Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

 Một nén hương cầu nguyện cho Linh Hồn anh Lê Phi Ô sớm về cõi vĩnh hằng

Gửi lại bài thơ ngày tôi viết cho người Lính Địa Phương Quân. Anh LPO đọc xong, rất "cảm động" và viết gửi lại tôi"tâm tình" của anh. Và sau đó tôi viết tặng anh bài thơ buồn...gia cảnh.

Tôi  gặp Anh Người Lính ĐPQ

Lê thị Hoài Niệm  


Tôi gặp Anh khi tuổi còn rất nhỏ

Toán Lính về làng để bình định an dân.

Anh hiên ngang cùng đi giữa đoàn quân

Rồi tiến thẳng vào sân nhà tôi ngồi nghỉ

 

Nón sắt, ba lô, Poncho và vũ khí

Các anh vui cười, lễ phép hỏi ba tôi:

“Bác cho chúng con mượn tạm mảnh sân thôi

 Đêm nay nghỉ mai đi hành quân tiếp”.

 

Tôi gặp Anh một chiều vàng rất đẹp      

Tuổi trăng non chưa hề biết mộng mơ

Học trường xa ngày nghỉ mới trở về

Con đường vắng chốt lính canh xuất hiện

 

Anh chận tôi: “Giờ này về bất tiện

Giặc về làng quậy phá tối hôm qua

Đơn vị Anh quần thảo đến canh ba

Giặc rút chạy, toán quân nhà vô sự”

 

Tôi gặp Anh, tuổi xuân thì thiếu nữ

Rất bình thường không mơ mộng, kiêu sa 

Tan trường về biết mong ngóng Người ta

Rồi tự nhủ: chắc đang hành quân gấp đó!

 

Anh quân nhân không mũ xanh, mũ đỏ

Không hoa dù, cũng chẳng thiết vận xa

Không lênh đênh lấy biển cả làm nhà

Không bay bổng giữa trời cao gió lộng 

 

Anh người Lính: Niềm tin và Hy vọng

Ngăn giặc thù giữ thôn xóm bình an

Ngày hành quân ven biên giới Tỉnh-Làng

Đêm đi kích cũng ruộng hoang, gò mả.

 

Địa phương quân! Lính con Rùa nhưng vất vả

Sống giữa lòng dân mà nguy hiểm bội phần 

Đang nói cười, lựu đạn nổ thây phân 

Đường sinh tử đếm thời gian tích tắc

 

Quán cà phê có thể là trạm giặc   

Thằng bé qua đường có thể “giao liên”  

 Cô bé xinh xinh trông rất nhu hiền  

 Nào ai biết là “đặc công Cộng sản"?

 

Tôi gặp Anh trong dòng người hỗn loạn

Thấp thỏm chờ tàu vận chuyển xuôi nam

Cuộc di tản như triệt cả đoàn quân      

Vùi chí  khí, nén đau buồn "thúc thủ".

 

Tôi gặp Anh giữa chợ trời lam lũ

Tấm thân gầy phủ mảnh áo vá vai

Áo rách vá, làm sao vá đời trai

Bị tơi tả sau tháng ngày nghiệt ngã?

 

Tôi gặp Anh đang mong manh hơi thở  

Thân phận con người trăn trở giựt giành 

Cuộc chiến sau cùng đã định sẵn lằn ranh.

Nhưng Người Lính đó vẫn trong tôi mãi mãi.

Lê Thị Hoài Niệm.

     
Chị Hoài-Niệm mến ! Thưa Chị, thật kinh ngạc khi đọc những dòng thơ Chị viết về người Lính ĐPQ...Chị rành về họ hơn hẳn những người lính bên Chủ-lực Quân làm tôi nghĩ: Chị phải là người Lính ĐPQ thật sự thì Chị mới biết chính xác như vậy ! Rồi dòng đời nổi trôi theo vận nước...ngày về người lính tang thương như thế đó, đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu sức mạnh nào đã làm tôi tồn tại được đến hôm nay...! Thơ Chị gợi nhớ trong tôi thật nhiều về người lính ĐPQ trong chiến tranh và "hòa bình ?!" trở về trên quê hương. Nghe đến Chị đã lâu, bây giờ đọc Thơ Chị lòng cảm phục và quí mến càng nhân lên gấp bội ! Chúc Chị vạn niềm vui

Xin gởi Chị Hoài-Niệm bài Thơ của Chị, tôi nhờ anh Bạn Nguyễn-đình-Cai design giùm. Thật sự bài Thơ không riêng gì tôi mà các bạn ĐPQ của tôi bị xúc động mạnh ! Cả vùng trời kỷ niệm của quá khứ trở về. Xin thay mặt anh em ĐPQ cám ơn Chị thật nhiều ! LêphiÔ

 

Cám ơn nàng thơ Hoài Niệm. Bài "văn vần" của Hoài Niệm hay và cảm động quá HN ơi!!! T. Ng đọc mà thấy lòng rưng rưng hơn cả khi được thưởng thức một bài thơ tình lãng mạn...(tấm lòng của cô bé mới đáng quý dường bao!!!)TN nghĩ có lẽ những "người lính con Rùa" mà đọc được bài thơ này thì hết thảy sẽ chỉ muốn gửi đến "cô bé ngày xưa" ngàn đóa hoa hồng thắm tươi (như đóa hồng rất đẹp trong hình) đấy, nàng thơ ơi!!!                                                         

TN xin phép được fw đến tất cả những người chiến sĩ VNCH nhân mùa"Tháng tư đen"...HN nhé!


ƯỚC GÌ MẸ VẪN BÊN CON

Lê thị hoài niệm viết cho người Lính…Lê Phi..

 

Trời trong vắng gió, nóng ran

Quì bên mộ Mẹ hai hàng lệ rơi

Tình con không viết nên lời

Cầu Hương Linh Mẹ về nơi vĩnh hằng

 

Mẹ ơi! nguồn lệ khó ngăn

Khi nhìn ảnh Mẹ của thằng con xa

Quanh con đất trời bao la

Nghĩa trang quạnh vắng lời ca chim buồn

 

Ước gì có thể gọi hồn

Mẹ nghe con khấn bên thềm mộ xưa

Mẹ thương con nói sao vừa

Bao năm cực khổ nắng mưa dãi dầu

 

Mẹ bệnh khi con mẹ đau

Mẹ buồn khi biết tình đầu con tan

Mẹ vui khi thấy con ngoan

Mẹ cười mà nước mắt tràn ướt mi

 

Cực khổ suốt quãng xuân thì

Từ bình minh rạng đến khi chiều vàng

Qua bao năm tháng nhọc nhằn

Gánh hàng ra chợ cứ oằn đôi vai

 

Thân gầy vác nặng cả hai

Vừa lo công việc- vừa Thầy bảo ban

Đêm buồn dưới ánh trăng tan

Mẹ ngồi khấn nguyện an toàn cho Cha

 

Người đang làm Lính đồn xa

Thỉnh thoảng mới thấy về qua thăm nhà

Nghĩa Mẹ lớn, Tình bao la

Thay Cha nuôi dạy con đà lớn khôn

 

Rồi con lo việc nước non

Một thân Mẹ lại héo hon đợi chờ

Con đi, đi mãi chưa về

Đến khi trở lại bàn thờ nến chong

 

Mẹ ơi! con đứt đoạn lòng

Khói nhang đâu dễ ướt tròng mắt sâu

Tiếng nấc lẫn tiếng nguyện cầu

Mẹ ơi con Mẹ gục đầu chịu tang

 

Cũng bởi vận nước điêu tàn

Phận con của Mẹ "vết hằn" tù giam

Xuân qua Đông lại rét căm

"Kẻ thù" hành hạ bao năm héo mòn....

 

Ước gì Mẹ vẫn bên con

Để con phụng dưỡng hiếu thân trọn bề.

Cúi đầu lạy Mẹ con về

Cố công thực hiện giấc mơ chưa tròn....

 

Lê Thị Hoài Niệm


Không có nhận xét nào: