Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

"TÂM TÌNH" của Sương Lê viết cho Hoài Niệm

Bạn tôi ..

Ba tôi, ba bạn người miền Trung xuôi vào Nam để tìm một nửa của mình và lập nghiệp ...duyên nợ của ba bạn tới trước ông dừng chân lại Tuy Hòa , ba tôi.. tiếp tục hành trình của mình và cuối cùng ba tôi cũng chọn Phan Rí là bến đỗ đời mình..Và họ cùng chọn Nhatrang làm quê hương thứ hai .
 
Cùng ở một thành phố vậy mà tôi và bạn chỉ thật sự biết nhau khi trở thành Đồng môn những ngày học ở SPQN và trở thành Đồng nghiệp khi chúng tôi cùng chọn về Khánh Hòa..Bạn dạy Ninh Hòa, tôi dạy Vạn Ninh cách xa hơn 30 cây số....Chúng tôi chỉ gặp nhau vào cuối tuần vậy mà những giây phút ngắn ngủi, chúng tôi có vạn niềm vui của thời Hoa niên ..ba mẹ bạn thương tôi, quý tôi như con gái của ông bà ...tôi hồn nhiên vui đùa bên gia đình bạn vào mỗi cuối tuần .Tôi quý gia đình bạn vì lối sống bình dị và mộc mạc, tôi yêu bạn vì bạn chân tình và thẳng thắn...
 
Rồi một ngày! vạn niềm vui thay vào đó là vạn nỗi sầu ..bạn ra đi bỏ tôi lại với Thành phố buồn u uất, bỏ lại đằng sau với những mơ ước của tương lai còn dang dở không lời từ biệt...!Và từ đó chúng tôi ở hai phương trời cách biệt.. ! ..

Đột nhiên một ngày bạn tôi trở về bằng xương, bằng thịt cũng với nụ cười sảng khoái ..bạn cùng chúng tôi lại có thời gian gần nhau lại cười lại vui đùa ...!nhưng có cái gì đó tôi cảm nhận được không như ngày xưa miệng cười mà mắt ngấn lệ ..nói mà không nên lời .!...Thời gian thì ngắn mà chuyện đời thì dài nên chúng tôi cứ cất mãi trong lòng .
    
May mắn tôi lại có dịp đến thăm nơi bạn ở, một thành phố cách quê hương chúng tôi cả nửa vòng trái đất ...Một lần nữa, tôi lại cảm phục bạn ở đất khách quê người, ở đất nước tân tiến bậc nhất thế giới, bạn không se sua như một số người! bạn tôi là...một người vợ một người mẹ đúng nghĩa ...ngôi nhà của bạn vẫn mang hồn Việt nam, vẫn dung dị và êm đềm một cách lạ thường.! tôi choáng ngợp trong vườn hoa và cây trái của bạn. Một bữa ăn với một tô canh mồng tơi trong vườn nấu với Tôm, một con cá chiên mắm ớt tỏi chấm rau luộc ..bữa cơm có lẽ tôi nhớ đời, như ông bà xưa hay nói : Món ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ mãi...
 
Bạn ơi! Chiều nay dưới cơn mưa rả rích...tôi thả hồn miên man nghĩ về bạn rất nhiều ...bạn rất kiên cường trong cuộc sống, chân tình với bạn bè khi chia sẻ buồn vui ..hà hà nhất định bạn phải về với Tôi để mình còn kể tiếp chuyện ngày xưa !
Xem trước
Các bạn ở Nha trang:Min-Minh_Chị Quang-Sương Lê-K Phụng-Yến, hàng dưới Cẩm-Tuyết
Sương Lê Nguyễn 2015




Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

ĐI THĂM THẦY VÀO DỊP LỄ TẠ ƠN


         Mấy tháng trước chúng tôi nhận được tin Ông bị bệnh nặng phải vào nằm bệnh viện cả tuần lễ mới được về nhà, nhưng chỉ điện thoại thăm hỏi mà không thể nào đến thăm được vì tôi còn bệnh …nặng hơn ông và đang trong thời kỳ chữa trị cam go cực khổ.

          Và nhân mùa lễ Tạ ơn, chúng tôi phải đi thăm ông, cũng là ngày “đoàn tụ gia đình” hằng năm mà đã bao năm qua, vẫn là một thông lệ của gia đình chúng tôi..

          Từ Houston chạy về Lampasas mất gần 4 giờ lái xe. Nhà ông bà không ở ngay thành phố, cũng không ở ven đô, mà là một khu trang trại rộng mười lăm mẫu tây trong khu rừng đầy heo, nai, mễnh, thú…

          Đi hết một đoạn đường 183, rẽ phải chạy khoảng mười lăm phút là đến trang trại. Đường nhỏ hẹp, thỉnh thoảng nai chạy ngang đường nên vận tốc chỉ 10 cây số giờ, đủ thì giờ để người ngồi trên xe nhìn phong cảnh hữu tình của cây rừng, gió núi

DSCN2246.JPG

          Đón chúng tôi ở cửa, ông bà cười thật vui vẻ, nhìn ông có chút mệt mỏi nhưng cũng đã lấy lại được một phần “phong độ” của một cựu Đại tá không quân của quân lực Hoa Kỳ.

