến bây giờ
Thả hồn qua những áng văn thơ
Thơ Em... dữ dội như biển sóng
Cuồn cuộn xô anh... dạt xa bờ

Nhiều khi Anh tự vấn con tim
Giựt mình khi thức giấc nửa đêm
Cớ chi lại giỡn đùa với sóng?
Sóng cuốn ra khơi biết đâu tìm (có bữa chìm)

Thôi nhé! xem như mình chưa quen
Đẩy lui bóng tối hãy... lên đèn!
Đèn khuya thay thế vầng trăng sáng
"Trăng xa, đèn gần !" nhớ nhé em?

Anh - Em mỗi kẻ một con đường
Tình thơ rồi cũng... nhẹ như sương
Trăng anh soi rọi vùng hạnh phúc
Mái ấm gia đình... trọn yêu thương!

Hoài niệm
5/13.
 

THƠ XƯỚNG-HỌA

Xướng

 Tình Mong

Trời thường ảm đạm lúc vào đông
Nuối tiếc làm sao ánh nắng hồng
Cảnh cũ còn đây người chẳng thấy
Vườn xưa vẫn đó bóng thì không
Em luôn giữ mãi câu thề hẹn
Anh đã quên rồi chữ nhớ mong
Lặng lẽ một mình nơi bến vắng
Tình khi được gặp thoả tâm lòng

Song Phượng

 Họa

 TÌNH BIỂN

Gợn sóng lăn tăn, trời rạng đông
Êm êm gió nhẹ ráng mây hồng
Dừa xanh đan lối tàn (cây) dày đặc
Cát trắng phẳng lì bãi trống không
Mắt biếc sáng nào thôi vọng tưởng
Môi hồng chiều ấy chẳng hoài mong
Mai kia nếu có về thăm biển
Kỷ niệm chôn sâu đỡ quặn lòng

LT Hoài Niệm