Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2023

 



Đêm Giao Thừa …

 

Đêm giao thừa chung quanh yên ắng lạ

Tiếng pháo xưa không rền rã vang xa

Kỷ niệm xưa cứ ẩn hiện nhạt nhòa

Không khí lạnh bủa vây vùng ký ức

 

Giao thừa xưa giờ này đang còn thức

Nồi bánh đầy hừng hực lửa nung sôi

Mấy chị em có kẻ đứng người ngồi

Cứ kháo chuyện chờ bồi thêm ngọn lửa

 

Chuyện tình yêu, chuyện bắt đầu đôi lứa

Chuyện Ba la sợ lỡ việc học hành

 Chuyện Mẹ rầy việc  bếp núc …lạnh tanh

 Chuyện bè bạn, cả một bầy quậy phá.

 

Đêm Giao thừa đèn hoả châu sáng lóa

Từ thinh không lan tỏa cả vùng trời

Để con tim chợt xao xuyến bồi hồi

Hồn lởn vởn nhớ về người Lính trận.

 

Đêm Giao thừa không làn ranh…thù hận

Đợi người về từ chiến trận xa xôi

Để nụ cười nở trọn các vành môi

Em bé nhỏ, bà cụ già móm mém.

 

Đêm giao thừa bao chuyện buồn gói ghém

Tiếng pháo vang đang chen lấn tiếng cười

Nhạc xập xình từng khúc trổi vui tươi

Thêm rộn rã đêm giao thừa ấm cúng.

 

Nơi xứ người đêm giao thừa rơi rụng

Những tiếng cười, từng tràng pháo xa xăm

Có còn chăng trong nỗi nhớ âm thầm

Dù đã đốt nén nhang hồng tưởng nhớ.

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

GIÁ MÀ.

Lê Thị Hoài Niệm

 

Giá mà anh đừng đến chơi

Làm sao gặp được tôi ngồi hiên sau

Gía mà mình đừng biết nhau

Cuộc đời phẳng lặng trôi theo tháng ngày

Giá mà anh quay gót ngay

Đừng đứng nấn ná cười thay câu chào

Giá mà ánh mắt ban đầu

Anh không thân thiện tôi đâu lụy phiền

Giá mà anh người…vô duyên

Huyên thuyên tâm sự làm phiền đối phương

Giá mà anh cứ bình thường

Hỏi dăm ba chuyện rồi đường anh đi

Giá mà Anh chẳng ngồi lì

Trút duyên tâm sự thầm thì tiếng yêu

Gía mà anh chẳng biết nhiều

Tôi đâu thần tượng liêu xiêu tâm hồn

Giá mà anh ở cùng thôn

Làm sao có cảnh “song hôn” khó tìm.

Gía mà Lý thắng con tim

Giờ tôi đâu phải vướng chìm khổ đau.

Giá mà tình đừng đến mau

Lao xao nỗi nhớ,  “qua cầu gió bay”

Giá mà tình quyện theo mây

Trôi đi biền biệt, đứt dây. Thoát nàn!

Lê thị Hoài Niệm.

(viết theo tâm sự người bạn).

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2023

XUÂN ĐẾN RỒI ĐÓ CON!

Hoa Đào nở rực màu son

Để mẹ chụp ảnh gửi con xem nè

Nhất là cây mọc bên hè

Năm xưa nghỉ phép con về chiết ra.


Bây giờ cũng đã trổ hoa

Nụ hoa sắc thắm đậm đà lắm con

Như tình con với nước non

Bao năm nghĩa vụ lòng son vững bền


Ơn cưu mang con đáp đền

Nơi con sinh trưởng lớn lên bao ngày

Từ khi cha mẹ sang đây

Tự do, cơm áo xứ này ban cho


Cuộc sống dù được ấm no

Nhưng vẫn canh cánh nỗi lo bên lòng

Ra đi bỏ lại Tổ tông

Họ hàng dần mất nếu không quay về(?).

Làm sao giữ vẹn lời thề:

TỰ DO! DÂN CHỦ! trên quê hương mình?

Lê thị Hoài Niệm                      






Thứ Ba, 10 tháng 1, 2023

 


SỚ TÁO QUÂN NHA TRANG

KHÁNH H ÒA

 

 Muôn tâu Thánh Thượng

Thần táo Nha trang

Hôm nay rảnh rang

Vể chầu Ngọc Đế

 

Thần đây xin kể

Chuyện dưới Trần gian

Nếu có lan man

Mong Ngài đừng… chán

 

Bữa kia Thần …tắm

Tập diễn thơ …ngâm

Trợt té cái rầm

Trặc ngay một… cẳng.

 

Mọi người chơi ngẳng

Cứ bắt Thần làm

Táo của trần gian

Lên Trời mới chịu

 

Thần không cường đìệu

Hội trưởng..life time

Nhiều lúc mệt nhoài

Cũng cười …ỏn ẻn

 

Hội đang phát triển

Tổ chức Tân niên

Bà con khắp miền

Đều về tham dự

 

Mọi người vui thú

Liên lạc thăm nhau

Tình cảm dâng cao

Nhắc về quê cũ.

 

Sinh hoạt đông đủ

Bỗng bị cắt ngang

Hoảng hốt bàng hoàng

Cô Vi xuất hiện.

 

Cô này nguy hiểm

Tàn ác vô biên

Lắm kẻ quy thiên

Tây Tàu đều dính

 

Ba năm xính vính

Giờ đã tạm yên

Du lịch hốt tiền

Vạn người di chuyển

 

Thần đây lắm chuyện

Kể lể năm qua

Đi chợ xuýt xoa

Vì hàng lên giá

 

Nhà Thần đông quá

Con rể đầy nhà

Làm việc bằng ba

Tà tà chết chắc

 

Thỉnh thoảng họp mặt

Đồng hương Khánh hoà

Quây quần hát ca

Lâm Bô tụ hội

 

Tình thân kết nối

Rong ruổi biển xa

Kỳ Hiếu chủ nhà

Welcom cả nhóm

 

Ba ngày …đàn đúm

Ca hát ăn chơi

Chẳng phút nghỉ ngơi

Bởi ban ẩm thực

 

Kim Thu quản chức

Lâm Huệ, Nhã Lê

Thanh Hương, Mai Hòa,

Vân Thanh, Phạm Tuyết v..v

 

Trời lạnh bất chợt

Biển …động, người chê

Sáng kiến nghe mê

Chở đi xe …golf

 

Mèn ơi …lộn ruột

Khi vượt qua cầu

Lên dốc thật cao

Đổ nhào …cười quá.

 

Một chuyện rất lạ

Ca sĩ gà nhà

Nổi tiếng gần xa

Lại là Lê Huế

 

Hát rất…đau khổ

Nhưng được lắm tiền

Hát cỡ Mỹ Quỳnh

Bó tay chịu phục

 

Bà con liên tục

Góp ý hài hòa

Phát triển hội nhà

Ngày thêm vững mạnh

 

Táo rất hân hạnh

Báo với Ngọc Hoàng

Khánh Hòa-Nha Trang

Chơi sang chảnh lắm

 

Không tin ngài ngắm

Xuyên  suốt mây ngàn

Lâm Bô nhà hàng

Đông vui có phải?

 

Hôm nay mở hội

Kết nối đồng hương

Chào đón “Mão vương”

An khang thịnh vượng

 

Mọi người vui hưởng

Hội ngô mừng Xuân

Rộn ràng Múa lân

Lì xì em bé

 

Nếu Ngài muốn…ké

Về dưới tham gia

Vào ban …hợp ca

khỏi cần tập dợt.

 

Thần đã tấu hết

Vài chuyện trong ngoài

Bỏ công viết bài

Chị Lê Phan Tuyết

 

Anh Mai, Thanh, Truyết

Ba vị lão niên

Cố vấn lời khuyên

Ban chấp hành Hội.

 

Nói nào phải tội

Văn nghệ Vân Thanh

Hải Quát, Anh Danh

Cũng hay quá chớ ?

