KÍNH TIỄN ANH
Anh
ơi! “Đi” thật rồi sao?
Tim
em đau xót, mắt trào lệ rơi
Bữa
kia anh vẫn còn ngồi
Bên
em than vãn cuộc đờì bể dâu.
Quê
nhà anh xa đã lâu
Chưa
lần về lại, nỗi đau nào tường
Anh
thương Cha Mẹ chúng mình
Nửa
vòng trái đất mắt vương nỗi buồn.
Ngày
mẹ mất, anh khóc ròng
Bên
anh, em gái hết lòng ủi an.
Em
thương anh thật vô vàn
Tin
anh đau nặng xốn xang bao người.
Giúp
anh, em cố gượng cười
Thức
ăn bồi bổ, khuyên người cố ăn.
Nhiều
lúc anh tâm sự rằng
Anh
buồn gia cảnh quấn quanh cuộc đời.
Ước
gì trở lại đôi mươi
Sông
Ba, Tháp Nhạn tiếng cười rộn vang.
Gia
đình, bạn hữu, trường làng
Bao
nhiêu kỷ niệm anh mang riêng mình.
Đêm
đêm em ngồi đọc kinh
Cầu
nguyện Phật tổ an bình cho anh.
Nhưng
rồi sóng dậy đất bằng
Anh
không từ giã trối trăn một lời.
Anh
trai! Anh đi thật rồi?
Nén
hương khấn nguyện Phật Trời độ Anh.
Về
chốn miên viễn an bình
Bỏ
lại trần thế sự tình dối gian.
Đầu
em thêm chiếc khăn tang.
Âm
dương gia tộc đôi đàng chia xa
Mẹ
đang đón anh về nhà?
Kính
anh, Kính Mẹ, Kính Cha VĨNH HẰNG!!!
Tuyết
Liên kính tiễn.
(Viết dùm cho TL)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét