Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Thơ phỏng dịch: Around The Corner


Around The Corner
by Henson Towne

 

Around the corner I have a friend,
In this great city that has no end.
Yet days go by and weeks rush on,
And before I know it, a year is gone.

And I never see my old friend's face;
For life is a swift and terrible race.
He knows I like him just as well
As in the days when I rang his bell.

And he rang mine. We were younger then,
And now we are busy, tired men.
Tired with playing a foolish game,
Tired with trying to make a name.

"Tomorrow," I say, "I will call on Jim,
Just to show that I'm thinking of him."
But tomorrow comes-and tomorrow goes;
And the distance between us grows and grows.

Around the corner! Yet miles away...
"Here's a telegram, sir."
"Jim died today."
And that's what we get - and deserve in the end.
Around the corner, a vanished
friend!

 

 

NGAY GÓC PHỐ


Bạn hiền tôi ở ngay góc phố,
Đô thị rộng không có cuối đường.
Ngày rồi tuần cứ mãi trôi tuôn,
Chưa kịp thấy, năm tròn đã hết.

Tôi vẫn chưa gặp bạn thân thiết;
Cuộc sống nhanh, khủng khiếp chạy đua.
Ảnh biết tôi yêu ảnh có thừa
Như thủa nào chúng tôi lui tới,

Bấm chuông nhà gọi nhau ơi ới
Lúc đời trai trẻ mới hôm nào.

Bây giờ bận, mỏi mệt làm sao.
Mệt với những cuộc chơi ngu ngốc,

Mệt đuổi theo công danh lợi lộc.

Tôi nhủ lòng: “Mai sẽ gọi anh

Tỏ lộ lòng tôi nghĩ tới anh.”

Nhưng mai đến, mai đi tuốt luốt.

Khoảng cách chúng tôi xa dần thật.

Nơi góc phố! Vài dặm nơi kia…

“Điện báo đây, thưa ông, tin về

Người bạn ông hôm nay bạc phước.”

Đó là tất cả tôi nhận được

Xứng đáng những hứa hẹn cuối cùng.

Thành phố này ở ngay góc đường,

Người bạn hiền của tôi đã mất.

Hp-TnT 11/212012

(phỏng dịch Around The Corner by Henson Towne)

 

 

Đừng để ngày mai

 

Góc phố nhà tôi có bạn thân

Thành phố bao la chẳng ngõ cùng

Ngày lại tuần qua luôn gấp rút,

Ngoảnh lại giựt mình, đã hết năm.

Tôi chưa nhìn được mặt bạn thân.

Đời sống rượt nhau chạy…sút quần (khủng khiếp)

Nhưng Anh vẫn biết tôi thương ảnh,

Giống như ngày nào tôi đến thăm

Anh thường gợi nhớ lúc trẻ thơ

Ham muốn khiến tôi hết dại khờ

Tôi cố tập chơi trò ngu ngốc.

Cứ cố, cố làm sao có danh!

Tôi hứa ngày mai sẽ gọi Anh

Để nói thương Anh với lòng thành

Nhưng ngày mai này rồi mai nữa ,

Khoảng cách xa dần giữa tôi-Anh.

Nơi góc phố kia, phố rất gần

Chỉ chừng cây số, nhà bạn thân .

Hôm nay Bưu tá người đến báo:”

Tin dữ đến này, nhận nhé Ông:

Bạn ông vừa vĩnh viễn ra đi!”

Sau đó ông ta còn nói gì

Chỉ biết trong tôi, thôi đã hết!

Nơi góc phố này, Tôi mất Anh!!!!!!

3ca Hoài Niệm

 

Góc Phố vắng bóng người

Phố rộng lớn lê bước hoài không hết

Nhà bạn tôi buồn tẻ góc bên đường

Thời gian trôi vội vã chẳng xót thương

Năm mới đến chợt giật mình nuối tiếc

Bạn thân thương của một thời tha thiết

Bao năm qua biền biệt chẳng thấy nhau

Cuộc sống đua chen khủng khiếp lướt mau

Người ấy hiểu tôi vẫn còn nhung nhớ

Thuở niên thiếu tìm nhau lòng bỡ ngỡ

Mệt mỏi đường trần ngu ngốc si sân

Mơ công danh sự nghiệp tiếng xa gần

Đời nghiệt ngã đẩy tình hoài chẳng gặp

Hẹn với lòng mai gọi mong thấy mặt

Tỏ cùng người nỗi thương nhớ lâu nay

Ngày qua ngày lòng vẫn mãi đắm say

Rồi Xa thật tình xưa đành cách trở

Chỉ vài dặm ngay bên đường góc phố

Tin đưa về người đã biệt dương trần

Hôm nay đây đầu tôi chít khăn tang

Nơi góc phố bạn tôi không còn nữa.

Uyên Phương Minh Nguyệt

 

 

 

CHỈ MỘT GÓC ÐƯỜNG

 

Anh bạn tôi vẫn ở góc đường

Giữa lòng thành phố rộng thênh thang.

Ngày cứ qua đi, tuần lại đến.

Loáng thoáng mà năm mới đã sang.

Bạn với tôi vẫn chưa gặp mặt.

Ðời sống vội vã, luôn tất bật.

Bạn hiểu tình thân tôi chẳng phai

Mãi còn như ngày xưa, thuở trước.

Chúng tôi thường rung chuông nhà nhau

Lúc tóc xanh còn phủ mái đầu.

Bây giờ đây vừa mệt, vừa bận

Trong cuộc chơi danh vọng, bể dâu!

Tôi tự nhủ mai sẽ đến thăm

Ðể bạn thấy mình vẫn tình thân.

Nhưng mai đến, rồi đi, lặng lẽ.

Hai đứa tôi mãi cách xa dần!

Ở góc đường thôi, xa vạn dậm.

Hôm nay điện tín tôi vừa nhận:

Bạn đã qua đời! Nói gì hơn?

Phận số chúng tôi phải đón nhận.!

….

Góc đường vẫn đó.

Bạn tôi đâu!

Chẩm Tá Nhân

(phóng tác)

11/14/2012

Ngay góc đường
Ngay góc đường kia, nhà Bạn tôi
Phố vắng thênh thang từ lâu rồi
Ngày qua, tuần đến và tiếp nối
Chợt nghĩ đến thì, đã xa xôi

Quá lâu không gặp mặt bạn xưa
Đời sống vội vàng tựa thoi đưa
Bạn tôi hiểu thấu tình thân thiết,
Sẽ nhấn chuông thăm bạn cũng vừa

Thuở bé thường nhấn chuông nhà nhau
Giờ mệt đuổi theo lối sống giàu,
Chơi gian, giả dối không mệt mỏi
Danh vọng, nổi trôi kiếp Tằm, sâu.

"Ngày Mai" tự hứa sẽ gọi anh
Để cho anh biết: Tôi nhớ anh
Và ngày mai tới, ngày mai nữa
Xa cách dài thêm trôi quá ....nhanh

Ngay góc đường, nhưng .. hàng dặm xa
Tin khẩn báo: anh vĩnh viễn qua
Thầm nghĩ ngợi: đáng đời tôi nhá
Ngay góc phố: Anh đã biến xa
 
Diễm Chi
Sau lễ Tạ Ơn, Garden Grove. California

QUANH GÓC PHỐ

Tôi vẫn nhớ, chỉ vòng quanh góc phố
Bạn thân tôi, ở một chỗ đã quen
Ai cũng bận, hừng đông tới lên đèn
Thời gian bay, bon chen nên không thấy

Đời niên thiếu, bạn bè nay còn mấy
Nhớ ngày xưa, số đưa đẩy bên nhau
Tôi với anh, chung bao nỗi sướng, đau
Luôn tâm sự, đời luôn màu tha thiết

Tình bằng hữu, lòng cảm thông da diết
Khó mà tìm, người hiểu biết như anh
Nhưng bận rộn, vòng luẩn quẩn lợi danh
Sóng ngập đầu, đời đua tranh bao kiểu

Tôi vẫn thấy, đời tôi như còn thiếu
Sẽ gọi anh, tôi kiếu để ngày mai
Nhưng ngày mai, vẫn là mãi tương lai
Và chúng ta, tâm hồn dài xa cách
 

Hôm nay đây, cuộc đời sao đáng trách
Chẳng đợi chờ, trong ngõ ngách vẹo xiêu
Nhận hung tín, từ góc phố hoang liêu
Anh ra đi, vạt nắng chiều đã tắt

John Thụy


Bài "Around The Corner" hay quá, xin cho tui được góp phần phỏng dịch!
Cheeeers,
Hà Bá
Góc Phố Bên Đường
Ở góc phố tôi có người bạn cũ,
Giữa thành đô đường tấp nập dòng người
Tháng ngày qua đời hết tuổi đôi mươi,
Ngồi nhìn lại cả năm còn ấp ủ!
Làm sao gặp người bạn thân năm cũ,
Khi cuộc đời đầy nghiệt ngã bon chen,
Dù biết rằng tôi và bạn còn quen
Như ngày đó lúc tôi hay thăm bạn.
Nhớ ngày đó chưa bao giờ xa bạn,
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười,
Mà giờ đây đời mệt mỏi không nguôi,
Lo danh lợi kiếp phù du tội lỗi!
 
Tôi thầm hứa: "Hay để mai sẽ gọi?"
Cho bạn thân biết mình vẫn nhớ anh
Nhưng ngày mai rồi cũng chẳng không thành!
Càng chồng chất nỗi xa xôi, tôi bạn!
Ôi quanh đó mà khác đâu ngàn dậm,
Vì ngày kia có thơ khẩn báo tin:
"Này ông ơi bạn ông đã qua đời!"
Giờ hối tiếc thôi cũng đành cam chịu!
Góc phố nhỏ vẫn tưng bừng tấp nập,
Mà bạn tôi nay khuất bóng đâu rồi...
o O o
Thoáng Dịch, Hà Bá Melbourne, 25 tháng 11, 2012

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Tâm thư cho ai chưa quen


Tôi sinh ra hôm hăm ba, năm Thân.  Hai anh tôi lên năm , lên ba. Me tôi sinh thêm con trai trong khi không ai mong. Me tôi thương con nên hay mua cam , nho cho tôi ăn. Năm tôi lên năm , Ba tôi chưa cho tôi đi chơi riêng, trong khi hai anh tôi đi rong chơi liên miên ngay trong sân ga. Nhưng khi tôi thưa : “  Xin ba thương con , cho con đi vô nông trang anh Tư Đang ăn ..khoai lang. Ba không lo con đi lang thang chơi hoang”  nghe tôi than Ba tôi cho đi, nhưng kêu hai anh theo lo cho tôi, không nên chia phe gây nhau.

Hai anh tôi nghe theo Ba, nhưng không ưa tôi nên xăm xăm đi riêng. Khi vô nông trang chia phe  chơi banh, nhưng chân anh Hai không lanh, banh lăn loanh quanh, không vô gôn. Anh Ba hay hơn, chê anh Hai …quê! Hai anh thi đua thoi nhau không ngưng tay. Tôi can , hai anh xây qua thoi tôi luôn. Tôi nhanh chân phi thân. Tan banh.

Năm năm qua, ba anh em tôi thân thương nhau hơn xưa. Ai đi nơi đâu hay thông tin cho nhau. Khi ăn hay chung mâm cơm, chia chung chăn, đi xem phim chung,  đi long nhong loanh quanh, đi chơi ping-pong….

Khi hai anh tôi ghi tên vô Văn khoa, tôi đang chuyên ban A, nhưng say mê thi ca. Đêm đêm sau khi ôn môn Sinh, tôi hay đem thơ, văn ra xem thêm. Tôi mơ thơ Giang Thanh, Yêu văn Duyên Anh, say mê xem tranh luôn. Tôi không ưa ai ca nhanh, như xe không phanh. Tên mô lanh chanh tôi không ưa luôn.

Ba me tôi trông con cao nhanh, lo cho tương lai, không đi chơi ngông, chưa vương thê nhi nên an tâm vô song. Đôi khi trông ai quen , ba me khoe khoang “ con tôi ngoan, mai sau xây nên công danh!”

Nhưng trang thơ ngây trôi nhanh như mây bay.

Năm tôi hai mươi vô Không quân,  tôi quen cô em tên Nha Trang, hai năm sau tôi, Trang thương nhau luôn. Ba Trang bên công binh, me Trang buôn…ve chai nên  cơ ngơi không thua ai.Trang sinh sau tôi ba năm. Nha Trang xinh, không thua xa hoa khôi bao nhiêu.

Trang vô tư, thơ ngây, say mê văn thơ nên theo ban C. Đôi khi Trang chơi Violon , ngâm thơ đâu thua chi Mai Hiên. Trang ưa mân mê khăn tay khi nghe ai khen hay.

Tôi hay đưa Trang đi rông sau cơn mưa dông. Ba me Trang thương tôi như con trai, Trang không anh em trai. Me Trang hư thai liên miên nên kiêng sanh luôn. Nha Trang lo cho tương lai tôi,  khuyên tôi nên coi an nguy khi bay trên cao, hai tôi bên nhau như đôi uyên ương hay ghi trong văn chương.

Bao nhiêu tên con trai theo đuôi Trang, tương tư Trang, đêm đêm chôn chân bên kia sân trông sang, Trang không ưa ai, xem như…pha! Trang thương tôi, tôi “phi công” bô trai,  hay đơn ca lai rai. Tôi hay đưa Trang xem ci-nê nơi Tân Quang, Tân Tân,  Minh Châu hôm nao không đi bay. Hai tôi say mê Yun-Brunơ, yêu Marylin Monroe…, hay đi ăn kem sau khi xem phim.  Đêm đêm tôi đưa Trang ngang qua sân ga ra khu Duy Tân đông vui xem ghe câu xa xa, ôi lung linh mê tơi như muôn sao rơi!

Khi tôi đưa Trang đi rong , tôi luôn ngâm nga câu ca: “ Anh yêu em như điên , Em trông như cô tiên, ta yêu nhau muôn niên, luôn không phai trong tim…”

Nhưng bao nhiêu tai ương không nương tay khi Nha trang quê tôi vương cơn tai ương. Dân quê tôi ly tan, sân ga tan hoang. Tôi quân nhân, theo ba quân vô sân bay leo lên phi cơ. Tôi rưng rưng, đau thương chia tay Nha trang. Ba me Trang thương  quê hương, nơi chôn nhau nên không đi đâu. Trang thương ba me nên không theo tôi.

Khi chia tay, Trang long lanh đôi mi, môi run run, tay vân vê đôi tay, chân xiêu xiêu trông phi cơ lên cao trong cơn mưa bay bay. Tôi thương Trang vô song nhưng không cam tâm kêu Trang theo tôi xa ba me. Ôi chia ly! Ôi tang thương! Không chi đau hơn khi ly hương không đem theo em thương. Tôi đưa tay ngang mi che cơn bi thương  “Nha trang! Xin chia tay, qua cơn nguy nan, ta thông tin cho nhau. mong em thay!”

Tôi bơ vơ, cô đơn nơi Sanjose. Đêm trông trông sang bên kia phương Đông mong tin Nha Trang. Bao nhiêu tin đưa sang gây cho tôi bao hoang mang. Ba Nha Trang hy sinh. Me con Nha trang lang thang không nơi nương thân. Cơ ngơi khang trang khơi khơi đem dưng  cho Công an. Ăn bo bo thay cơm, không ai lo cho ai ngay trên quê hương. Tôi đau thương nhưng vô phương.

Năm năm sau, tin do Tâm tôi đưa sang  “Nha Trang sang ngang, ưng tên công an sau cơn ly tan. Nay sinh hai con trai lên ba, lên hai, đang an cư trong khu Sinh Trung. Trang ung dung buôn…phân, nên sinh nhai không lo toan..Con an tâm!”

Tôi không mong chi tương lai Tôi- Nha Trang yên vui bên nhau. Nhưng Nha trang xưa chưa phai trong tôi.  Tuy không tương tư  Nha trang như xưa, nhưng đêm đêm tim tôi chơi vơi khi trông ra khơi xem sao rơi. Nên bao năm qua tôi không thương yêu ai.

 Ba me tôi thương tôi thân trai không ai lo cho …mai sau, khuyên tôi ưng ngay cô…Mê-hi-cô ngay bên hông căn chung cư tôi mua. Nhưng tôi không ưa, chê cô ta to như…trâu điên, trông ngô-nghê, sao tôi…phê?

Thương  Ba Me, thương cho thân tôi luôn, nay tôi ghi đôi câu tâm thư cho ai chưa quen:  Tôi! Thân trai trung niên, cao to, mê Ca-ra-ô-kê, say mê luôn văn thơ, ham xem ci-nê, đi chơi xa.. ô-kê. Hai mươi năm an cư nơi phương xa, tuy thương quê hương, đang cô đơn chưa vương …thê nhi. Không lo chi tương lai, khi …money vô lai rai. An tâm! Ai cô đơn như tôi, thương Nha Trang như tôi, nên thư ngay cho tôi, ta trao tâm thư cho nhau. Không chi vui hơn khi ta chung quê hương. Mong sao tương lai ta luôn bên nhau, thương yêu nhau, lo cho nhau…Mong thay! Email..Nhatrang @.com
                                                                                     Lê Thi



"Nẫu của tôi" của LVL


Từ khi tay cầm tờ “lược giải cá nhân” ở tuổi mười lăm cho tới khi thành người  lính, tôi chưa hề để ý qua chứ đừng nói biết ít nhiều về tỉnh Phú yên, dù có thấy tên nằm ở miền Trung trên bản đồ chữ S. Không phải tôi “dốt” địa lý, bằng chứng là 21 tỉnh Nam phần tôi thuộc nằm lòng:

            Gia- Châu- Hà- Rạch –Trà-Sa- Bến

            Long –Tân- Sóc- Thủ- Tây- Biên- Mỹ

            Bà -Chợ- Vĩnh- Giò- Cần- Bạc- Vũng*

          Tôi thuộc, bởi tôi  là dân “nam kỳ lục tỉnh” chính hiệu con nai vàng ( không ngơ ngác), mặc dù không thuộc dạng phát âm “con cá gô bỏ dô gổ kêu gột gột” của miền sông Hậu hay ngược lại miệt sông Tiền thì : “con cá dzô nằm trong dzỏ kêu dzột dzột”!

          Mãi đến khi vào Lính, nơi tập trung những người trai nước Việt (tứ xứ), nơi có quá nhiều giọng nói khác nhau, nhiều lúc nghe mà …chẳng hiểu họ nói cái gì.

        Quân trường! nơi mà những người dù đã trưởng thành, đã vào tuổi đôi mươi, vẫn phải học lại từ đầu, như học đi ( một-hai-ba-bốn), học đứng (nghiêm-nghỉ) học nhảy( nhảy xổm) học chạy ( vừa chạy vừa ca). Sai bị phạt , đúng cũng bị…. phạt, phạt xong rồi phải nói tiếng “cảm ơn!” thật to như hét vào tai mấy ông…cán bộ -huynh trưởng.

          Từ quân trường, tôi nghe  nói đến từ “nẫu!”, nào là xứ nẫu, dân nẫu, nẫu núi hay nẫu biển?” nghe thì nghe vậy chứ có biết họ nói cái chi chi. Lại nữa, cả giọng nói cũng thật lạ tai với bọn nam kỳ chúng tôi. Người bạn ở  cùng phòng   (giường đôi), mỗi lần hắn nói chuyện là tôi cứ phải chăm chú nhìn vào …miệng hắn, xem hắn nói chuyện chi, vừa tức cười lại có…trời mà hiểu!

            Một hôm , hắn bị cán bộ phạt, câu đầu tiên phải xướng danh: KSDBSQ Trần thiên Ấn, mà hắn cứ ‘Trèn thiên Én-số quân séo tém - …ba bốn bữa không tém…!” làm bọn tôi tức cười mà phải cố nín, có tên chịu hết nổi cứ cười lên khùng khục- khùng khục- cán bộ cũng muốn cười nhưng cố gượng mà làm oai, nói hắn …ở dơ, không chịu tắm, phải bị phạt nhảy xổm hai mươi cái….

           Đồng đội kháo nhau hắn là dân Nẫu! nhưng hắn nói: “không phoải, hén là dân Quoảng”!

         Trời xui đất khiến tôi đã gặp “Nẫu”thứ thiệt.

          Đêm Noel năm 71, trong lúc đơn vị tôi đóng quân  tại phi trường Nha Trang, tôi đến nhà trọ người bạn chí thân cùng phi đoàn dân Đà lạt, định rủ nó đi lang thang vì là …“ lính trận miền xa con bà phước”, nhằm lúc “con ngựa trời” của tôi giở chứng hết xăng, nó bảo tôi để xe đó, theo nó đi ăn Nô-ên . Nó là thằng “ăn chực có giấy mời” còn tôi chỉ là ..tháp tùng theo! (follow me).

          Căn nhà chúng tôi đến đông ơi là đông, nam thanh nữ   đầy nhà, có mấy người cũng được giới thiệu là Lính như bọn tôi, nhưng  “nữ thịnh nam suy”! Về sau biết được là mấy cô hàng xóm, và bạn học của chủ nhà đến chung vui đêm “mừng Chúa ra đời”.

          Có lẽ vì dân Nam kỳ lục tỉnh, giọng nói có khác chăng, mà tôi được “chào đón hơi kỹ” nên cũng lấy lại được tinh thần, dù trước đó “mặt ngoài bình tĩnh, tự nhiên,  mà trong bụng cứ đánh lô-tô”. Câu đầu tiên được hỏi: - Anh là người Sài Gòn? Tôi gật đầu mà trong bụng tức anh ách, vì người miền Nam rất ngại khi nghe người khác nói mình “dân Sài gòn”-Vì ba chữ “dân Sài gòn” thường ám chỉ mấy  tay…anh chị dân chơi hay bọn hảo hớn thứ thiệt..  

            Đêm vui qua mau, kéo theo những ngày dài sau đó tôi trở thành bạn của gia đình..Nẫu!, mà nếu nẫu không nói  nẫu là dân ..nẫu, không cách chi tôi biết được nẫu là nẫu, không thể phân biệt đâu là người Nha trang, đâu là …nẫu , vì tất cả đều nói giọng giông giống nhau(ở nhà này)

        Thì ra: Ở đất Phú Yên( Bình Định ?) Nẫu là người khác, là nó, là chúng nó, là họ…., là đại danh từ ngôi thứ ba cả số ít lẫn số nhiều. Nhờ “nẫu” tôi cũng giải toả được thắc mắc “nẫu núi hay nẫu biển” từ những ngày còn ở quân trường.

            Có ngồi chung những bữa cơm gia đình, hay tới nhà bất thình lình vào những lúc xế trưa,  mới phát hiện được những thực đơn, biết được nguồn “ẩm thực” của dân nẫu Tuy Hoà –Phú yên khác lạ với dân Nam kỳ tôi biết chừng nào, những thực đơn “đặc thù” mà nẫu nói là của đa số dân nẫu…

            Lấy bánh tráng ( bự tổ chảng) nhúng nước, cuốn hột vịt luộc (hồng đào)  bẻ đôi,  chấm nước mắm.  Đổ bánh xèo thì dùng cái khuôn có bằng bàn tay, hèn chi tôì nghe nói có người ăn một lúc …năm chục cái,( chả bù với miền Nam tôi  bánh xèo đổ chảo to bằng cái mâm, chỉ ăn  một cái là bá thở),  đã vậy, còn lấy bánh tráng cuốn bánh xèo vào trong trời ạ. Bánh tráng nướng đem nhúng nước, cuốn bên trong bánh tráng ( cũng nhúng nước) cái nào cái nấy to như cái gối ôm. Ăn canh thập tàn thì phải ăn với …muối é(ta)  mới thơm ngon đúng điệu, Bánh căn (không) thì ăn với nước cá nục kho…ngon hết sảy!?..

            Tôi vốn là  người Lính mượn không gian làm Tổ quốc, “…phi đạo chạy dài anh chúi mũi( nhổng đít) bay lên”- máy bay chuồn chuồn mà!, nên từ khi quen biết “nẫu”, tôi mới để ý nhiều đến đặc sản  xứ…nẫu, những nơi chốn tôi thường bay qua: khô nai Củng sơn, tôm hùm Sông Cầu,  Cá “ồ” Tuy hoà cuốn bánh tráng nhúng nước ( lại bánh tráng) ngon khỏi chê, nhưng ăn không quen sẽ bị…phù mỏ.

     

            Nói chuyện với “nẫu của tôi”   thì không phải điều tiết lỗ tai. Nhưng khi về thăm lại Tuy hoà, nghe mấy anh chị, cháu của nẫu, họ nói chuyện với nhau líu lo như…chim hót, tôi chi có nước ngồi cười trừ, chẳng hiểu gì hết, gần giống  như năm xưa trong quân trường, tôi nghe anh bạn người Quảng nói chuyện. Bọn nhỏ lúc nào cũng nói giọng đi lên, chữ ôi phát âm không.. nẩu: “thâu rầu còn chi đâu anh ơi! Có còn lại chăng dư âm thâu…!” “phia rầu không đi ngủ, còn ngầu chi đó?” lại dùng toàn dấu hỏi,  mà có nhiều từ nghe chẳng hiểu cái chi chi “me chay ơi! dẩy na!” “ở bển , chẳng dượng hổng có….ngầy mấy em na?”! May quá, nhờ có nẫu của tôi …thông dịch, nếu không có nẫu, chắc tôi cũng…”bó tay chấm cơm!”

          Hên thật, tôi không nằm trong hai câu thơ xứ nẫu:
Thương chi cho uổng tấm tình                                                                                     
Nẫu dià xứ nẫu bỏ mình bơ dơ!”

Mà lúc nào cũng có “nẫu của tôi’ bên cạnh,  người con gái Phú Yên biết lo cho chồng con mọi thứ, nẫu của tôi vừa là người bạn, vừa là người vợ, vừa là mẹ của hai đứa con ngoan. Nẫu của tôi không hổ danh là người học trò tốt của trường tiểu học Hoà Đồng, trường trung học Nguyễn Huệ, người con ngoan của đất Phú yên hiền hoà, bình dị.

            Cảm ơn gia đình, cảm ơn xứ nẫu Phú Yên!

 

*Chữ đầu của các tỉnh Nam phần:

   Gia định-Châu đốc-Hà Tiên-Rạch giá -Trà Vinh -Sa đéc-Bến tre

 Long an--Tân an- -Sóc Trăng- Thủ dầu một-Tây ninh-Biên hòa-Mỹ Tho

Bà rịa- Chợ lớn- Vĩnh long- Gò công-Cần thơ-Bạc liêu-Vũng tàu.

                                                    

           

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

MẤT DẤU CHÂN XƯA


Tôi đã là hành khách thường xuyên của những chuyến xe đò Nha Trang-Ninh Hoà vào mỗi buổi đi về sáng –trưa, từ khi tôi chọn nhiệm sở là trường tiểu học Phong Ấp, Ninh Hoà.

Thật ra khi đến ty tiểu học để chọn nhiệm sở, nhìn những tên trường đang cần thầy Cô giáo, nơi mà chúng tôi sẽ được điều về đó, thế chỗ những người cũ sẽ ra đi, tôi biết mình, người thứ ba trong danh sách từ trường Sư phạm mới chọn về Nha trang, sẽ chọn trường Phong ấp- Ninh Hòa, dù cái tên nghe là lạ, trong khi cả một nhóm bạn khác đã phải chọn các trường tận ngoài Vạn giã xa xôi hơn.


Buổi sáng trước mấy ngày trường khai giảng, Má tôi dẫn tôi ra Ninh Hoà, gửi nhờ nhà anh chị Thành, người quen của má tôi, để yên lòng mà đi dạy học.

Nhưng sau vài bữa đi-về, tôi đã giã từ căn nhà trọ, để leo lên xe đò về lại Nha trang sau mỗi buổi tan trường, vì từ nhà trọ đến trường quá xa, mà tôi lại phải lao động bằng đôi chân với đôi guốc cao gót, tà áo dài lướt thướt, nhất là buổi trưa rời khỏi trường, bụng vừa đói, cổ thì khan vì …nói nhiều, các em học sinh lớp năm còn lạ nước lạ cái, nên cô giáo phải giảng nghĩa liên miên. Thế là các chú lơ xe đã quen mặt, luôn dành sẵn một chỗ cho tôi vào mỗi sáng sớm lúc trời chưa hửng sáng, hay buổi tan trường giữa xế trưa, dù cô giáo đi xe ưu tiên chỉ trả nửa giá tiền.


Ngồi trên những chuyến xe đò lọc cọc lạch cạch, chiếm quá nhiều thời gian vậy mà vui. Những chyến xe hàng thường chuyên chở đủ hạng người thượng vàng hạ cám, xe bắt khách ở bến xe Ninh Hoà coi như đã gần đầy, vậy mà chú lơ xe, người không bao giờ ngồi yên trong xe, cứ chân trong …tay ngoài, dù xe có đề hàng chữ to tổ bố: “đừng thò tay và đầu ra ngoài, nguy hiểm!” Xe vừa chạy qua cầu xóm Bóng, hễ thấy có người đứng bên đường là chú la lên “đi không?’ thế là …chất và chồng chất, nhiều lúc tôi tưởng tượng cái xe đò chạy không muốn nổi khi lên đèo Rù rì, rồi đèo Rọ tượng. Bởi thế, đoạn đường này tôi quen thuộc vô cùng và chú tài lẫn chú lơ cũng biết tôi xuống xe ở đoạn đường nào.


Con đường làng dẫn vào trường từ quốc lộ một, là con đường đất phải băng ngang qua đường rầy xe lửa, khi đổ xuống hết con dốc là nhà cô giáo Tài, nên tôi thường ghé vào rủ chị cùng đi đến trường cho có bạn. Chị Tài đã dạy tại trường Phong Ấp từ bao giờ tôi không được biết, nhưng chị rất dễ thương với cô giáo mới là tôi, chị chỉ dẫn đủ mọi thứ chuyện trên trời dưới đất mà chị biết, nhất là chị hay răn đe tôi: đừng dại dột mà leo lên “xe Jeep” của quan ngài đầu quận mỗi khi xuất hiện ở đầu đường và mời cô giáo lên xe, có ngày “chết không kịp ngáp” nghe em.!



Hồi đó người dân quê rất hiền lành, mộc mạc, chất phác, nhất là những cô cậu học trò, Dù mới học lớp năm (lớp nhất ngày trước) mà đã có chiều cao gần bằng cô giáo, dù cô chẳng phải…người lùn. Có nhiều em đi đến trường bằng đôi chân …trần dẫm lên làn cát nóng, cô giáo có hỏi sao không mang dép đi học, được em trả lời gọn lỏn: quen rồi! Dù vậy các em cũng cố gắng chăm chỉ học hành nên cuối năm đó, danh sách đậu vào trường công Ninh Hòa, lớp tôi dạy có sĩ số đậu cao nhất: 26 em /trên tổng số gần 40 em. Cô giáo …nổi tiếng quá trời.



Nhưng thú vị nhất đối với tôi lúc bấy giờ là cái vụ đi ăn …hàng. Chị Tài, chị Bê…, các cô giáo dạy lâu năm ở trường nên biết hết các hang cùng ngỏ hẻm ở làng Phong Ấp, thường làm hướng dẫn viên. Ngoài quán chè chuối ngon nhất gần đường rầy xe lửa mà ai cũng biết, và tôi là người khách quen thuộc hằng tuần- khỏi kể, các chị còn dẫn tôi đi ăn bánh tráng ướt mới ra lò chấm với mắm nêm. Trời, cái món ăn bình dân này sao mà nó hấp dẫn, ngon không tưởng, ngon một cách lạ lùng khi mà mấy “cô giáo” ngồi quanh cái lò nóng, có cái sàn tre bên cạnh, hễ mỗi khi cái bánh ướt được vớt ra khói lên nghi ngút, nó vừa nóng, vừa thơm mùi gạo bỏ vào sàn, là mấy cô cứ dùng mấy ngón tay vo tròn lại, chấm vào chén mắm nêm được pha chế với đường chanh ớt thật cay, vừa ăn vừa hít hà, có khi …chảy nước mắt, nhưng sao lúc đó nó ngon lạ ngon lùng. Giờ cho ăn lại chắc …chẳng dám , vì ăn xong chén mắm nêm, xe Ambulance chắc phải đậu chờ để chở vào bịnh viện vì máu lên cao quá độ, đi thẳng về miền …miên viễn không chừng!.



Nem nướng Ninh Hòa là món ăn nổi tiếng, ai mà không ăn qua chẳng phải người ở Ninh hoà(?). Dù trường ở rất xa chợ, nhưng lâu lâu tôi cũng làm cuộc “cách mạng” ở lại nhà “Ông Thầy Ba” , nhà cha mẹ chồng của cô tôi, buổi xế trưa mấy cô đạp xe ra chợ Ninh Hòa, ngồi xếp hàng quanh hàng…nem nướng, chờ bà bán hàng nướng nem , nhưng cuộn thịt bằm vắt vào que tre, nho nhỏ xinh xinh, bỏ lên lò than, những làn khói xì xèo xông lên thơm nức mũi. Khi cuộn nem chín , bà bỏ vào cái bánh tráng cũng ..nho nhỏ, đã làm ướt đi, cuộn vào với lá xà lách, mấy lá rau thơm, lát dưa leo, vài lát khế mỏng…, trời đất ! cầm cuộn bánh tráng nem nướng tròn trịa, đưa vào chén nước chấm sền sệt, deo dẻo, thơm lừng, chưa ăn mà dịch vị đã tuôn đầy….khỏi kể ngon cỡ nào!.



Còn chuyện đi ăn giỗ. Ông bà xưa thường có câu: “tai nghe có đám giỗ gần , trong bụng bần thần chẳng muốn nấu cơm”. Đó là những người hàng xóm gần nhà có …đám giỗ, cứ chờ đợi gia chủ mời sẽ có bữa ăn ngon. Còn chúng tôi, những cô giáo làng, cũng đi “ăn chực có giấy mời” đàng hoàng, lịch sự. Mời được cô giáo đến nhà, là một “vinh dự” của phụ huynh(thời đó), nên khi cô giáo đến , được …xếp chỗ với mấy “”chức sắc” trong làng. Bữa giỗ ở làng quê thật là đông vui, nhất là những gia đình kha khá, họ làm những món ăn cũng rất chân chất như con người của họ. Thật là cảm động khi cả nhà cứ mời cô giáo …ăn, họ cứ ép cô giáo với những món ăn toàn là…thịt với thịt, mà cô thì nhìn vào món thịt nướng có ướp cả mè, ăn với bánh tráng nướng, toàn là …mỡ với mỡ làm cô cũng hơi ngán. Hình như các bữa giỗ ở làng quê, toàn là thịt với thịt ròng, ít được chế biến như ở thành phố(?) hay là tôi đến nhằm những nhà giàu nên có nhiều thịt? Nhưng dù gì vẫn thấy ấm lòng với tình Cô- trò, Phụ huynh và cô giáo.


Từ khi về lại thành phố, với sinh hoạt hằng ngày bận rộn, không có cơ hội về thăm lại trường xưa, nơi đón nhận đầu tiên nghiệp dĩ của đời làm nghề gõ đầu trẻ, mãi đến khi bỏ xứ ra đi. Sau bao nhiêu biến chuyển của cuộc đời, giờ ngồi ngẫm lại thấy thương những em học trò quê xưa chất phác, không biết lớp trẻ đó giờ đã con đàn, cháu đống, có em nào lưu lạc nơi xa? hay vẫn còn đi …chân đất, sống bám vào với mảnh ruộng quê hương, những mảnh ruộng mà ngày đó có quá nhiều …điả vắt, có con nước chảy qua đường làng, đỉa lội tự do, cô giáo đi qua cứ phải xoắn quần lên mà…phóng, cứ sợ đỉa đeo, có hôm “thất kinh hồn vía” vì bị học trò nhát điả.

Năm kia, có lần tôi đi ngang qua đó, muốn vào thăm lại trường xưa, thăm những người bạn dạy cũ, hay người học trò nào đó. Nhưng con đường sao lạ hoắc, quán cà phê đầu ngõ đã mất dấu tăm hơi, ngó tới ngó lui chẳng biết lối nào vào, vì không có người hướng dẫn. Thôi thì, hẹn thì cứ hẹn, gặp lại những người Ninh Hoà nơi đây, những người bạn rất chân tình, cứ nghĩ mình là một “thành viên” trong hội đồng hương xa xứ đó, để “kể chuyện ngày xưa” . vì chuyện ngày xưa bao giờ cũng dễ thương, đáng nhớ!!!!!!!!!







Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

BÊN ĐỜI



Vượt cả một đại dương mênh mông để trở về nhà.Về nhà! Nghe sao thương yêu trong từng kỷ niệm. Đi đâu rồi cũng phải trở về nhà, dù rằng cuộc ra đi với muôn ngàn điều kiện tốt đẹp như một cuộc du lịch xa, ở hotel hạng năm bảy sao, tới những toà biệt thự sang trọng, nhưng vẫn không phải của mình, vẫn mong trở về nhà. “No place like home”! người phương Tây cũng đã có cùng quan điểm đó.
Nhà nào bằng nơi chốn mình được sinh ra và lớn lên với muôn vàn kỷ niệm. Đi và về, cái vòng lẩn quẩn quấn quanh trong cuộc sống. Có những ngườì rất muốn quay về nhưng đã không còn cơ hội, không còn những thân tình để tìm lại chút thương yêu, và căn nhà xưa đã không phải của mình nữa rồi.


Và tôi đã trở về, về để thăm lại mẹ cha với thân xác đã nằm yên trong lòng đất lạnh, khi những đứa con đang ở xa ngút ngàn, cũng vì hoàn cảnh của thời thế. Thương cho ba má tôi, suốt cả một đời lo lắng, nuôi nấng, dạy dỗ cả một đàn con, khi đám con trưởng thành, lại cưu mang cơm nước cả một bầy bè bạn của con, những người trai mặc quần áo lính từ quân trường Lam sơn- Dục Mỹ, hy sinh tất cả cho con, nhưng những ngày cuối đời, đến cận kề bờ tử sinh, ngay khi trút hơi thở cuối cùng, bên cạnh chẳng còn ai

Buổi chiều, sau khi cúng cơm cho Ba tôi sau 49 ngày người mất, những nén nhang chưa tàn, và những người thân trong gia đình còn tụ tập bên bàn nói chuyện về người đã mất, thì có tiếng gõ cửa. Khách đến.
Người đàn ông buớc vào không có chút gì ngỡ ngàng, như có gì quen thuộc và biết trước mọi việc đang xảy ra, ông xin đưọc thắp nén nhang để cầu nguyện cho người đã khuất sớm được siêu thoát.


Chị tôi chào đón ông và ngỏ lời cảm ơn đã vì người quá cố mà đến. Không phải vì tò mò, nhưng lịch sự tối thiểu cũng phải biết tên để cảm ơn. Bỗng ông quay lại nhìn tôi cười cười và hỏi trổng: quên rồi sao?


Tôi khựng người- quên! Làm sao quên được. Người đó sao? Đã gần ba mươi lăm năm rồi, từ ngày tan đàn xẻ nghé, tôi gặp người lần cuối cùng trên bước đường di tản, người đi theo đoàn xe của trung tâm huấn luyện Lam Sơn, còn tôi, trên chiếc Honda 2 bánh chạy về trang trại trong Suối Dầu để trốn tránh những người tù vừa thoát khỏi những trại tù ở Nha trang. Gặp nhau trong bất ngờ, nên chỉ biết cầm tay, khóc chào từ giã, biết nói gì khi hoàn cảnh đẩy đưa, người đang làm nhiệm vụ người Lính chưa mất đơn vị , và Dục Mỹ-Nha trang quá cách trở trong những ngày chộn rộn, làm sao người có thể về thăm một lần cuối…

Và chúng tôi xa nhau từ đó, đến khi tôi vượt biển vẫn không có tin tức của nhau, mãi đến hôm nay.


Từ khi chọn nhiệm sở là trường Phong ấp- Ninh Hoà, tôi bỗng dưng thành một “tay chơi vũ cầu” thật xuất sắc. Thường thường mỗi buổi sáng, chúng tôi đến trường sớm hơn thường lệ, chỉ thỉnh thoảng xe đò bị hư gì đó mới đến trễ, tôi và Thầy M, dạy cùng trường, nguyên là một vận động viên thể thao của vùng hai duyên hải, Thầy rất giỏi các môn thể dục thể thao, thế là Thầy làm “huấn luyện viên” môn vũ cầu cho tôi, tôi chỉ có việc cột hai vạt áo dài lên, và với…chân đất tha hồ chạy đỡ banh, mặc cho mồ hôi đẫm ướt áo, tính sau. Có khi đến giờ học trò làm bài tập, chúng tôi cũng chạy được ngoài sân.