 

Ngọc Hoàng tinh tế

Chắc thích lời tâu

Thần đi đã lâu

Bái bai Ngài nhé!

 

Táo Nhatrang Lâm Mỹ Huệ.

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2023

Hoa Đào chào Xuân 

 Từ khi rời Mẹ, xa Cha, 
Đại Dương ngăn cách quê nhà thân thương 
 Xuân xứ người, nhớ cố hương 
Nao nao hồi ức, vấn vương trong lòng 
May sao có nụ Đào hồng 
 Ẩn mình trốn lạnh, nở bung nắng về 
Cho người hưởng chút hương quê,
 Chào Xuân, đón Tết. Lời thơ trao tình 

 lê thị Hoài Niệm

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2022

Tình Thầy Trò.

Thật hiếm hoi khi cả nhà tụ tập về và có cơ hội để đi thăm “Thầy” như đã hứa. Từ khi mấy đứa con đủ lông đủ cánh như những con chim nhỏ rời tổ ra riêng, thì hai người già còn lại chỉ quanh quẩn trong thành phố. Còn có nhau cả hai người cũng là điều quý lắm rồi, nên chuyện lái xe đi xa coi như chuyện…xa xỉ vì mắt mờ tay yếu mất rồi.

Sau mấy giờ con gái lớn lái xe rồi cũng vào con đường đất đỏ, hai bên đường hầu hết là những cây cao bóng cả, có vài nơi thì trơ gốc, xác xơ, nhưng bên trong là cả một cánh rừng rậm, nên nai, mểnh cũng thường ra đứng bên đường như đón chờ khách đến thăm chơi.  Phía xa xa là dòng suối nhỏ, mấy kỳ trước thấy có nước chảy trong veo vì mùa hè, bây giờ khô cạn. Lúc này trời vào đông nên một số cây lá cũng có vẻ sầu, buồn rũ, vài cây có lá chuyển màu vàng sẫm, nhưng hầu hết vẫn là màu xanh cố hữu.

Xe dừng bên hông nhà, không có garage phía trước như những căn nhà ở phố. Nhưng đâu cần gì, khoảng sân rộng và khu vườn hơn chục mẫu đất tha hồ mà đậu xe. Chúng tôi bước vào phía cửa trước theo sự hướng dẫn của “Cô”(vợ Thầy nên gọi vậy, chứ người Mỹ thì cứ gọi thẳng tên và xưng tôi) đã ra ngoài đón khách. Khách hơi ngỡ ngàng vì ngay trước cổng, lối vào nhà, ngoài những bụi hoa nho nhỏ có màu vàng èo uột, một tấm bảng nhỏ hơi méo mó cắm trên đất đập vào mắt với biểu ngữ tiếng Mỹ “ủng hộ phá thai, và black life matter” đã phai màu nằm xeo xéo lối vào. Mấy đứa nhỏ hầu như chẳng quan tâm, nhưng tôi thấy nó sao mà lộ liễu quá. Từ lâu tôi vẫn biết Cô ủng hộ đảng Dân chủ, còn đi cầm cờ biểu tình la ó trên thủ phủ, nhưng trêu ngươi trước mắt Thầy mà ông chịu được mới là chuyện đáng nói. Chuyện chính trị và tôn giáo hình như là điều “cấm kỵ” khi những nguời quen gặp nhau ở đất nước này, nên chúng tôi cũng tảng lờ coi như không thấy, dù trong đầu vẫn thắc mắc tại sao Cô có hai người con và có cháu mà lại đi ủng hộ phá thai, lại ủng hộ cái đám người phá làng phá xóm kia dù ông bà không có chút màu da nào dính tới họ? Thiệt hết biết trong khi Ông là cựu quân nhân mà, từng là “Thầy dạy bay” cho chồng tôi gần cả năm thụ huấn trên đất Mỹ hồi xa xưa đó, Thầy phục vụ trong quân ngũ đã mấy chục năm đến khi giải ngũ, dù lúc sau này chuyển qua làm “Vệ binh quốc gia”. Ông và bà là hai thái cực nhưng họ vẫn bên nhau đã hơn năm chục năm rồi, hay thật!

Cửa mở, ông tươi cười mừng rỡ khi thấy chúng tôi vào, Bà thì vẫn phốp pháp, tốt tướng, nhưng ông có vẻ yếu và suốt ngày cứ ngồi trên ghế xích đu để xem TV, theo lời ông.

Sự gặp gỡ sau nhiều năm, mấy người trẻ tía lia với hai ông bà vì ngôn ngữ chính của họ. Ông thì thích nói chuyện với người con gái lớn chúng tôi, vì họ cũng từng mặc áo Lính. Ông là Lính trên trời, từng phục vụ tại Việt Nam một năm và sau đó xin trở lại lần hai. Con gái tôi là Lính dưới nước, hai người đều “lái” hai phương tiện hành quân khác nhau của Mỹ xưa và nay, nên có nhiều chuyện để trao đổi. Ôi thôi họ hỏi thăm đủ chuyện, đã vậy ông còn bắt cô lớn kể chuyện những ngày ra khơi, 6 tháng lênh đênh trên biển cả có cảm nghĩ gì? Dù bây giờ cô đã từ giã con tàu nhiều năm và có công việc khác ổn định. Bà thì hỏi thăm cô nhỏ hơn về gia đình và những con.. chó đi qua đời họ. Hình như chuyện chó mèo cũng là đề tài quan trọng khi những người lâu năm gặp nhau, cứ như là chuyện con cái trong gia đình. Ừ thì con chó cũng là thành viên trong gia đình mà, được cưng yêu, được nâng niu như con dại, di chuyển bằng phi cơ cũng phải mang theo trả tiền giá vé con người nếu là chó nhỏ.(chó lớn cũng được lên máy bay nếu là chó nghiệp vụ, hay chó giúp người khiếm thị, đau yếu và được huấn luyện hẳn hoi).


Bữa ăn được dọn lên với những thực đơn Mỹ quốc do bà làm, những món ăn này bà được truyền lại từ người Mẹ chồng mà chúng tôi vẫn gọi Bà cụ là Mimi và ông cụ là PaPa. Ông bà cụ cũng dành nhiều cảm tình cho chồng tôi trong thời gian chàng ở Mỹ. Ngày đó ông Thầy thấy cậu lính trẻ xa nhà mà chịu khó học, chịu nghe lời ông và cố gắng tối đa làm theo những gì ông chỉ dẫn. Ông tin tưởng và dành rất nhiều ưu ái cho người học trò khác chủng tộc đó. Ông cảm thương hoàn cảnh xa nhà và cô đơn trong những ngày lễ tết, nên ông đưa cậu về nhà và giới thiệu với cha mẹ anh em. Ông Bà cụ thân sinh rất hiền từ nên thương cậu trẻ. Người em kế của ông, Larry cũng là một thầy giáo trẻ nên mỗi lần gặp nhau, Larry là người hay chỉ dạy thêm cho cậu Lính phát âm tiếng Mỹ, và người em gái rất đẹp của ông tên Helen, cũng hay làm bánh cookie và gửỉ cho cậu Lính mang về căn cứ. Bà cụ là người đàn bà Mỹ đảm đang, thích nấu ăn cho chồng con, bởi vậy chồng tôi cũng được nhờ, dĩ nhiên là thức ăn Mỹ. Ngay cả những ngày tôi mới đến Mỹ, cũng  về “trình diện”  ông bà cụ. Bà cũng truyền thụ cho tôi cách làm bánh cookie, hay những món mặn để ăn trong những ngày lễ lớn. Bà đan những áo len, những món đồ chơi xinh xinh nho nhỏ cho mấy đứa con tôi từ khi chúng còn nhỏ xíu.  Có lần lên nhà ông bà cụ nhằm ngày Easter, đúng lúc ông được nghỉ ở nhà, vì ông là tài xế xe truck xuyên bang nên ít khi được nghở nhà lâu. kỳ đó suốt ngày ông cụ bồng bế con bé lớn nhà tôi, ông đùa với nó khiến nó cười hắc hắc như chưa từng cười như vậy nên ông rất thích. Họ dễ mến vô cùng, buổi tối bà còn đánh đàn piano, những bài nhạc của Mozart, Beethoven, và những điệu nhạc vui Noel qua những ngón tay điêu luyện của bà cụ trở nên réo rắt, khiến khách của ông bà cụ, những người đàn bà, đàn ông Mỹ sang cả, lịch sự, mặc trang phục rực rỡ trong mùa tết đến nhà chơi, ai cũng trầm trồ khen ngợi, chỉ có chúng tôi là những người Á đông xa lạ, lại ốm tong ốm teo như bị đói ăn tự lâu ngày là ngồi vỗ tay mà…ít hiểu.