          Biết ông bà thích ăn món chả giò của người Việt nam, nên tôi cũng cố gắng làm hơn trăm cái đã chiên sơ qua, rồi để đông lạnh, để khi nào ông bà “thích ăn” cứ bỏ vào lò hâm nóng là có sẵn. Còn có thêm cơm chiên, mì xào để phụ vào bữa ăn “Gà Tây truyền thống” của người bản xứ vào ngày lễ mà ông bà cũng rất “enjoy”.

          Ông là “Thầy dạy bay” của chồng tôi vào những năm 1970, khi anh là SVSQKQ sang Mỹ “du học” về ngành lái phi cơ trực thăng. Không biết ông …thương anh ở điểm nào mà trong số những người sinh viên cùng do ông hướng dẫn, ông chỉ dạy anh rất cặn kẽ, và còn đưa anh về nhà giới thiệu với gia đình ông, gồm người vợ trẻ và hai người em một trai một gái. Cha mẹ ông cũng có mặt vì hôm đó là ngày “Thanks Giving”.

          Chồng tôi kể lại là cả nhà ông, tất cả đều mến thương anh, nhất là cha mẹ ông, hai “ông bà cụ” lúc đó còn trẻ, đã thương chồng tôi như con cái của họ, họ tìm cách giúp đỡ mọi điều, hễ có ngày lễ gì của xứ Mỹ trong thời gian anh thụ huấn, là ông bà gửi cho anh quà, có lẽ người ta thấy anh là một người Việt nam xa nhà, một đất nước xa xôi nhỏ bé nhưng đang bị chiến tranh xâm lược triền miên, nơi mà người con trai ông bà, là “Thầy dạy bay” của chồng tôi, đã hai lần sang Việt nam tham chiến, thi hành nghĩa vụ một pilot trực thăng, đơn vị đóng ở Tây ninh, quê hương của chồng tôi.

          Ngày đi “du học” tưởng là ngon lành lắm(?), nhưng chồng tôi nói lại là suốt bao nhiêu tháng trời cứ sống trong “quân trường” ở trong rừng, chứ có biết phố phường đô hội gì đâu. Bởi thế, nên người nào có gia đình “bảo lãnh” ra ngoài những ngày lễ là coi như hưởng Đặc ân của “Trời” cho, nhất là ngày “lễ Tạ ơn” truyền thống sum họp gia đình của người Mỹ, và anh đã biết “ăn Gà Tây” từ ngày tháng đó.

          Từ ngày trở lại quê hương chiến đấu cam go, mấy lần bị đạn thù thăm hỏi nhưng chồng tôi vẫn may mắn sống còn đến ngày “tàn chiến cuộc”. Giờ phút tổng thống đương nhiệm DVM đọc lời “hiệu triệu” kêu gọi tất cả chiến sĩ buông súng đầu hàng “quân giải phóng”, là lúc anh đang ngồi ở phòng hành quân chờ để…thi hành phi vụ của ngày hôm đó (?).

DSC02990.JPG
          Phóng chạy! chạy đi đâu không cần biết nhưng phải chạy. Dĩ nhiên những chiếc trực thăng là điểm tựa cuối cùng của những người đã gắn liền đời sống cam go, cực khổ và vô cùng nguy hiểm với nó. Nhưng đâu phải người phi công nào cũng có…phi cơ riêng đâu, nên phải chạy đi tìm kiếm lấy. May quá, anh nói lúc đó ..mạnh ai nấy chạy, nhanh chân thì còn, chậm chân …ở lại. Và trên chiếc trực thăng đầy người đó, may mà còn…xăng, anh đã lái nó bay ra Côn đảo, sau một thời gian dài “đấu tranh tư tưởng” là nên về với gia đình hay ra đi mãi mãi mà không biết về đâu.



          Cũng như bao nhiêu người Pilot khác, anh cũng “đáp” được chiếc trực thăng trên hạm đội của Mỹ, và cũng “vẫy tay vẫy tay chào nhau một lần cuối và trọn cuộc đời” với chiếc trực thăng ơn nghĩa đó trước khi nó được xô xuống lòng biển sâu vĩnh viễn.

          Ngày đến trại tị nạn, khi làm hồ sơ để xin định cư, tên của “Thầy Rushing” được chồng tôi ghi trước nhất qua hội Hồng Thập tự. Những tưởng “ghi để mà ghi” vì từ khi về nước tham gia trận chiến trong 5 năm trời, anh chỉ viết thư thăm hỏi có mấy lần, anh cũng có nhận thư của họ, nhưng sau nhiều lần anh đổi đơn vị và Thầy anh cũng rời Lính trở về đời sống dân sự làm Giáo sư dạy học, nên họ bặt tin nhau.

          Một buổi chiều lang thang trong trại, anh được gọi tên có người tìm. Ông là một Thiếu tá người Mỹ trong đơn vị “National guard”. Mừng vui quá đổi khi nhìn trên chiếc xe Jeep là một Thiếu Tá pilot Mỹ oai hùng, chồng tôi lúc đó ngạc nhiên lắm lắm, không ngờ “Thầy” đã vô tận trại tị nạn để tìm anh chỉ sau hai ngày anh nhờ hội HTT tìm giúp.

          Anh rời trại rất sớm trên chiếc xe Jeep nhà binh với ngài Thiếu tá không quân người Mỹ bản xứ đó.

          Khu vực Irving TX là nhà của họ. Chồng tôi được họ nuôi ăn ở trong nhà hơn nửa năm trời, mỗi chiều sau khi bà vợ ông đi dạy về là chở anh vào trường học tiếng Anh, trường tư dạy ít người nên anh có cơ hội học biết nhanh hơn, nhưng lại buồn vì không có người đồng hương để ..nói tiếng mẹ đẻ của mình, và suốt ngày cứ ngồi không nếu không phải…lau nhà thì…tắm chó, không có chuyện chi để làm. Biết anh  buồn vì nhớ nhà, nhớ bè bạn  nhớ quê hương vừa mới từ giã ra đi chẳng bao lâu, ông bà đưa anh đến nhà thờ Mỹ có người Việt nam giúp việc ở đó, mà họ vừa tìm biết.  Cũng từ một ít người Việt vừa rời trại đó, anh mới liên lạc được một số bạn bè và có cơ may ra đi làm và đi học tiếp, dù ông bà cứ muốn anh ở lại với họ.

          Ngày tôi từ trại tị nạn Philippine đến Mỹ, ông bà hay tin cũng mừng lắm, nhất là ông bà thân sinh của họ, những người mà ngày tháng sau này chúng tôi thường gọi là MíMì và PáPà.

          Chúng tôi đến thăm gia đình ông bà cụ thân sinh của Thầy chồng tôi cũng vào ngày Thanksgiving hai năm sau đó với đứa con gái nhỏ đầu lòng. Hôm đó cả đại gia đình nhà họ đều sum họp, có gia đình Thầy và gia đình hai người em. Bà cụ không khác chi một người mẹ VN, bà làm tất cả thức ăn cho một buổi lễ Thanks giving thật hoàn mỹ, bà còn đan những “con Turkey” bằng chỉ màu cho con gái nhỏ của chúng tôi nữa. Thường ngày bà làm đủ mọi việc trong nhà, quán xuyến nhà cửa trong khi ông đi làm xa bên ngoài cả tuần mới về nhà một lần. Bà có ngón đàn piano thật tuyệt. Cứ tối tối, là bạn bè của bà tập trung tại nhà, họ nấu cà phê, đem theo bánh ngọt và nhàn nhã thưởng thức tiếng đàn điêu luyện của Bà. Bà rất thân thiện và tử tế với mọi người, còn ông thì rất vui vẻ, luôn cười nói và “chọc cười” con tôi khi chúng tôi về thăm. Cả gia đình họ đều thương chúng tôi, đến cái chìa khóa nhà ở “khu nghỉ dưỡng” vùng Tyler (phía Bắc TX) ông bà cũng cho chúng tôi cầm lấy khi đến đó mà không có mặt họ. Những món ăn phụ đi kèm theo với Turkey trong ngày lễ ở nhà tôi sau này, đều là do bà “truyền thụ” lại. Nhờ vậy mà hằng năm, những ngày không đi về nhà Thầy, nhà chúng tôi cũng có được những món ăn không thua gì mua từ các tiệm ăn của Mỹ.



          Và sau bốn mươi năm chồng tôi định cư trên đất Mỹ, gia đình nhỏ của chúng tôi vẫn có một “đại gia đình” thân thương bảo trợ để “về nhà” như hôm nay. Dù bây giờ ông bà cụ thân sinh của Thầy đã qui tiên, mà ngày đám tang của họ, gia đình nhỏ của chúng tôi cũng là một trong những người thân được “phát biểu cảm tưởng” về tình cảm gia đình dành cho người quá vãng trước tất cả thân bằng quyến thuộc gần xa và bạn bè thân thương của gia đình họ.

          Dù Đông hay Tây, dù văn hóa có khác biệt, dù màu da không giống nhau,  dù đạo giáo có khác nơi thờ phượng, dù ngôn ngữ không đồng nhất, dù là người cho và kẻ nhận (người bảo trợ), dù là “Thầy và trò”, dù và dù gì đi nữa thì cũng do con tim và dòng máu đỏ len lỏi vào từng mạch máu chảy khắp châu thân vun đắp thành khối TÌNH NGƯỜI. Cảm ơn đất nước Mỹ và người Mỹ cũng vì tình người mà đã “bảo trợ” hằng triệu người tị nạn khốn khó vào sinh sống ở đất nước này, cho họ một đời sống tự do và no ấm. (Khi đã giàu sang sung sướng không biết có bao nhiêu người nhớ đến người bảo trợ?). Cảm ơn gia đình “Thầy” đã vì thương mến mà bảo trợ cho chồng tôi. Và cảm ơn đại gia đình nhà Rushing đã vì tình người mà chúng tôi có được một đại gia đình quí mến để về bất cứ lúc nào không chỉ là ngày Tạ Ơn!.    

Lê thị Hoài Niệm .