Ông Trời chơi khăm, buổi sáng đó, trong khi tôi đang cột vạt áo và đang chạy ướt đẫm mồ hôi, thì có mấy chiếc xe Honda chạy vào sân trường, và mang theo xe là những người Lính. Họ đến từ quân trường Lam sơn-Dục Mỹ và tìm cô giáo T, họ là bạn của anh trai tôi. Trời đất quỉ thần ơi! Cái cô giáo đang vắt ngang vạt áo dài, quần thì ống xăn ống xổ, người thì ướt đẫm mồ hôi mà đi tiếp khách sao trời? Nhưng đành phó mặc, ra sao thì ra.


Vậy mà người Lính đó đã để ý đến cô giáo quái gỡ, thích chơi thể thao kia mới chết chứ. Để rồi sau đó , hình như đoạn đường Dục Mỹ- Ninh Hoà được thâu ngắn hay sao đó, mà người cứ xuất hiện ở trường tôi hoài , đến nỗi thầy hiệu trường Ng. cứ than vui “trường mình có …lính Canh!”


Cũng bởi tôi có máu văn nghệ trong người, từ năm học đệ thất, má tôi đã cho tôi học đờn măng-đô-lin, rồi sau đó lại học ghi-tar, nhưng cứ bị ..thầy gõ tay hoài, nên tôi đã bỏ ngang xương, dù mới biết có chút chút. Nhưng máu văn nghệ vẫn còn tiềm ẩn, khó mà dứt bỏ, nên chi khi người Lính biểu diễn ngón đàn thật lả lướt, với giọng hát thật truyền cảm, truyền qua ánh mắt biết cười, chỉ có …nữ tu may ra không xao xuyến, chứ đứa con gái mới lớn bình thường như tôi bị …hút là chuyện đương nhiên..


Tôi có dịp đi Dục Mỹ nhiều lần sau đó, con đường bỗng nên thơ, trữ tình chi lạ. Với đám đông các người sĩ quan huấn luyện viên quân trường, có cả anh tôi, tôi đã là “hành khách” trên chiếc xe Lambretta của người Lính, nên dù nắng có gắt, gió có thổi hắt vào người từ những đám bụi của cơn trốt buổi xế trưa vừa cuốn qua, tôi vẫn không cảm thấy phiền hà, khó chịu vì tình cảm dành cho người Lính đã vượt qua những gió cát của đoạn đường.

Má tôi thương bạn của con thật đó, nhưng để cho con gái bà về “nâng khăn sửa túi” cho mấy ..chàng lãng tử, coi bộ bà không vừa ý mấy. Bà vẫn dạy rằng “ con mà lấy nó, cái thằng ăn chơi, đờn địch ca hát kia, mai mốt có đường…bốc mắm mà ăn con ạ!”…


Từ khi đổi về lại Nha trang, con đường Ninh hoà - Dục Mỹ đã không còn thường xuyên đón bước chân tôi, hoạ hoằn lắm mới cùng các bạn tôi đổ đường về thăm lại, khi phải làm “hướng dẫn viên” cho một cô bạn nào đó đi thăm chàng “Sĩ quan huấn luyện” mới quen. Con đường có xa hun hút nhưng tình cảm của tôi dành cho người Lính năm nào vẫn níu chặt bên đời, dù má tôi có ý cản ngăn, mãi đến khi ….

Bây giờ người xuất hiện nơi đây , vẫn ánh mắt biết cười dù thời gian và hoàn cảnh sống có làm người già đi, nhưng không đến nỗi. Đã có một bức màn vô hình ngăn cản, nên chúng tôi chỉ nhìn nhau và hỏi chuyện bâng quơ về đời sống của mỗi người sau ngần ấy năm dài không gặp lại, và lý do người đến hôm nay.


-Đã có lần anh trở lại Dục Mỹ, muốn về thăm lại căn nhà trọ năm xưa, quân trường thì đã xóa sổ rồi, muốn nhìn con suối nhỏ chảy róc rách sau hiên nhà…, nơi có quá nhiều kỷ niệm của cả một đám bạn, và em.., nhưng tất cả đã không còn nữa. Anh về qua đó thấy buồn đến nẫu người ra. Không còn một người quen, không có căn nhà nhỏ, dĩ nhiên không có cả tiếng cười, tiếng đàn, giọng hát. Bây giờ tất cả đều xa lạ, có cả những căn nhà lầu chắn ngang tầm mắt, dòng suối thì xác xơ, dơ bẩn, cuộc sống ồn ào, người người hối hả….Lần đó anh đã ngồi ngang cầu mà khóc, thiên hạ nhìn chắc nghĩ anh là “ông già điên”. Anh giở bức hình mình chụp với nhau năm xưa, bức hình anh mang theo mãi bên cạnh cuộc đời anh, anh ngắm nhìn mãi và cứ tiếc ngẩn tiếc ngơ, nhưng biết là chẳng bao giờ mình có lại được những ngày vui ấy nữa….

Anh ngồi kể chuyện đời anh sau những tháng ngày nghiệt ngã, khiến chị em tôi cứ mãi sụt sùi. Bỗng chị tôi phán một câu làm chúng tôi chưng hửng: “À cậu Ph. đây phải không? May quá, hồi xưa má chị hay la: con T. mà lấy nó chỉ có nước bốc mắm mà ăn! T à , em …may lắm, nên không phải ăn mắm đều đều!” khiến cả nhà cười vang, chắc Ba tôi cũng đang nhìn xuống chúng tôi ngạc nhiên tự hỏi: sao chúng nó vừa khóc vừa cười?
Người Lính năm xưa chào từ giã ra về, không quên cho tôi xem lại bức hình năm cũ. Dù tôi có ngỏ ý xin làm kỷ niệm, nhưng người Lính đã ngần ngừ và cuối cùng từ chối thẳng: anh đã giữ nó trong ngần ấy năm dài, hãy để anh giữ mãi bên đời , đến khi xuôi tay nhắm mắt. Em còn có một gia đình êm ấm, hãy giữ lấy gia đình của mình, đừng nghĩ gì đến bức hình cũ năm xưa…..