Gia đình của Thầy ai cũng thương quý chúng tôi, nên khi ông bà cụ có căn nhà nghỉ mát ở ven bờ hồ trên vùng Tyler, cũng cho chúng tôi chìa khóa để đến nghỉ ngơi khi nào muốn. Nhưng những năm tháng còn bận bịu nhiều công việc nên ít có về nơi đó. Có ngày nào nghỉ thì vợ chồng con cái thường lên xe chạy u ra ngoài biển, mở thùng xe, đốt lò nướng thịt đem theo từ nhà, rồi cả nhà đi bắt cua. Có vacation thì phải để dành để về lại VN thăm cha mẹ già đau bệnh. Mãi đến khi cha mẹ qua đời hết cũng là lúc ông cụ cũng qui tiên. Ngày ông đi, chúng tôi cũng đổ đường xa về dự tang lễ, nhớ ông thật nhiều nên mấy đứa nhỏ khóc huhu, ngay cả khi chồng tôi lên nói lời “tri ân” với người quá cố giữa nhóm bạn bè người Mỹ của Ông, chàng cũng…khóc. Ông hiền lành thân thiện không “kỳ thị Á-Mỹ” như một số người Mỹ trắng “redneck” khác. Ông để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm những ngày về thăm chơi. Sáng chưa bảnh mắt, ông  bà đã dậy nấu sẵn thức ăn và những người khách chúng tôi được tiếp đãi thịnh soạn sau khi bước xuống giường súc miệng đánh răng, cứ y như là từ nhà hàng Pancake house delivery tới vậy. Rồi dắt chúng tôi đến giới thiệu với những bạn thân của gia đình họ, cứ như chúng tôi là con cái trong nhà.

Bà buồn khi mất ông, chúng tôi cũng thường hay thăm viếng để bà vui với mấy đứa nhỏ, nhưng khi Bà có ông cụ mới về chung sống, thì hình như tình cảm có vơi đi phần nào vì cả nhà Thầy tôi cũng không ai…thích gì người mới, họ bảo ông cụ mới chẳng thương thật tình bà cụ mà muốn về…đào mỏ, nhất là cô Helen ghét ông ra mặt. Hóa ra Á Mỹ gì đều giống nhau với một quan niệm gia đình, khi về già, người ở lại nếu có tiền, không dễ tìm được người yêu thương từ trái tim thực sự mà chỉ là sự tính toán, lợi dụng ..(?)


Khi bà cụ quy tiên, cô Helen cũng buồn rồi ra đi về bên kia thế giới sau khi ly dị chồng, thì gia đình người Thầy dọn nhà về trang trại này đây. Xa ôi là xa thành phố, thậm chí mua báo tháng họ không chịu đưa tới nhà, đường nước dùng phải tự lo lấy. Trong rừng mà. Ông Thầy “góp ý” với chúng tôi nên “mua” khoảng đất gần nhà ông, họ đang rao bán khoảng mươi mẫu mà không đắt lắm. Trời! tôi mà sinh sống nơi đây chắc về…dưới sớm, tôi nói với ông bà rằng nếu ai….cho tôi mà thêm chục cây vàng loại 24 kara nữa chắc tôi cũng không lấy vì nó buồn như chấu cắn. Ngày xưa hổng hiểu sao ông bà ta có quan niệm: “Bần cư náo thị vô nhân đáo, Phú tại sơn lâm hữu khách tầm”, nhưng đối với gia đình chúng tôi, hình như bị đảo ngược, rằng thì là “bần cư náo thị ĐA nhân đáo”! Tôi ở giữa chốn bụi trần không nhà to cửa rộng mà lúc nào cũng có bạn bè đến thăm dù trời nắng hay trời mưa. Còn ở đây, chắc không…ma nào lai vãng. Không ham đâu. Ngay cả mộ của ông bà cụ cũng chôn cất giữa phố mà, chúng tôi về viếng mộ cũng dễ dàng đâu phải vào tận chốn hoang vu, vắng vẻ.

