Đường về xứ Vạn xa xôi Xin cho tôi gửi đôi lời nhớ mong Hôm nào trên vịnh Văn Phong Biển xanh, mây trắng mênh mông ngút ngàn Quê ta biển bạc, rừng vàng Dân nghèo vẫn sống cơ hàn quanh năm?
TÂM TÌNH Vinh Hồ
Người Bà Con ơi xin đừng buồn nữa! Nếu có buồn, chỉ một mình tôi thôi Đừng buồn người ở tận cuối chân trời Là Xứ Vạn, sông Hiền Lương êm ả Cùng mạch đất băng qua đèo Cổ Mã Chạy đến Hòn Hèo, Rọ Tượng, Cam Ranh Vịnh Vân Phong, Dốc Lết nước trong xanh Ngọn gió biển qua Nha Thành mát lạnh Qua ngôi trường có con đường rợp bóng Của những ngày xưa ba chúng ta qua Mơ một ngày đất nước tự do, và Quy cố quốc, gặp nhau ngoài bãi Trũ Hay trên Vọng Phu có nàng chinh phụ Chờ chồng sau một cuộc chiến tranh dài Nhìn sông Dinh lờ lững giữa chiều phai Rồi tấm tắt quê hương mình đẹp quá! Nhưng chúng ta vẫn còn nơi xứ lạ Nỗi buồn càng cao như núi, như non Không đường về trong danh dự, hân hoan Kiếp lưu lạc tím vàng mùa lá rụng Sống lây lất từng ngày trong vô vọng Mượn vần thơ buồn bã đổi thành vui Sáng sáng, chiều chiều viết gởi đến người Lại hy vọng, rồi âm thầm chờ đợi Cảm ơn thơ, cảm ơn người, dịu vợi Đã cho tôi tiếp tục sống, làm thơ Để quên đi đời cơm áo ơ thờ Và chịu đựng những mùa đông băng giá. Vinh Hồ11/10/10
Buồn quá! vừa nghe điện thoại nhà Bạn hiền thuở nhỏ đã lìa xa Người đi chốn ấy buồn thương tiếc Kẻ ở phương này nhớ thiết tha Tuổi trẻ hy sinh cho lý tưởng Thân già cam phận chịu phong ba Nén nhang khấn nguyện hồn siêu thoát An lạc thân tâm chốn Phật Đà. Lê thị Hoài Niệm
Nửa đời gắn bó với quê hương Thời loạn đem thân gởi chiến trường Nếm mật bảo toàn từng tấc đất Nằm gai trấn giữ chốn biên cương Chẳng may nước gặp hồi mạt vận Vô phước nhà lâm cảnh đoạn trường Mất hết chỉ còn đây ngọn bút Xứ người vầng nguyệt khói sương vương.
Vinh Hồ
3/10/10
BÀI HỌA
NGƯỜI LÍNH GIÀ
Giật mình, tỉnh giấc, kiếp tha hương (?) Nhớ quá ngày qua giữa chiến trường Oai dũng xua quân giành mảnh đất Hiên ngang đuổi giặc trấn biên cương Nhà tan thất thế ôi cay đắng Nước mất sa cơ thật đoạn trường (NXV) Chiến đấu thân già nhờ ngọn bút Anh hùng há để tháng năm vương?
Quanh ta trời đất giao mùa
Gió thu nhè nhẹ khẽ lùa qua đây
Lung linh giọt nắng trên cây
Mơn man cành lá đơm đầy nụ hoa
Mây vờn tận phía xa xa
Trời như đứng đó nhìn ta mỉm cười
Xốn xang ta tự hổ ngươi
Chợt quên chợt nhớ mấy mươi năm rồi
Thời gian ta đã gặp người
Trăng thu năm ấy sáng tươi chừng nào
Vầng trăng lơ lửng trên cao
Giúp ta lơ lửng trèo vào tình yêu
Ngọt thơm như kẹo hạt điều
Vi vu như tiếng sáo diều chiều quê
Tìếng yêu thánh thót lời thơ
Mát như nước suối đón chờ tay tiên
Nhưng rồi, thoáng chốc mất liền
Để rồi ta khóc triền miên tháng ngày
Giờ này thu lại về đây
Gợi ta nỗi nhớ hao gầy con tim
Kiếp sau chắc phải đi tìm
Hỏi người sao nỡ nhận chìm tình ta?????