Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Thương cảm trước thảm nạn ở trường tiểu học Sandy Hook-Newtown, Connecticut



Suốt ngày hôm nay, ngày 14/12/12,  từ lúc 9giờ 30 sáng mãi đến bây giờ, trước mắt tôi cứ lởn vởn lờn vờn hình ảnh một đám nhỏ học sinh tiểu học được ba mẹ dắt chạy khỏi trường tiểu học Sandy Hook tại một thành phố nhỏ Newtown, ở tiểu bang Connecticut.


 

 

Một cậu thanh niên mới vừa buớc vào lứa tuổi hai mươi , cái tuổi rất đẹp của một Sinh viên Đại học , nếu còn ngồi ghế giảng đường. Tiếc thay, cậu đã không màng đến mạng sống của chính Mẹ ruột của mình, người đã mang nặng đẻ đau nuôi cậu cho đến hai mươi  năm ròng rã.Từ năm 2009, cha mẹ cậu đã ly dị nhau, không biết điều gì trong gia đình cậu đã xảy ra, trong thời gian cha bỏ đi nơi khác làm ăn, và cậu ở lại  với mẹ mình, người  đàn bà( chắc cũng còn trẻ) kia đã hành xử với con như thế nào , mà cậu con trai nỡ  cầm súng bóp cò giết Mẹ mình chết ngay tại chỗ? Nếu là một người đã trưởng thành , biết suy nghĩ và đầu óc "không bệnh hoạn" chắc cậu đã đi làm như người anh lớn , và mẹ cậu đã hãnh diện vì có hai cậu con trai ngoan, dù phần đời không tròn hạnh phúc với chồng. Hình như mẹ cậu chỉ làm"việc thiện nguyện" trong trường học chứ không phải là cô giáo.

Nếu câu chuyện dừng lại ở đó, thì chỉ là một thảm kịch gia đình , khi mà trong nhà thiếu vắng tình thương và sự dạy dỗ của cha( hoặc mẹ) vì họ đã ly dị nhau. Nhưng thảm thương thay, hãi hùng thay , cậu ta đã xách một lúc 3 khẩu súng dài có ngắn có, lái xe vào trường học, và ngang nhiên vào lớp học ngay ngoài cửa, và bóp cò súng giết trọn hai mươi em bé, các em còn quá ngây thơ, trong trắng dễ thương biết chừng nào,. Không biết lúc nghe tiếng súng nổ, các em đã có phản ứng gì: la khóc gọi bố mẹ, dụi đầu vào món đồ chơi đang có trên tay, hay há hốc mồm cứng đơ đầu lưỡi không còn gọi được tiếng Mẹ ơi, hay không khóc được một tiếng, các em nào biết chạy đi đâu để trốn? hay dồn lại một đám để rồi chết chung với nhau? , các em có biết mình đang đi vào cõi chết?  Tội quá là tội đi Trời ạ! Tôi đã ứa nước mắt , rùng mình và chỉ biết cầu nguyện cho linh hồn các em sớm được siêu thoát.

Các cháu bé ơi! Không biết lúc hồn lìa khỏi  xác, hồn bay lơ lửng , các  cháu có biết mình đã chết rồì không? Chỉ nghĩ đến đây là không cầm được nước mắt. Những gia đình có cháu bé bị chết tức tưởi , chết không toàn mạng , chết với máu me đầy người, làm sao họ vượt  qua được nỗi đau  kinh hoàng này?

Người trai trẻ đi giết người không gớm tay kia, không biết cậu đã nghĩ gì khi bóp cò súng và nhìn những thiên thần nhỏ gục chết tại chỗ? Hay là cậu đã hối hận việc mình làm  sau những phút giây nhìn thấy máu và máu, và rồi cậu quay đầu  súng lại bắn ngay vào người mình, sau khi giết thêm 6 thầy cô giáo khác. Cậu chết đi là hết, Mẹ cậu chết đi cũng an phận , đỡ phải tủi hổ và lương tâm đau khổ vì hành động dã man của con mình , dù không cha mẹ nào dạy con mình đi làm những điều khủng khiếp đó. Nhưng bà chết cũng thảm quá. chết bằng viên đạn của chính con trai mình bắn vào người. Thời thế loạn hay ma quỉ hiện hình làm người?


Xin chắp tay cầu nguyện cho linh hồn những thiên thần nhỏ và những Thầy cô giáo sớm được về miền miên viễn. Cầu nguyện cho linh hồn người mẹ hung thủ cũng được siêu thăng. Nhưng còn người gây ra thảm nạn? không lẽ cũng cầu nguyện cho cậu được đi lên thiên đường? nếu không cầu nguyện , hoá ra mình " hẹp hòi, ích kỷ"? vì theo người VN thường hay nói" nghĩa tử là nghĩa tận?" Không! người có tội dù nhiều hay ít , cũng phải đền tội , để người sống trên cõi đời , dù luật đời hay luật " lương tâm" cũng phải phân minh, trắng đen minh bạch .
Nhưng dù gì, phạm nhân cũng chỉ là một người trẻ tuổi, những suy nghĩ không theo lẽ bình thường, sống trong môi trường cha mẹ ly hôn, rồi không bạn bè bên cạnh, những buồn vui không ai chia xẻ, có thể người mẹ lại không san sẻ tình cảm cho con..v..v...., từ những suy nghĩ bệnh hoạn đó, cậu trai phát khùng lên và gây ra thảm nạn. Người bình thường có suy nghĩ và phải làm cách nào cho đúng?
 Sắp đến ngày Chúa giáng trần, xin chắp tay cầu nguyện:
"Vinh danh thiên chúa trên trời
 Bình an dưới thế cho người thiện tâm!"


Giọt nước mắt rơi, con tim đau nhói 
 Trước cảnh hãi hùng ở thành phố Newtown  
Người chạy tới lui, tiếng khóc , thét gào         
 Xe cứu thương chạy ào ào cứu nạn

Người Mẹ đáng thương là nạn nhân đầu bảng  
 Bởi đứa con mình nuôi dạy hai mươi năm  
Adam Lanza sao mang nặng hờn căm    
Đến Mẹ đẻ cũng nhẫn tâm bắn chết?

Mẹ gục xuống, nỗi hận thù chưa hết 
Xách súng vô trường bắn giết kẻ vô can   
Những em bé thơ sửng sốt ngỡ ngàng   
Một tiếng đạn nổ một thân người ngã gục

Những thiên thần nhỏ đang sống đời  hạnh phúc  
Được Ông Bà yêu, Mẹ quí, Bố nâng niu                        
Những sáng, những trưa em luôn được nuông chìu 
Đôi mắt sáng, đôi môi cười rạng vỡ

Tội tình chi em đứt ngang hơi thở   
Trước lúc lìa trần em có thét, có la 
Có run rấy, có khóc gọi Mẹ-Cha  
Hay đớ lưỡi, mắt trợn trừng sợ hãi?

Tên cuồng điên em có nhìn thấy rõ   
Hay chụm đầu che mặt chẳng nhìn lên  
Có ôm chặt người bạn nhỏ kề bên      
Hay chết điếng trước khi hồn thoát xác?

Thương  em tôi tuổi  lên 5, lên 7 
Quá ngây thơ tương lai rộng đón chờ 
Đợi Giáng sinh sẽ nhận được nhiều quà 
Trong tích tắc là nạn nhân nghiệt ngã.

Bố mẹ em đang khóc than vật vã  
Thân quyến Thầy- Cô, người cùng chết với em tôi 
Giọt lệ rơi tiếc thương cho những con Người,
Chết tức tưởi bởi “kẻ khùng? ” vô cảm.

Bao tiếng cầu kinh trong chiều tà ảm đạm 
Giữa nguyện đường hai mươi xác em thơ 
Bên cạnh em , xác lạnh của Thầy Cô  
Những người can đảm đem thân che lằn đạn

Tôi người không quen nhưng tim gan quặn nát         
Chắp tay nguyện cầu hồn lên chốn thiên đàng                  
Các em ra đi cả thế giới bàng hoàng                                    
Và oán trách “kẻ điên “ gây nên tội!

Người thanh niên dù hủy mình sám hối?                      
Nhưng hà cớ gì lại giết kẻ vô can?                             
Nhiều câu hỏi, tìm nguyên cớ rõ ràng                                           
Xã hội, gia đình đâu là người trách nhiệm?

Ngày này hằng năm sẽ là ngày tưởng niệm.                           
Cho cư dân thành phố nhỏ Newtown                                 
Xin Thiên chúa trên trời  xoa dịu nỗi đau      
 Và ban phước: Người bình an dưới thế!
LT Hoài Niệm
 

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

"Thơ Bút tre" tặng hội VNTD

 

Tối nay mới ngồi vô bàn
máy  nhìn thơ thẩn đăng đàn sao vui
g nên cũng góp phần tui
Dù trời khuya khoắc tối thui lại còn
lạnh, phải khen Tuyết Nga đon
đả lanh tay viết  thơ  ngon quá trời
đất làm nức dạ đến Người
Xứ Vạn bên Úc tức cười đến rung
tay chàng chẳng có ngại ngùng
Họa thơ tặng lại quần hồng đến hai
bài anh hội trưởng ra oai
“Bút tre kiểu mới” thật tài tặng Thương
Anh, Tố Anh là chuyện đương
nhiên vì sao sáng thơ đường hội Văn  
Nghệ lại có nhiều tài năng
Giúp hội qua mấy con trăng huy hoàng
Hoài Niệm cảm tạ vô vàn
Ở đây đã gặp muôn ngàn niềm vui,
hì hì hì

 

TÌNH QUÊ HƯƠNG


                           
Gặp gỡ  trao nhau những uẩn tình
                                       Mưa chiều chợt đến, nến lung linh
                                 Chuyện xưa nhắc lại đau lòng muội
                                    Kỷ niệm gợi về xót dạ huynh
                                  Góp sức đấu tranh xua bóng tối
                                  Chung lòng xây dựng đợi bình minh
                                  Việt nam cẩm tú quê hương đó
                                  Mãi mãi trong tâm khắc đậm hình

                                            Lê thị Hoài Niệm

Đón người về



Cửa mở, Người vô dáng yếu gầy

Ôm chầm, ghịt chặt, xiết đôi tay

Lau khô mắt ướt rưng rưng tủi

Uống cạn môi mềm loạng choạng say

Dấu chặt niềm đau xua mối hận

Chôn sâu nỗi nhục nén men ngây

Đau thương Lính chiến thân tù tội

Thoát ngục mừng vui nhớ lấy ngày!
Hoài Niệm
 

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Thơ phỏng dịch: Around The Corner


Around The Corner
by Henson Towne

 

Around the corner I have a friend,
In this great city that has no end.
Yet days go by and weeks rush on,
And before I know it, a year is gone.

And I never see my old friend's face;
For life is a swift and terrible race.
He knows I like him just as well
As in the days when I rang his bell.

And he rang mine. We were younger then,
And now we are busy, tired men.
Tired with playing a foolish game,
Tired with trying to make a name.

"Tomorrow," I say, "I will call on Jim,
Just to show that I'm thinking of him."
But tomorrow comes-and tomorrow goes;
And the distance between us grows and grows.

Around the corner! Yet miles away...
"Here's a telegram, sir."
"Jim died today."
And that's what we get - and deserve in the end.
Around the corner, a vanished
friend!

 

 

NGAY GÓC PHỐ


Bạn hiền tôi ở ngay góc phố,
Đô thị rộng không có cuối đường.
Ngày rồi tuần cứ mãi trôi tuôn,
Chưa kịp thấy, năm tròn đã hết.

Tôi vẫn chưa gặp bạn thân thiết;
Cuộc sống nhanh, khủng khiếp chạy đua.
Ảnh biết tôi yêu ảnh có thừa
Như thủa nào chúng tôi lui tới,

Bấm chuông nhà gọi nhau ơi ới
Lúc đời trai trẻ mới hôm nào.

Bây giờ bận, mỏi mệt làm sao.
Mệt với những cuộc chơi ngu ngốc,

Mệt đuổi theo công danh lợi lộc.

Tôi nhủ lòng: “Mai sẽ gọi anh

Tỏ lộ lòng tôi nghĩ tới anh.”

Nhưng mai đến, mai đi tuốt luốt.

Khoảng cách chúng tôi xa dần thật.

Nơi góc phố! Vài dặm nơi kia…

“Điện báo đây, thưa ông, tin về

Người bạn ông hôm nay bạc phước.”

Đó là tất cả tôi nhận được

Xứng đáng những hứa hẹn cuối cùng.

Thành phố này ở ngay góc đường,

Người bạn hiền của tôi đã mất.

Hp-TnT 11/212012

(phỏng dịch Around The Corner by Henson Towne)

 

 

Đừng để ngày mai

 

Góc phố nhà tôi có bạn thân

Thành phố bao la chẳng ngõ cùng

Ngày lại tuần qua luôn gấp rút,

Ngoảnh lại giựt mình, đã hết năm.

Tôi chưa nhìn được mặt bạn thân.

Đời sống rượt nhau chạy…sút quần (khủng khiếp)

Nhưng Anh vẫn biết tôi thương ảnh,

Giống như ngày nào tôi đến thăm

Anh thường gợi nhớ lúc trẻ thơ

Ham muốn khiến tôi hết dại khờ

Tôi cố tập chơi trò ngu ngốc.

Cứ cố, cố làm sao có danh!

Tôi hứa ngày mai sẽ gọi Anh

Để nói thương Anh với lòng thành

Nhưng ngày mai này rồi mai nữa ,

Khoảng cách xa dần giữa tôi-Anh.

Nơi góc phố kia, phố rất gần

Chỉ chừng cây số, nhà bạn thân .

Hôm nay Bưu tá người đến báo:”

Tin dữ đến này, nhận nhé Ông:

Bạn ông vừa vĩnh viễn ra đi!”

Sau đó ông ta còn nói gì

Chỉ biết trong tôi, thôi đã hết!

Nơi góc phố này, Tôi mất Anh!!!!!!

3ca Hoài Niệm

 

Góc Phố vắng bóng người

Phố rộng lớn lê bước hoài không hết

Nhà bạn tôi buồn tẻ góc bên đường

Thời gian trôi vội vã chẳng xót thương

Năm mới đến chợt giật mình nuối tiếc

Bạn thân thương của một thời tha thiết

Bao năm qua biền biệt chẳng thấy nhau

Cuộc sống đua chen khủng khiếp lướt mau

Người ấy hiểu tôi vẫn còn nhung nhớ

Thuở niên thiếu tìm nhau lòng bỡ ngỡ

Mệt mỏi đường trần ngu ngốc si sân

Mơ công danh sự nghiệp tiếng xa gần

Đời nghiệt ngã đẩy tình hoài chẳng gặp

Hẹn với lòng mai gọi mong thấy mặt

Tỏ cùng người nỗi thương nhớ lâu nay

Ngày qua ngày lòng vẫn mãi đắm say

Rồi Xa thật tình xưa đành cách trở

Chỉ vài dặm ngay bên đường góc phố

Tin đưa về người đã biệt dương trần

Hôm nay đây đầu tôi chít khăn tang

Nơi góc phố bạn tôi không còn nữa.

Uyên Phương Minh Nguyệt

 

 

 

CHỈ MỘT GÓC ÐƯỜNG

 

Anh bạn tôi vẫn ở góc đường

Giữa lòng thành phố rộng thênh thang.

Ngày cứ qua đi, tuần lại đến.

Loáng thoáng mà năm mới đã sang.

Bạn với tôi vẫn chưa gặp mặt.

Ðời sống vội vã, luôn tất bật.

Bạn hiểu tình thân tôi chẳng phai

Mãi còn như ngày xưa, thuở trước.

Chúng tôi thường rung chuông nhà nhau

Lúc tóc xanh còn phủ mái đầu.

Bây giờ đây vừa mệt, vừa bận

Trong cuộc chơi danh vọng, bể dâu!

Tôi tự nhủ mai sẽ đến thăm

Ðể bạn thấy mình vẫn tình thân.

Nhưng mai đến, rồi đi, lặng lẽ.

Hai đứa tôi mãi cách xa dần!

Ở góc đường thôi, xa vạn dậm.

Hôm nay điện tín tôi vừa nhận:

Bạn đã qua đời! Nói gì hơn?

Phận số chúng tôi phải đón nhận.!

….

Góc đường vẫn đó.

Bạn tôi đâu!

Chẩm Tá Nhân

(phóng tác)

11/14/2012

Ngay góc đường
Ngay góc đường kia, nhà Bạn tôi
Phố vắng thênh thang từ lâu rồi
Ngày qua, tuần đến và tiếp nối
Chợt nghĩ đến thì, đã xa xôi

Quá lâu không gặp mặt bạn xưa
Đời sống vội vàng tựa thoi đưa
Bạn tôi hiểu thấu tình thân thiết,
Sẽ nhấn chuông thăm bạn cũng vừa

Thuở bé thường nhấn chuông nhà nhau
Giờ mệt đuổi theo lối sống giàu,
Chơi gian, giả dối không mệt mỏi
Danh vọng, nổi trôi kiếp Tằm, sâu.

"Ngày Mai" tự hứa sẽ gọi anh
Để cho anh biết: Tôi nhớ anh
Và ngày mai tới, ngày mai nữa
Xa cách dài thêm trôi quá ....nhanh

Ngay góc đường, nhưng .. hàng dặm xa
Tin khẩn báo: anh vĩnh viễn qua
Thầm nghĩ ngợi: đáng đời tôi nhá
Ngay góc phố: Anh đã biến xa
 
Diễm Chi
Sau lễ Tạ Ơn, Garden Grove. California

QUANH GÓC PHỐ

Tôi vẫn nhớ, chỉ vòng quanh góc phố
Bạn thân tôi, ở một chỗ đã quen
Ai cũng bận, hừng đông tới lên đèn
Thời gian bay, bon chen nên không thấy

Đời niên thiếu, bạn bè nay còn mấy
Nhớ ngày xưa, số đưa đẩy bên nhau
Tôi với anh, chung bao nỗi sướng, đau
Luôn tâm sự, đời luôn màu tha thiết

Tình bằng hữu, lòng cảm thông da diết
Khó mà tìm, người hiểu biết như anh
Nhưng bận rộn, vòng luẩn quẩn lợi danh
Sóng ngập đầu, đời đua tranh bao kiểu

Tôi vẫn thấy, đời tôi như còn thiếu
Sẽ gọi anh, tôi kiếu để ngày mai
Nhưng ngày mai, vẫn là mãi tương lai
Và chúng ta, tâm hồn dài xa cách
 

Hôm nay đây, cuộc đời sao đáng trách
Chẳng đợi chờ, trong ngõ ngách vẹo xiêu
Nhận hung tín, từ góc phố hoang liêu
Anh ra đi, vạt nắng chiều đã tắt

John Thụy


Bài "Around The Corner" hay quá, xin cho tui được góp phần phỏng dịch!
Cheeeers,
Hà Bá
Góc Phố Bên Đường
Ở góc phố tôi có người bạn cũ,
Giữa thành đô đường tấp nập dòng người
Tháng ngày qua đời hết tuổi đôi mươi,
Ngồi nhìn lại cả năm còn ấp ủ!
Làm sao gặp người bạn thân năm cũ,
Khi cuộc đời đầy nghiệt ngã bon chen,
Dù biết rằng tôi và bạn còn quen
Như ngày đó lúc tôi hay thăm bạn.
Nhớ ngày đó chưa bao giờ xa bạn,
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười,
Mà giờ đây đời mệt mỏi không nguôi,
Lo danh lợi kiếp phù du tội lỗi!
 
Tôi thầm hứa: "Hay để mai sẽ gọi?"
Cho bạn thân biết mình vẫn nhớ anh
Nhưng ngày mai rồi cũng chẳng không thành!
Càng chồng chất nỗi xa xôi, tôi bạn!
Ôi quanh đó mà khác đâu ngàn dậm,
Vì ngày kia có thơ khẩn báo tin:
"Này ông ơi bạn ông đã qua đời!"
Giờ hối tiếc thôi cũng đành cam chịu!
Góc phố nhỏ vẫn tưng bừng tấp nập,
Mà bạn tôi nay khuất bóng đâu rồi...
o O o
Thoáng Dịch, Hà Bá Melbourne, 25 tháng 11, 2012

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Tâm thư cho ai chưa quen


Tôi sinh ra hôm hăm ba, năm Thân.  Hai anh tôi lên năm , lên ba. Me tôi sinh thêm con trai trong khi không ai mong. Me tôi thương con nên hay mua cam , nho cho tôi ăn. Năm tôi lên năm , Ba tôi chưa cho tôi đi chơi riêng, trong khi hai anh tôi đi rong chơi liên miên ngay trong sân ga. Nhưng khi tôi thưa : “  Xin ba thương con , cho con đi vô nông trang anh Tư Đang ăn ..khoai lang. Ba không lo con đi lang thang chơi hoang”  nghe tôi than Ba tôi cho đi, nhưng kêu hai anh theo lo cho tôi, không nên chia phe gây nhau.

Hai anh tôi nghe theo Ba, nhưng không ưa tôi nên xăm xăm đi riêng. Khi vô nông trang chia phe  chơi banh, nhưng chân anh Hai không lanh, banh lăn loanh quanh, không vô gôn. Anh Ba hay hơn, chê anh Hai …quê! Hai anh thi đua thoi nhau không ngưng tay. Tôi can , hai anh xây qua thoi tôi luôn. Tôi nhanh chân phi thân. Tan banh.

Năm năm qua, ba anh em tôi thân thương nhau hơn xưa. Ai đi nơi đâu hay thông tin cho nhau. Khi ăn hay chung mâm cơm, chia chung chăn, đi xem phim chung,  đi long nhong loanh quanh, đi chơi ping-pong….

Khi hai anh tôi ghi tên vô Văn khoa, tôi đang chuyên ban A, nhưng say mê thi ca. Đêm đêm sau khi ôn môn Sinh, tôi hay đem thơ, văn ra xem thêm. Tôi mơ thơ Giang Thanh, Yêu văn Duyên Anh, say mê xem tranh luôn. Tôi không ưa ai ca nhanh, như xe không phanh. Tên mô lanh chanh tôi không ưa luôn.

Ba me tôi trông con cao nhanh, lo cho tương lai, không đi chơi ngông, chưa vương thê nhi nên an tâm vô song. Đôi khi trông ai quen , ba me khoe khoang “ con tôi ngoan, mai sau xây nên công danh!”

Nhưng trang thơ ngây trôi nhanh như mây bay.

Năm tôi hai mươi vô Không quân,  tôi quen cô em tên Nha Trang, hai năm sau tôi, Trang thương nhau luôn. Ba Trang bên công binh, me Trang buôn…ve chai nên  cơ ngơi không thua ai.Trang sinh sau tôi ba năm. Nha Trang xinh, không thua xa hoa khôi bao nhiêu.

Trang vô tư, thơ ngây, say mê văn thơ nên theo ban C. Đôi khi Trang chơi Violon , ngâm thơ đâu thua chi Mai Hiên. Trang ưa mân mê khăn tay khi nghe ai khen hay.

Tôi hay đưa Trang đi rông sau cơn mưa dông. Ba me Trang thương tôi như con trai, Trang không anh em trai. Me Trang hư thai liên miên nên kiêng sanh luôn. Nha Trang lo cho tương lai tôi,  khuyên tôi nên coi an nguy khi bay trên cao, hai tôi bên nhau như đôi uyên ương hay ghi trong văn chương.