Trời vào đông đã lạnh, mà buổi chiều mặt trời đi ngủ sớm nên vẻ quạnh hiu bủa vây trang trại. Mấy chú nai vàng vừa được chủ nhà cho ăn xong đã kéo bầy đàn vào rừng trốn tiệt, không còn cây lá nào cho chúng gặm cả, nên đất thì nhiều mà ông bà không trồng được cây cảnh, rau cỏ gì ngoài cây pecan to tổ chảng phủ chụp phía sau hiên nhà. Mấy chú Công đứng xa xa phía ngoài hàng rào cũng kéo nhau đi mất rồi. Sự vắng vẻ, tối thùi lùi bên ngoài hình như không mấy ảnh hưởng, họ quen rồi? người ngồi trong nhà thấy ấm cúng vì lò sưởi củi được đốt lên. Trận football hấp dẫn nên khách và chủ hăm hở vừa xem TV vừa la ó khi đội tuyển phe mình “chọn” vừa được “touchdown”.

Ông thầy già và ông học trò cũng già, mái tóc trên đầu của hai người muối nhiều hơn tiêu minh chứng thời gian không đứng lại. Nhưng kỷ niệm ngày xưa hơn 50 năm hình như khó phai mờ trong ký ức của họ. Họ nhắc cho nhau nghe những chuyến bay nguy hiểm lúc hành quân trong chiến tranh tại VN, và những đứa con cũng ngồi nghe hai người già nói chuyện rồi góp tiếng…thắc mắc. Mấy đứa con của Thầy về trễ khi chiều cũng tranh nhau hỏi tới với nhiều ngạc nhiên thích thú, đứa nhỏ con tôi thì trầm hơn chỉ cười cười rồi xin đi ngủ sớm, sau bữa ăn chiều do mấy món thức ăn Việt Nam tôi làm sẵn rồi mang đến chỉ việc hâm nóng là xong.



Đêm chìm sâu vào yên lặng khi mấy đứa con đi tìm chỗ ngủ qua đêm. Vợ chồng tôi cùng ngồi với ông bà vì chưa ai muốn đi ngủ. Ông tâm sự lúc này yếu quá, dù ông mổ tim đã ba năm qua rồi, ông rất vui vì gia đình chúng tôi vẫn nhớ  ông, rằng năm xưa ông cũng truyền thụ kiến thức cho nhiều Sinh Viên Sĩ Quan Việt Nam qua rất nhiều khóa, nhưng hầu như ít người…nhớ đến ông!  Học trò thì nhiều nhưng Thầy đâu có mấy người, làm sao họ không nhớ? Nhưng chồng tôi luôn nhớ đến vì chính Thầy, lúc đó đang mang lon Trung tá, là người đã vào tận trại tị nạn đón chàng ra trước nhiều đôi mắt ngạc nhiên, thán phục, mừng dùm của những người bạn tị nạn đang bơ vơ nơi đất khách. Nửa năm trời vợ chồng Thầy đã nuôi nấng chồng tôi, rồi chở đi học tiếng Mỹ. Chỉ cần một bữa ăn lúc khó khăn cũng đã là ân tình, huống chi nửa năm trời dài đằng đẵng. Tình Thầy trò, nghĩa bảo trợ, lòng yêu thương quý mến gắn chặt hai gia đình chúng tôi, nên hễ có dịp là chúng tôi về thăm gia đình Thầy, những đứa con tôi cũng nhớ hoài rất nhiều kỷ niệm lúc chúng còn nhỏ về sinh hoạt với gia đình Thầy và Ông Bà Cụ. Những đứa con của hai gia đình, dù sống những tiểu bang khác nhau, nhưng chúng vẫn liên lạc, trao đổi tin tức thường xuyên như anh chị em trong một nhà. Ngày nào còn sống, còn về thăm nhau được, là những ngày hạnh phúc từ đây cho đến cuối đời…

 

  

 

NỬA THẾ KỶ QUA, VẪN NHỚ ĐẾN NGƯỜI

 (Lê Thị Hoài Niệm viết theo lời “tâm sự” của chị Nguyễn Thị H. Tr.)


 

Anh ạ!

Chiều nay nơi em ở, trời đã se se  lạnh, gió giao mùa và những chiếc lá xanh đồng loạt đổi màu, tất cả những rừng cây trong một vùng rộng lớn đã chuyển thành màu vàng  tuyệt đẹp, nhất là lúc chiều về, ráng chiều đổ dài trên những tàng cây tạo thành bức thanh tuyệt mỹ. Tiếc rằng em không là họa sĩ hoặc nhà thơ, để vẽ tranh và làm thơ ca tụng nét đẹp của thiên nhiên ấy.

Và anh, cũng không có để cùng em  đứng nhìn phong cảnh hữu tình mà dệt mộng…

 

Còn gì nữa đâu, đã hơn năm mươi năm rồi. Em không thể đếm được có bao nhiêu đêm em chắp tay cầu nguyện, linh hồn anh có lẽ đã siêu thoát hoặc đã đi  đầu thai trở lại kiếp con người. Nhưng trong em, người còn nơi dương thế, không thể nào phai nhòa những kỷ niệm thuở ban đầu chúng mình gặp gỡ, để rồi nợ duyên đưa đến, sợi dây tơ hồng đã kết chặt đôi ta, nhưng sao anh không cho em làm tròn bổn phận vợ hiền, anh nỡ bỏ em ra đi biền biệt khi em vừa tròn hai mươi tuổi!.

Anh biết không? Chiều qua em nhận được một cú phone của một ngưòi, qua sự quen biết của ngưòi bạn cũ cùng quê, người ấy cho biết khoá … sĩ quan Trừ bị Thủ Đức của anh sẽ có cuộc hội ngộ tại Cali trên đất Mỹ này, em bồi hồi xúc động khi người bạn nhắc đến tên anh. Bao nhiêu người sẽ gặp gỡ, nhắc chuyện năm nào khi tóc hãy còn xanh và bây giờ đã bạc, nhưng mãi mãi không thể có anh. Em tưởng mình không còn nước mắt để khóc nữa vì phải trải qua bao nhiêu năm tháng với ngần ấy nỗi truân chuyên, sóng gió cuộc đời. Nhưng không, em đã khóc anh ạ, khóc thật nhiều như ngày nào em nhận được tin anh đã anh dũng hy sinh trước sự tấn công biển người của những người mệnh danh là “giải phóng” nhưng thật sự là đi xâm lấn miền Nam.

Ngày đó, trời xui đất khiến làm sao  người anh ruột của em, lại cùng anh nhập ngũ một ngày, để rồi anh X.. của em và anh vào cùng khoá …SQTB Thủ Đức, hai người lại ở cùng một tiểu đội, trung đội và đại đội trong suốt chín tháng quân trường. Hai người bạn đồng ngũ đã sẻ chia từ cà-mên cơm nhà bàn, từng miếng bánh ngọt tiếp tế sau những buổi thăm nuôi của gia đình. Đến ngày ra trường, anh đã không ngần ngại…theo anh của em chọn đơn vị về Địa phương quân tỉnh Kiến Hòa, dù quê anh mãi tận Đại Ngãi-Sóc Trăng.

Khi về tỉnh, dù anh của em và anh không còn chung đơn vị, nhưng mối giao tình từ những ngày mới nhập ngũ đến khi mãn khoá, đã kéo anh lại gần gia đình em hơn, tình cảm thân thiết giữa hai người bạn và cô em gái nhỏ của bạn đã không còn ngăn trở được tình cảm trong anh. Mỗi buổi tan trường về, cô nữ sinh mười bảy tuổi của trường Trung học công lập Kiến Hòa đã có người Lính lẽo đẽo theo sau làm.. bảo vệ. Em sượng sùng mỗi khi có người bắt gặp, nhưng cũng vui sướng vì biết anh đã để ý thương em, cô em út của người bạn đồng ngũ của mình, ngay cả ngầm hãnh diện với chúng bạn. Ngày đó, quen biết được một Thiếu Úy tốt nghiệp từ trường Thủ Đức về tỉnh, đâu phải là chuyện dễ!

Thật tình Ba Má em không muốn em lấy chồng là Lính! Ông bà cứ lo sợ em sẽ thành góa phụ khi tuổi đời còn non nớt. Một đứa con trai làm lính, đã khiến ông bà lo sợ, hồi hộp từng đêm, mỗi khi có những tiếng súng từ trong những khu làng xa xa vọng về. Thời gian này, những cuộc chiến ác liệt đã xảy ra, người dân thường cũng còn bị tai bay vạ gió mà thiệt mạng, huống gì những người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu. Nhưng vì em đã trót thương anh, em cũng không biết tự bao giờ, và vì đâu. Tình yêu đến đâu cần giải thích.  Sự oai hùng của người lính chiến đã phá tan bức rào ngăn cản của ba má và gia đình em, cuối cùng ông bà chấp nhận cho anh làm con rể.

Ngày cưới em! Ôi làm sao em quên được khi em lên xe hoa mà không có chàng rể dìu đi như những đám cưới thường tình. Em bước thấp bước cao trong buồn vui lẫn lộn. Em vui vì từ nay đã là vợ một chiến sĩ em thương, buồn vì anh đang nằm trong Quân y viện không biết khi nào bình phục? Anh đã bị thương trong một trận giao tranh ác liệt trước ngày đám cưới hai tuần. Và mãi đến gần trọn năm sau, anh mới xuất viện về lại đơn vị. Anh may mắn không bị tàn phế vĩnh viễn, nhưng với những thương tích còn tồn đọng, anh được thuyên chuyển về trung tâm huấn luyện Nghiã quân Hưng Điền. Lần nầy hai anh em, anh vợ-em rể lại có dịp sát cánh bên nhau dù là huấn luyện viên cho lính.

Nhưng anh lại bỏ em để ra đi không bao giờ trở lại. Sự lo sợ của ba má em đã biến thành sự thật. Ba má em đã chết điếng khi hung tin báo đến gia đình. Ba em đã hớt hơ hớt hải đạp xe hằng mấy cây số chạy đến trung tâm huấn luyện, để thấy anh của em nằm sấp trên giao thông hào, một viên đạn xuyên qua ót, cái nón sắt không đủ sức bảo vệ mạng sống con người, mà đạn dữ thì vô tình xuyên suốt. Và anh, anh nằm chết trên vũng máu với nhiều vết đạn qua người. Đêm ấy, đêm 23 tháng …., với chiến thuật biển người, cả một trung tâm huấn luyện với hơn chục vị Sĩ quan huấn luyện và nhiều khoá sinh, chỉ còn sống sót một người vì vắng mặt.

Hai cái hàng (hòm) nằm song song trước cửa, những tiếng khóc đã tắt nghẹn từ lâu. Cuộc chiến tranh do những người mệnh danh “giải phóng” đã đến và cướp mất không biết bao nhiêu mạng sống con người một cách vô lý.

 Để hôm nay, năm mươi năm có lẻ, em ngồi đây nghĩ về anh trong ngấn lệ, về anh Cố trung úy NGUYỄN TẤN…, người yêu tuổi nhỏ và người chồng chỉ có trọn hai năm. Anh đã yên phần anh trong ngần ấy năm dài. Nhưng em, dù muốn quên, nhưng sao hoài vẫn nhớ. Không biết đến bao giờ, tên anh thôi lởn vởn trong đầu em, có chăng, ngày em xuôi tay nhắm mắt. Nếu có kiếp sau, không biết mình có còn gặp lại.?