Bao nhiêu tên con trai theo đuôi Trang, tương tư Trang, đêm đêm chôn chân bên kia sân trông sang, Trang không ưa ai, xem như…pha! Trang thương tôi, tôi “phi công” bô trai,  hay đơn ca lai rai. Tôi hay đưa Trang xem ci-nê nơi Tân Quang, Tân Tân,  Minh Châu hôm nao không đi bay. Hai tôi say mê Yun-Brunơ, yêu Marylin Monroe…, hay đi ăn kem sau khi xem phim.  Đêm đêm tôi đưa Trang ngang qua sân ga ra khu Duy Tân đông vui xem ghe câu xa xa, ôi lung linh mê tơi như muôn sao rơi!

Khi tôi đưa Trang đi rong , tôi luôn ngâm nga câu ca: “ Anh yêu em như điên , Em trông như cô tiên, ta yêu nhau muôn niên, luôn không phai trong tim…”

Nhưng bao nhiêu tai ương không nương tay khi Nha trang quê tôi vương cơn tai ương. Dân quê tôi ly tan, sân ga tan hoang. Tôi quân nhân, theo ba quân vô sân bay leo lên phi cơ. Tôi rưng rưng, đau thương chia tay Nha trang. Ba me Trang thương  quê hương, nơi chôn nhau nên không đi đâu. Trang thương ba me nên không theo tôi.

Khi chia tay, Trang long lanh đôi mi, môi run run, tay vân vê đôi tay, chân xiêu xiêu trông phi cơ lên cao trong cơn mưa bay bay. Tôi thương Trang vô song nhưng không cam tâm kêu Trang theo tôi xa ba me. Ôi chia ly! Ôi tang thương! Không chi đau hơn khi ly hương không đem theo em thương. Tôi đưa tay ngang mi che cơn bi thương  “Nha trang! Xin chia tay, qua cơn nguy nan, ta thông tin cho nhau. mong em thay!”

Tôi bơ vơ, cô đơn nơi Sanjose. Đêm trông trông sang bên kia phương Đông mong tin Nha Trang. Bao nhiêu tin đưa sang gây cho tôi bao hoang mang. Ba Nha Trang hy sinh. Me con Nha trang lang thang không nơi nương thân. Cơ ngơi khang trang khơi khơi đem dưng  cho Công an. Ăn bo bo thay cơm, không ai lo cho ai ngay trên quê hương. Tôi đau thương nhưng vô phương.

Năm năm sau, tin do Tâm tôi đưa sang  “Nha Trang sang ngang, ưng tên công an sau cơn ly tan. Nay sinh hai con trai lên ba, lên hai, đang an cư trong khu Sinh Trung. Trang ung dung buôn…phân, nên sinh nhai không lo toan..Con an tâm!”

Tôi không mong chi tương lai Tôi- Nha Trang yên vui bên nhau. Nhưng Nha trang xưa chưa phai trong tôi.  Tuy không tương tư  Nha trang như xưa, nhưng đêm đêm tim tôi chơi vơi khi trông ra khơi xem sao rơi. Nên bao năm qua tôi không thương yêu ai.

 Ba me tôi thương tôi thân trai không ai lo cho …mai sau, khuyên tôi ưng ngay cô…Mê-hi-cô ngay bên hông căn chung cư tôi mua. Nhưng tôi không ưa, chê cô ta to như…trâu điên, trông ngô-nghê, sao tôi…phê?

Thương  Ba Me, thương cho thân tôi luôn, nay tôi ghi đôi câu tâm thư cho ai chưa quen:  Tôi! Thân trai trung niên, cao to, mê Ca-ra-ô-kê, say mê luôn văn thơ, ham xem ci-nê, đi chơi xa.. ô-kê. Hai mươi năm an cư nơi phương xa, tuy thương quê hương, đang cô đơn chưa vương …thê nhi. Không lo chi tương lai, khi …money vô lai rai. An tâm! Ai cô đơn như tôi, thương Nha Trang như tôi, nên thư ngay cho tôi, ta trao tâm thư cho nhau. Không chi vui hơn khi ta chung quê hương. Mong sao tương lai ta luôn bên nhau, thương yêu nhau, lo cho nhau…Mong thay! Email..Nhatrang @.com
                                                                                     Lê Thi