Thứ Năm, 21 tháng 1, 2021

 

NGƯỜI XƯA

Lê Thị Hoài Niệm.

 

Hình Tháp Bà Nhatrang xưa.
Như thông lệ hằng năm, gần đến giờ giao thừa, chị em tôi sẽ đi sang Tháp Bà để hái lộc đầu năm, xem người đi lễ rồi trở về nhà xông đất. Hồi tối anh H., bạn của anh D. có hứa sẽ đem xe jeep đến đưa đi, nên cả bọn đã ăn mặc thật đẹp, ngồi sẵn trước cửa chờ xe. Gì chứ mục “hái lộc đầu năm” ngoài Tháp Bà luôn lôi cuốn bọn choai choai tụi tôi. Đi hái lộc thì ít, vì mấy cây cổ thụ có cành lá cao ngồng mấy ai vói tới, cây nào ven đường đi thì bị…vặt ráo trọi rồi từ mấy bữa nay rồi. Nhưng đi chen lấn mới là mục đích của chúng tôi, đêm Giao Thừa người đi lễ đông lắm, nam phụ lão ấu gì cũng có cả, gặp người quen chúc mừng rôm rả cũng vui. Nhưng bọn tôi cũng khoái xem mấy ông …Thầy Bói giải mã mấy lá xăm Thượng-Hạ…của những người vừa mới khấn nguyện “lắc xăm”…, dù rằng tụi tôi không có can  đảm chen lấn vào bên trong Tháp để xin quẻ xăm lúc giao thừa sợ thở không nổi. 

hình từ internet.


Nhìn mấy ông “Thầy” làm ăn khấm khá mấy ngày gần Tết và sau Tết mới thấy mừng cho họ. Không biết quý Thầy có ngón nghề nào chân chính không? chứ với khoảng sân tối mờ mờ, ngọn đèn điện  từ vách Tháp rọi xa xa không rõ gì mấy, mà người lượn qua lượn lại khá đông, nhưng cái bàn ngồi của họ cũng đâu vào đó lắm. Chỉ cần vài quyển sách…Hán tự, có chữ viết kiểu Tàu mà mấy đứa học tiếng Việt chẳng biết nói cái chi chi, rồi năm ba tờ sớ màu vàng vẽ ngoằn ngoèo nằm chễm chệ trên bàn, với ngọn đèn dầu mờ mờ ảo ảo có vẻ huyền bí, linh thiêng, có bàn còn thêm cái lư hương đốt trầm tỏa mùi hương thoang thoảng, với ông già mặc cái áo chùng thâm, đội khăn đóng đen với cái kính cận trên mắt là ra …Thầy rồi, dù rằng bên duới bàn, với đôi chân chắc cũng…. khẳng khiu như đôi bàn tay, lại được phủ cái quần màu cháo lòng và đôi dép Nhật(?) là đủ cho các bà các cô “tin tưởng” nhờ giải quẻ xăm rồi, nhiều lúc đi ngang nghe…lóm họ giải xăm kiểu ‘huề vốn” tức cười quá mà chẳng dám cười. Nhưng không có họ ở những nơi tụ tập “linh thiêng” như thế này, những ngày Xuân…mất ý nghĩa. Trong khi mấy Thầy đồ viết câu đối chỉ xuất hiện ban ngày và trong sách vở mà thôi.

 

Trong lúc mấy bạn của anh tôi đang chạy theo mấy trái khói màu, do họ thả…sáng cả con đường trước nhà, khiến những đứa trẻ trong xóm cũng tụ lại mà chạy theo la ó, cổ võ om sòm, làm rộn ràng cả khu phố nhỏ, có lúc “bị” xe quân cảnh chạy ngang lên tiếng…cấm đoán không được thả nữa, nhưng mấy ông Lính với nhau mà, họ cười hề hề chờ khi xe quân cảnh đi rồi thì đâu lại vào đó. Vả lại những trái khói màu này được mấy anh “xin” từ bên ban “vũ khí” bạn ngoài bãi tập, cứ thỉnh thoảng họ xin vài trái và để dành cho “đêm giao thừa” về nhà thắp sáng mừng Xuân mới.

Chờ hoài không thấy anh H. đưa xe đến, mấy đứa em tôi nóng ruột và cứ đi tới đi lui, có đứa còn ra tận đầu đường xem có bị kẹt gì không mà sao xe không thấy đến? Đang lóng ngóng thì nghe nhiều tiếng… nổ, ban đầu tưởng người ta đốt pháo sớm. Nhưng tiếng nổ nghe lạ lắm, gần giống như tiếng súng, Anh tôi và mấy người Lính bạn bảo thế. Họ ngạc nhiên hỏi nhau sao lại có nhiều tiếng nổ lạ? trong khi đêm giao thừa có lệnh “hưu chiến” từ hai bên, nên những người Lính mới được về nhà đón giao Thừa? Cả đám đang ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra, khi thấy ở đầu đường bắt đầu có người nhốn nháo chạy tới chạy lui, thì ông bác sĩ Hà Thúc …, người đang ở căn nhà đối diện, sà ngay cái xe Vespa lại và la lớn:

-“Mấy cô cậu vào nhà nhanh lên đi, Việt Cộng về chạy đầy đường P.H. kia kià! Tôi từ bệnh viện về đây mà đã bị kẹt đường, vì có quá nhiều người chạy bạt mạng trên đường, họ còn có trang bị vũ khí nữa, đừng ra đường bây giờ rất nguy hiểm, vô nhà ngay đi, đóng cửa lại!”

Việt cộng về? chuyện gì lạ vậy? nhất là mấy ông anh sĩ quan huấn luyện viên ở quân trường, người nào cũng trợn mắt ngó nhau, và không ai có câu trả lời cho nhau mãi đến khi nghe quá nhiều tiếng nổ từ khu Máy nước gần nhà nhất, nên cũng….hoảng kinh và chạy hết vào nhà để…nghe ngóng tin tức…

Đó là đêm giao thừa của Tết Mậu Thân. Một đêm dài thật dài sợ hãi với nhiều tiếng súng nổ khắp nơi, khi ở đài phát thanh không còn phát đi những giọng ngâm thơ “Tao đàn” giữa đêm về sáng, không còn nghe giọng ngâm thơ thật điêu luyện của Hồ Điệp, của Mai Hiên, của Hoàng Oanh, Đoàn yên Linh,v..v..và tiếng sáo trúc réo rắt, ru hồn của Tô Kiều Ngân với những bài thơ tình thắm thiết, những bài thơ nói lên tâm tình của người Lính trận miền xa gửi về cho người em nơi…hậu tuyến. Không có tiếng pháo mừng xuân nổ râm ran làm rộn lòng người và sau đó là bài “Ly rượu mừng” rộn rã của N/S Phạm đình Chương với những tiếng hát của ban hợp ca Thăng Long. Không còn nghe lời hiệu triệu của TT gửi cho toàn dân cả nước, thay vào đó là những tiếng súng nổ, và đài phát thanh thì phát nhạc hùng từng chập.

Sáng sớm mồng một, Trong lúc anh tôi và bạn của anh chuẩn bị trở về lại đơn vị, thì tôi cùng cậu em nhỏ xách xe Mobyletle chạy ra phố (Thời gian này xe Honda còn hiếm), mặc dù ba má “cấm đi”, vì sợ hai bên còn …đánh nhau, dễ bị tên bay đạn gửi. Nhưng tánh tò mò vẫn thôi thúc, vả lại trên đường phố cũng đã có người đi lại nhiều rồi. Từ nhà chạy hết con phố ra ngay ngả sáu, chạy hết con đường Bá Đa Lộc và chạy về khu vực Ty bưu điện gần tòa Tỉnh, quang cảnh đập vào mắt chị em tôi là những “thi thể bộ đội” trẻ măng, mặc “đồng phục” kaki vàng ngắn tay và quần short, nằm sóng soài trên vũng máu, có người nằm sấp, kẻ nằm cong queo nhiều và nhiều lắm. Chắc có “lính mình” nhưng đã được đưa đi nhà thương hoặc nhà xác? (Về sau mới biết bọn cộng sản ‘được lệnh” về để “tiếp quản” thành phố, nên chúng có mặt trên Chùa Phật Học, ngoài Tháp Bà, nhất là khu Đài phát thanh, và chúng cứ đi tự nhiên như vào chỗ…không người, mãi đến khi những đơn vị phòng thủ phác giác, họ đã đánh nhau kịch liệt nên bọn chúng chết nhiều vô kể).

Sợ quá chị em tôi phóng vội về nhà, thì gặp đoàn xe nhà binh chở đầy Lính với quân trang súng ống đầy người, và họ thả từng tốp, từng tốp xuống canh gác trên những góc đường. Thì ra họ là những người SVSQKQ đang thụ huấn trong quân trường NT, và ngay trước cửa nhà tôi cũng có mấy ngưới Lính được thả xuống. Trong số đó có Anh.

Trong khi tôi ngạc nhiên sao có sự “trùng hợp” hy hữu khi anh đã được phân phối giữ an ninh tại khu vực nhà tôi, thì anh lại nheo mắt ngó tôi cười mỉm chi rồi lên tiếng:

-Hết dấu được nữa rồi nhé cô bé.

-Ai mà dấu anh làm gì, nhà tôi ngay phố đây này, anh đã biết rồi đó..

-Xem như hôm nay…xui mà hên!

Tôi dắt xe vào nhà mà đầu óc lại nghĩ đến ông SVSQKQ đang đứng gác ngoài cửa mà cười hoài. Nhớ lần đầu tiên gặp anh tại nhà chị Ng, người chị học cùng trường trung học nhưng trên một lớp. Chị nguyên là người miền sông nước Hậu giang, ba má chị làm ăn buôn bán ngoài này, nên cả gia đình dọn hết về để cho chị và mấy người em dễ dàng đi học. Nhớ có lần chị bảo tôi thử đoán cái làng quê của chị tên gì từ những phần trên khuôn mặt. Gì kỳ vậy? trên khuôn mặt thì chỉ có mắt, mũi, má, miệng…thì làm sao có cái tên làng? Vậy mà có đó! Chị bảo tôi khi hả họng ra sẽ thấy gì? Răng và lưỡi. Ừ thì làng chị có tên là…Cái Răng! hahaha. Lần đó tôi cười quá mạng và cũng nhớ đời tên làng quê mộc mạc của chị.

Bữa đó nhà chị Ng. có đám giỗ, chị kêu tôi ghé qua chơi đúng giờ khách khứa nhà chị về gần hết. Chơi gì mà chơi, đi ăn giỗ rõ ràng mà! Vì chúng tôi thân nhau, nên mỗi lần tới nhà nhau, cái mục chưa thấy hình ảnh đã nghe âm thanh là chuyện thường tình. Khi bước vào nhà trên chẳng thấy ai, tôi bèn ngâm nga “Tai nghe có đám giỗ gần, trong bụng bần thần chẳng muốn nấu cơm”! Chưa dứt câu đã nghe nhiều tiếng vỗ tay từ nhà dưới và vài tiếng cười nho nhỏ kèm theo.

Trước mắt tôi, trên bàn ăn, ngoài chị Ng, còn có ba ông SVSQKQ với bộ quân phục…đi phố màu vàng ngồi chễm chệ ở đó. À thì ra bữa nay là chiều thứ sáu, nên những người SV này có thể ra sớm, chắc để ăn đám giỗ?.

Quê thật là quê, mà không có lỗ nẻ nào để chui, tôi đành trơ mắt ngó mấy ông mà …quên cả chào hỏi.

Chị Ng, cười ha hả và giới thiệu tôi cho ba ông SVKQ xa nhà.

Gì chứ mục quen với mấy ông lính ở quân trường, tụi học trò chúng tôi…rành quá. Mấy ông đến đây học, nếu có gia đình, thân nhân, bạn hữu, thì những ngày cuối tuần có nơi chốn để…về, còn không có, đích thị là con…bà phước, nên khi quen được cô gái nào là…may mắn lắm. Dù mai kia mốt nọ có nên duyên thì âu “cũng là cái số”. Còn không thì cũng….đỡ buồn những chiều cuối tuần khỏi lang thang ngoài phố mình ên (?).

Anh là người cùng quê với chị Ng, người miền sông nước hậu giang nên nói chuyện rất tự nhiên và cũng cởi mở lắm, nhất là anh lại là một “Huynh trưởng gia đình Phật Tử”. Chả bù với hai ông bạn người Huế đi cùng, họ thật ít nói, mà khi họ nói câu gì thì tôi cũng ú a ú ớ, phải lắng tai nghe kỹ mới biết họ nói cái chi chi. Không quen nghe giọng Huế đó mà.

Thỉnh thoảng tôi cũng gặp lại anh, thường là ngoài …bãi biển cuối tuần, khi cả đám bạn chúng tôi kéo nhau ra ngoài đó…phá mấy ông SV Hải quân, SV Không quân chơi. Thành phố của Lính mà, nhất là Sinh viên từ các quân trường. Nhưng lần nào lỡ gặp anh, tôi cũng hỏi vài ba câu xã giao và …phóng lên xe đạp dọt lẹ, chẳng dám đùa.

Chị Ng. vài lần hỏi tôi có muốn cho anh số nhà không? Vì anh nhờ chị hỏi dùm. Nhưng không đâu, tôi biết chị Ng. thương quý anh lắm. Nhiều lần chị thổ lộ tâm can rằng chị muốn cho anh biết tình cảm của chị, nhưng sao thấy anh lơ lơ, nên chị đành câm nín. Ngoài tình cảm của “người đồng hương” anh dành cho chị, thì tình cảm giữa hai người khác phái anh đang gửi đâu đâu. Biết chuyện của họ, tôi không…ngu gì mà chui đầu vào để làm khổ người bạn thân thương của mình.

Và hôm nay, Trời xui đất khiến gì mà anh lại đi đứng gác, giữ bình yên cho khu phố nhà tôi sau một đêm cộng sản xâm nhập, tấn công nhiều nơi trong thành phố. Và anh khỏi cần hỏi, cũng đã biết địa chỉ nhà tôi, nên sau mấy ngày …đứng gác, anh đã là khách đôi ba tuần một lần đến nhà tôi, và…thỉnh thoảng buổi tối, anh “chui hàng rào” khoảng đầu đường số năm ra thăm viếng nhà tôi xem có gì…khác lạ.  

Anh ghé nhà tôi thường là vào sáng chủ nhật, tuy tiếp anh, nhưng tôi không thấy thoải mái chút nào, mỗi lần nói chuyện tôi đều nhắc đến chị Ng., nhưng anh cứ…tảng lờ, làm câu chuyện của chúng tôi mất phần…hào hứng. Nhiều bữa tôi rủ chị Ng. lên nhà tôi sáng chủ nhật để đi phố, nhưng thật ra để chị gặp anh không chừng. Sự quen biết giữa chúng tôi cũng lưng chừng đến đó, mãi đến khi anh về Sài gòn để chuẩn bị du học Mỹ.

Từ thành phố Lackland, anh cũng có gửi thư về cho tôi hình như…nhiều hơn chị Ng. Tôi thuơng chị ấy về mối tình một chiều của mình, nhưng không biết cách nào để họ thật sự đến với nhau. Vả lại đứa nào cũng phải học thi, nên bù đầu bù cổ học bài, chị thì quyết chí cho xong bậc trung học để về Sài gòn học đại học, còn tôi cũng phải trót lọt kỳ thi để đi lên năm cuối. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận được vài gói qùa nho nhỏ từ Mỹ như hộp bút lông (hồi đó quý lắm), thỏi son môi, hộp bút chì sáp vì anh biết tôi thích vẽ. Nhưng tất cả không dám đem khoe với chị Ng., ngại chị buồn.

Có lẽ thấy tôi chậm chạp hồi âm thư, hay anh biết tôi chẳng mặn mà gì về mối tình “Em hậu hương, Anh tiền tuyến”. Nên ngày anh về nước nhận nhiệm sở ở miền Tây, quê hương xứ sở của anh, thì tôi cũng chỉ chúc cho anh “Vạn sự cát tường” vào mùa Xuân năm đó. Chỉ thương chị Ng. mãi mãi ôm mối tình câm, vì sau vài năm làm người lính đi mây về gió, anh đã kết “thuyền hoa” để rước người khác phái về đan khăn ấm…

 

Mấy năm trước tôi về thăm nhà, đến thăm chị Ng., chị vẫn một mình một bóng trong căn phố rộng sau khi về hưu không còn làm giáo sư môn anh văn nữa, hiện làm bạn với chú chó con rất dễ thương. Ba má chị mất lâu lắm rồi, người anh lớn cũng đã mất. Tôi có hỏi thăm tin tức về “người xưa”, mà chị đã từng dành nhiều tình cảm cho. Chị nói “biệt tin Người” từ những ngày tháng đó, nhưng chị có về lại làng xưa vài năm sau để hỏi thăm, thì đưọc biết anh đang là…tù cải tạo tận miền Bắc xa xôi không biết ngày về, và sau đó bặt tin luôn. Tôi cũng chia buồn với chị chứ đâu biết nói gì hơn.

Năm kia, người bạn đi họp khóa KQ mừng Xuân ở Cali cùng chồng, Chị có chụp rất nhiều hình của những người bạn cùng khóa với chồng chị, cũng cùng khóa với anh năm xưa. Tôi nhìn kỹ hình như có anh trong đó, vì không có ghi chú tên từng người. Tuy có nhiều thay đổi trong vóc dáng, nhưng khuôn mặt vẫn còn nét hiền hòa dễ mến dễ nhận ra. Cô bạn có hứa Tết năm nay rủ tôi đi cùng, may ra gặp lại anh để thăm hỏi cho…phải đạo. Nhưng rồi con cúm Hán trời ơi đất hỡi, đã làm cản trở mọi dự định của những ngày gần cuối đời một con người.

Hy vọng ngày mai trời lại sáng và cũng hy vọng gặp anh một lần, nếu không phải mời…ăn giỗ?

Lê Thị Hoài Niệm.

 

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2020


Cò Việt “lặn lội” bờ sông

Gắng tìm thực phẩm phụ chồng nuôi con

Dù cho thân thể hao mòn

Không lời than vãn sắt son một lòng.

Cò Mỹ sống cảnh…thong dong

Dắt con dạo cảnh nước non hữu tình

Dù hoàng hôn hay bình minh

Làm thân cò Mỹ an bình, thảnh thơi(?)

Con người cũng đã chọn nơi

Sống trên nước Mỹ trọn đời ấm no (?).

Vừa sung sướng lại tự do

Hãy sống chân chính xứng cho kiếp người.

hn 

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2020

 Mặc cho có "dịch cúm Tàu"  

Chúng mình vẫn cứ họp nhau tâm tình  

 Ngay trên ốc đảo lung linh

 Nước trong, mây trắng trời xanh đón mời ....

Trắng đen gì cũng vào chơi

Vì cùng một lũ...chim Trời đó thôi


 TIẾNG DẾ ĐÊM MƯA.

Đêm sâu nghe tiếng thở dài

Tựa bầy ma quái van nài tình thương

Tiếng mưa rả rích đêm trường

Mưa qua mái ngói, mưa luồn sân sau

 

Vẳng nghe tiếng dế lao xao

Lúc khoan, lúc nhặt, lúc gào tiếp hơi.

Dế vui tìm gặp bạn đời

Đợi cho đêm xuống ngỏ lời yêu đương?

 

Xót ai gãy gánh giữa đường

Dế thầm chắc lưỡi nụ tương tư đời?

Dế buồn sắp bỏ cuộc chơi

Hay đang cảm thán chơi vơi kiếp người?

 

Gặp tình dế kết nên đôi

Trao nhau tâm sự luân hồi trần gian

Trao thân dế đã chẳng màng

Nhân gian bạo tính sẽ…quàng dế đi

 

Dế rầu than thở điều chi

Hay mưa đêm lạnh dế thì ướt thân

Dế không tìm được chỗ nằm

Nên than khóc mãi cho tâm người buồn?

 

Dế kêu rúc rúc luôn tuồn

Quặn trong đêm vắng cả nguồn âm xa

Chừng như lẫn tiếng khóc òa

Cho đêm sướt mướt nhạt nhòa thê lương

 

Càng khuya tiếng dế thảm thương

Âm thanh vang vọng chán chường, chơi vơi

Hòa theo từng giọt mưa rơi

Nỗi buồn trầm lắng nhân đôi nỗi buồn!

Lê thị Hoài Niệm.

 

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

 Thơ thời sự...

Đêm ngủ say bằng hai ...mắt cá
Ngẫm chuyện đời chấp vá tới lui
Cuộc sống có ba quãng đời
Tuổi trẻ hy vọng cuộc chơi đang chờ

Tuổi trung niên làm mờ con mắt
Thêm nuôi con mệt bở hơi tai
Tuổi già! Sức khỏe.. chia tay
Ba cao, một thấp ngày ngày chơi chung.

Ngồi không nghĩ lung tung mọi thứ..
Làm con người kiếp khổ chẳng sai
Cháu con rồi cũng...bái bai
Cuộc sống phần phước đủ hai...cụ già

Kẹt lúc này " nước nhà " cấm đoán
Sợ cái con cúm Chệt xông ra
Chúng ưa bám lấy người già
Nó quần một phát thành ma mấy hồi.

Ủa mà vậy coi mòi...đỡ khổ
Còn hơn người nằm chỗ...thóp thoi
Trả xong nợ một kiếp người
Buông tay nín thở về xuôi, xong đời
Hết chuyện.
hn.
Nguyen Le, HienVy Nguyen và 56 người khác
36 bình luận
Thích
Bình luận
Chia sẻ

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2020

 

NƯỚC MỸ NGÀY NAY.

Lê thị Hoài Niệm

 

TỔ TIÊN NƯỚC MỸ ANH HÙNG

Ngày nay ‘du nhập” lắm khùng, nhiều điên

Nước Mỹ xưa cảnh thần tiên

Ngày nay Mỹ quốc kẻ ghiền tràn lan

 

Mỹ đen, Mỹ nâu, Mỹ vàng

Người tốt thì ít, kẻ gian thì nhiều.

Làm bẩn nước Mỹ đáng yêu

Dân nào cũng trổ lắm chiêu nhiều trò.

 

Nước Mỹ là “Nước Tự Do”

Vượt qua “biên giớichẳng lo gì nhiều

“Welfare” trợ cấp người nghèo

“Housing” sẵn có cứ theo “đảng Lừa”

 

Bao kẻ nghĩ chuyện làm…Vua

Tranh giành, xâu xé chẳng chừa thứ chi

Ấn độ, Trung đông, Mễ, Xì

Dân nào cũng muốn được ghi danh đời.

 

Tàu cộng chi phối khắp nơi

Đem TIỀN mua đứt con người Cờ Hoa

Tham lan, ăn cắp, gian tà

Lật lọng, bỉ ổi, ranh ma, tị hiềm

 

Làm cho nuớc Mỹ đảo điên

Bao trò lường gạt nhờ TIỀN trôi xuôi.

Thượng tôn pháp luật? hết rồi

Bây giờ nước Mỹ như nồi cám heo.

 

“Mỹ đỏ bản xứ” vẫn nghèo

Kiến thức “hạn chế”, sống theo tộc dòng

Vẫn mong nước Mỹ đại đồng

Tài nguyên phong phú chung lòng đắp xây.

 

Hàng vạn kẻ lạ đến đây

Phanh thây xẻ thịt nước này còn chi?

Hai trăm năm hơn dựng gầy

Lúc này “dân chủ” lực đầy quyền treo(?)

 

Truyền thông Thổ tả óc teo

Đưa tiền đấm mỏ chúng theo cả bầy.

Lương tâm? một mớ bầy nhầy

Người chân chính chửi, chúng ngây mắt nhìn

 

Nước Mỹ ! Vùng đất an bình

Mỹ xưa gầy dựng đẹp xinh mỹ miều

Mồ hôi nước mắt trăm chiều

Đến nay chúng phá tiêu điều, tan hoang (?).

 

Những người dân Mỹ đàng hoàng

Đi làm đóng thuế hiên ngang với đời

Gia đình trên dưới tuyệt vời

Xây dựng nước Mỹ rạng trời cờ Hoa

 

Nhưng bọn chính trị gian tà

“Chủ thuyết xã nghĩa” đem ra làm mồi

Dụ khị bọn trẻ choai choai

“Free” đủ thứ, hưởng hoài khỏi lo

 

Tiền! đã có Tàu cộng cho

Đại học mua đứt ông to chức quyền

Viện Khổng Tử mở khắp miền

Chủ thuyết cộng sản tuyên truyền tràn lan.

 

Nước Mỹ xưa thật huy hoàng

Người dân sống cảnh an nhàn thảnh thơi

Bây giờ bất an mọi nơi

Tội phạm, homeless, bụi đời, xì ke.

 

Nước Mỹ giờ có lắm...phe

Vì là “hợp chủng” chẳng …care “giống” nào

Sức mạnh nằm trong “hầu bao”*

Nhóm “Deep state” tự hào “leader”!

 

Nhưng rồi có một cuộc đua

Tỷ phú trúng cử …te tua gà nòi

Tổng Thống bốn lăm lên ngôi

Làm chúng căm tức mất toi uy quyền.

 

Chủ thuyết: Nước Mỹ ưu tiên (MAGA)

Giúp dân có dóp (job), thêm tiền sinh nhai

Ba năm kinh tế lên ngai

Nước nhà hưng thịnh trong ngoài ấm no

 

Đảng “dân chửi” chẳng đắn đo

Tìm trăm ngàn lỗi gán… cho Tổng ngài

Nhưng không “lật đổ” được ai

Cúm Tàu “chiêu cuối” ván bài thắng to (?)

 

Người Mỹ hốt hoảng buồn lo

Bao người …già chết ghi do cúm Tàu(?)

Xưa “Tam quốc Chí” giết nhau (Tàu)

Nay “Ngũ Thập quốc” Mỹ nào chịu thua?

 

Thiếu tiền thì gọi Tổng đưa

Cách ly, đeo mask người thưa ra đường

Hết rồi cuộc sống bình thường

Địa ngục trần thế! Chán chường Cờ Hoa.

 

Chung quy cũng bọn gian tà

Mày mưu lập kế “thăng hoa tội đồ”!

Ăn cướp nhà tù ra, vô

“Chọt –Loi” Thánh sống. Ô hô! rùng mình.

 

Hoa Kỳ bao cảnh đẹp xinh

Di tích lịch sử tượng hình trang nghiêm

Bờ lờ mờ (BLM) đợi ban đêm

Nhào ra đập phá, gây thêm kinh hoàng

 

“Kỳ thị” thủ thuật rao hàng

Làm “bùa hộ mạng” gắn oan chính quyền

Bây giờ nước Mỹ linh thiêng

Cả khối người chết cũng siêng đi bầu

 

Tổng Thống! Chức vị hàng đầu

Bốn năm tranh cử hơn nhau vì tài.

Thắng- thua! chân chính rạch ròi

Gian lận kiếm phiếu! Lên ngôi NHỤC ĐỜI.(?)


Lê thị Hoài Niệm

 

*Túi tiền.

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2020

 


Thơ vui: CỔNG CÓ HOA VÀNG

Ngày xưa còn bé tí teo

Sinh nhằm gia cảnh khó nghèo. Không than.

Nên ước …cổng nhà hoa vàng

Mỗi chiều cười đón người tan trường về

 

Trên căn gác xép đơn sơ

Nhìn hoa vàng nở ươm mơ vào đời

  chàng …thi sĩ tuyệt vời

Lạc vào hẻm nhỏ ghé chơi thăm nhà

 

Thả vòng khói thuốc …là đà

Xây chừng nửa cốc ...khà khà nhả thơ.

Hoa vàng rực rỡ nhung tơ

Tặng cô gái nhỏ ngu ngơ, khù khờ

 

Ui chao! Tình đẹp …không ngờ

Nhưng cứ đợi mãi đến… phờ người ra

Chắc thi sĩ coi như pha?

Nên chuyện thi phú bỏ qua….. cổng chào.

 

Lại ước…nhạc sĩ bên rào

Trở thành hàng xóm lao xao tiếng đờn

Ca …thường, đàn dở…cũng cần

Miễn là nhạc sĩ biết mần bài ca

 

“Đồ Mi Là Đồ Mí La”

Đâu như nhạc sĩ “Yêu ta một mình”*

“Nhà em có giàn hoa xinh

Nhà anh bên cạnh hay…rình ngó sang..”

 

Nhưng thi,  nhạc sĩ chạy làng

Thơ không, nhạc cũng …bẽ bàng trôi theo

Đành ngưng ước chuyện…tầm phào

Chẳng hoa vàng cổng lối vào, sao đâu?

 

Giờ hơn nửa thế kỷ sau

Hoa vàng trước ngõ chẳng chào đón ai

Hoa rụng, quét bở hơi tai

Đẹp thì có đẹp, quét hoài… còng lưng.

Hahahaha

Lê thị Hoài niệm.

*Yêu một mình của nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân.

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

 

Chỉ là giấc mơ.


        Ông nghe có tiếng chuông gọi cửa, muốn nhờ bà vợ ra cửa xem ai đến, vì ông đang lỡ ngồi sắp xếp lại mấy quyển sách, nhưng nhìn tới nhìn lui thấy vắng bóng bà, ông uể oải đứng dậy từ từ ra phía cửa.

        Cánh cửa được mở toang, sự ngạc nhiên đến tận cùng làm ông muốn ngã quị xuống. Trước mặt ông, một người đàn ông trung niên, tuy ốm, nhưng có vẻ rắn chắc với hàm râu lởm chởm nơi cằm, đang có vẻ hồi hộp như chờ đợi ông mở lời để được bước vô nhà, nhưng ông thì cứ đứng sững và không nói được tiếng nào. Cuối cùng thì chính người đàn ông lên tiếng dè dặt sau khi để cái túi xách trên vai xuống:

        -Ba cho con vô nhà nghen ba.

        Ông giựt mình và đứng né sang một bên nhưng đầu óc vẫn còn ở đâu đâu, ông ấp a ấp úng:

        -Vô! vô đi con, con về…?

        Ông bỏ lửng câu nói trong khi người đàn ông lách mình bước vào phòng khách, Anh nhìn quanh quất như muốn tìm kiếm một điều thân quen nào đó trong căn nhà xa lạ này.

        Ông bước theo sau người đàn ông với vẻ lảo đảo, những giọt nước mắt mừng vui đang cấu thành trong đôi mắt già của ông, ông muốn đến thật gần người đàn ông và ôm anh ta vào lòng thật chặt, ông ôm giọt máu của chính mình sau bao nhiêu năm dài ông rất muốn mà chưa bao giờ có cơ hội, nhưng rồi ông đến gần và chỉ vào cái ghế :

        -Con ngồi xuống nghỉ đi, con ..,con.., con có mệt không? sao con về mà không báo cho ba má biết?

        Cố gắng lắm ông mới hỏi một câu thật dài và chờ đợi câu trả lời từ ngưòi đàn ông trẻ

        -Con muốn cho ba má sự ngạc nhiên, vả lại ở đó sáng nay người ta mới đọc tên con mà!

        -Ba mừng quá, cuối cùng thì ngày tháng ba má chờ đợi cũng đã tới, Cảm tạ ơn Chúa cho con về với gia đình.

        Người đàn ông trẻ lên tiếng hỏi:

        -Má đâu? hồi nãy giờ con ngóng tìm mà không thấy?

        Ông quay vào trong gọi lớn:

        -Mình ơi mình, ra đây xem ai về đây nè.

        Có tiếng dép từ từ đi ra và có tiếng đàn bà:

        -Có khách nào đến mà mình réo dữ vậy?

        Nhưng khi bà bước đến gần cái sopha, và nhìn thấy người đàn ông trẻ vừa đứng dậy khiến bà từ từ khuỵu xuống:

        -Má! Má ! Má có sao không?

        -Mình! Mình có sao không? Những tiếng hỏi hốt hoảng lo lắng từ hai người đàn ông giúp bà thở mạnh ra và gượng đứng dậy theo cánh tay rắn chắc của người đàn ông trẻ.

        -Sao con về mà không báo tin cho ba má biết để đi đón con? Bà cũng lập lại câu hỏi của người chồng lúc sớm.

        -Họ cho con về bất thình lình, nên không cho mình biết trước. Con theo xe họ đưa về thành phố rồi lấy taxi về nhà sớm cho ba má ...mừng.

        Chữ mừng người đàn ông bỏ nhỏ, như có điều gì e ngại.

        Bây giờ người đàn bà mới đến gần người đàn ông trẻ và bà sờ mó khắp người, hai tay bà ôm vòng người đàn ông trẻ mà nước mắt đoanh tròng, bà vuốt ve trìu mến, xoa xoa mái tóc ngắn cũn cỡn trên đầu rồi xiết thật mạnh, người đàn ông trẻ cứ thút thít mà không khóc thành tiếng, trong khi ông già thì cứ xuýt xoa:

        -Ba cảm tạ ơn Chúa, cuối cùng thì con cũng được về nhà.

        Người đàn bà buông người đàn ông trẻ và nắm tay dắt đi:

        -Con vô tắm rửa cho sạch sẽ đi, để má …vô bếp kiếm cái gì cho con ăn, chắc con đói rồi. Con có…quần áo gì không? Ba má không biết con về nên chưa đi sắm sửa…Hay con lấy quần áo của ba mặc đỡ nhen. Bà nói một hơi không cho người được hỏi có cơ hội trả lời.

        Xoay qua ông chồng bà cầu cứu:

        -Mình đi lấy cho con bộ đồ nào mặc trong nhà cho nó thay, cho nó thoải mái một chút.

        -Dạ con chưa đói lắm, Ba khỏi lấy đồ, con cũng có đem về  ít quần áo mà ba má đã đem vào cho con mỗi lần lên thăm đó, còn nhiêu con để lại trong đó cho mấy bạn…

        Trong khi người đàn bà dắt con trai đi vào nhà trong, ông ngồi thừ người ra ghế sopha và bao nhiêu hình ảnh cứ hiện ra mồn một trước mắt.

                                                

                                                        ****

Tiếng máy tiện chạy ầm ầm nhưng ông vẫn nghe được tiếng nói của người leader:

-Anh lên văn phòng đi, có tin khẩn gì từ ty cảnh sát báo cho anh đó.

-Chú nói gì? Cái gì mà có ty cảnh sát trỏng? tui đâu có …uống  rượu lái xe ẩu hồi nào..?

-Ai mà biết, thằng Sherman nó bảo em đi gọi anh lên nhận tin chứ em đâu có biết gì.

-Đùa với chú mày thôi. Ông vừa nói và cũng vừa kéo tắt nguồn máy đang chạy rồi xếp lại mấy dụng cụ cho gọn gàng và gửi lời cảm ơn người đã báo tin cho ông biết.


Đường lên văn phòng phải qua hai khu vực nhà máy, rồi đi qua một dãy hành lang dài của bộ phận lấp ráp, cuối cùng mới đến văn phòng chính của hãng.


Thấy ông bước vào, Bà trưởng phòng Cindy người Mỹ trắng, niềm nỡ chào hỏi và mời ông ngồi.

Như có điều gì bất ổn, ông có linh cảm như vậy khi thấy bà suýt xoa chấp hít vài tiếng trước khi từ tốn nói với ông:

-Tôi rất lấy làm tiếc mà phải cho Tom biết tin này, tin từ ty cảnh sát mới gọi đến. Ngừng một lát bà mới tiếp:

-Thành thật chia buồn với Tom và gia đình, tôi…, Bà ngập ngừng rồi nuốt nước bọt như để lấy thêm can đảm và ngồi thẳng người lên nhìn vào ông mà chậm rãi từng tiếng:

-Con trai của Tom vừa bị cảnh sát vào trường bắt đi, vì tình nghi liên can tới một vụ…gì đó. Bà Cindy cố làm nhẹ vụ việc dù bà được cảnh sát báo trực tiếp cho biết là con ông đã liên can đến một vụ “cướp của giết người”, nên họ mới đến tận trường học mà bắt rồi còng tay dẫn đi.


Như sét đánh ngang tai, ông chồm tới trước và lắp bắp hỏi lại :

-Bà nói sao? Con trai tôi vừa bị cảnh sát vào trường học bắt đi, nhưng họ có nói nó có tội gì không?

Bà Cindy ngập ngừng thương cảm người nhân viên hiền lành đang ngồi trước mặt, mà đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn nghiệt ngã.

Bà ân cần nhỏ nhẹ:

-Chuyện đâu rồi còn có đó, tôi khuyên Tom hãy nhờ luật sư can thiệp cho cháu, Cháu đang tuổi vị thành niên, có sai lầm gì rồi cũng có thể cải huấn được.

Bà nói rồi đứng lên lại gần và vỗ nhẹ lên vai ông.

-Tom thu xếp về nhà sớm đi, báo tin cho người nhà biết mà còn lo liệu cho cháu, chúc Tom và gia đình vượt qua cơn khủng hoảng này. God bless you!

 


Ông đứng dậy, cảm ơn Bà Cindy và lảo đảo bước đi như người say rượu với bao nhiêu thắc mắc đang chạy lung tung trong đầu của ông. Thằng Davis bị tội gì? Nó đang đi học mà sao cảnh sát lại vào trường bắt dẫn đi? Nó ở nhà hiền lành lắm mà, nó đã chơi với những bạn bè nào thì ông cũng đã từng biết, nhưng nó gây sự với ai? Bao giờ? mà sao vợ chồng ông không hề hay biết…? hay là vợ ông biết mà dấu nhẹm không cho ông hay…?

Những người bạn làm cùng phòng thấy ông trở về với vẻ mặt thất thần, buồn bã, họ muốn hỏi đã xảy ra điều gì cho ông, nhưng thấy ông cứ cúi đầu im lặng và dọn dẹp đồ nghề rồi lẳng lặng ra về, nên họ cũng lảng xa và ai về chỗ nấy mà chưa có lời hỏi han hay có lời an ủi đến với ông.

 

Và con ông đã vào tù khi tuổi vừa mười tám. Bị kêu án “chung thân”. Tội con ông quá nặng, dù lúc xảy ra án mạng, con ông chỉ là “tòng phạm” đang còn tuổi vị thành niên.

Trại tù nằm rất xa thành phố. Nhưng đã mấy chục năm trôi qua, vợ chồng ông cũng đã lặn lội đến thăm vào những ngày chủ nhật. Nhìn con ông lớn dần trong tù, ông đau xé ruột gan. Nhiều lần ông tự hỏi chính mình tại sao con ông ra nông nỗi? Ông bà đem con vượt thoát trong những ngày đau buồn của cả nước, khi con ông vừa mới lên ba tuổi. Những ngày đó ông phải trực bay trong đơn vị, vợ ông ẵm đứa con đầu lòng theo đoàn người di tản ra Côn đảo, và ngày cuối cùng khi Tổng thống Dưong Văn Minh đầu hàng giặc, vợ ông đã rất cực nhọc ẵm thằng con trai ba tuổi lội bì bõm vượt lên những cơn sóng bạc đầu, cố leo lên con tàu buôn há mồm đang ra tay cứu giúp những con người, đa số là đàn bà và con trẻ đang kẹt cứng trên vùng đất côn đảo này. Và may mắn gia đình ông được ‘đoàn tụ” ngay trên đệ thất hạm đội, rồi được sang đảo Guam. 

 

Sau mấy tháng trong trại fort Chaffe, vợ chồng ông được bảo trợ về tiểu bang miền Nam nắng ấm. Tại đây vợ chồng ông cũng gắng sức đi làm để cho con có những gì chúng cần trong cuộc sống mới. Rồi gia đình ông cũng thêm người, cuối cùng thì bốn đứa con có trai có gái, bạn bè nói gia đình ông có phúc, và thằng Davis là đứa con lớn nhất đang còn năm cuối là vào đại học rồi. Ông cố gắng chăm lo cho mấy đứa con thật đầy đủ từ tinh thần đến vật chất trong điều kiện có thể. Cuối tuần ông cũng chất cả gia đình lên chiếc xe van rồi chở đi chỗ nọ chỗ kia, hay đi xem hát xiệc, movie nếu không phải làm overtime.

 

Nhưng khổ nỗi, đám con ông thì càng ngày càng lớn, nhiều lúc chỉ muốn đi chơi riêng với bạn bè chứ không muốn gần cha mẹ, nhất là thằng con lớn Davis, nó chưa có bạn gái nhưng bạn bè cùng cỡ thì nhiều, có lúc ông gặp bọn nó đến nhà chơi, mấy đứa nhỏ mới nhìn qua cũng thấy hiền lành, nên ông tin tưởng vào con mình cũng ngoan ngoãn như ông nghĩ. Có đôi lần vợ ông nói hớ rằng con ông chơi với đám bạn biết hút thuốc và xài đồ hiệu, bà biết nhưng cứ nghĩ… không sao, vì bà là chủ tiệm rượu có tiền, cứ cho nó là xong, vì đối với bà, tiền là trên hết. Và nó, thỉnh thoảng bà cũng thấy nó có nhiều tiền, có lần bà tò mò hỏi nó tiền ở đâu con có? Nó cứ cười cười và nói nó làm thêm và bà tin điều nó nói. Lần đó, khi ông biết bà giấu ông về chuyện bà cứ cho con tiền để nó xài hoang phí, ông giận bà một thời gian, nhưng rồi tình nghĩa vợ chồng khi bà khóc lóc năn nỉ, ông đành bỏ qua.

Nhưng rồi con ông đã sa ngã và đi vào tù tội, dù ông đã cố gắng nhờ luật sư can thiệp, nhưng tội rành rành làm sao thoát được.

Để rồi mỗi lần vào nhà tù thăm con, hình như con trai ông không mặn mà gì với mẹ nó.

Và hôm nay một người đàn ông trung niên đã về ngồi đây, nỗi mừng vui của ông  bùng vỡ. Con ông đã thoát hẳn cảnh tù tội, dù đã mấy mươi năm rồi còn gì? Nhờ những ngày trong tù, con ông biết...tu tỉnh học hành, cũng lấy được tấm bằng luật sư, và biết giúp đỡ những bạn tù, nói chung là một tù nhân gương mẫu nên được giảm án. Rồi nó sẽ sống ở đây với ông bà, ông bà sẽ chăm lo đời sống cho khoảng đời còn lại của nó, thay vì nó lo cho ông bà lúc về già, và nó sẽ tìm việc để làm, và biết đâu ông sẽ đi tìm và cưới vợ cho nó nữa.

 

        Bà làm một bữa tiệc rất thịnh soạn để chào mừng ngày con trai lớn trở về đoàn tụ với gia đình. Đáng lẽ đi ra nhà hàng, nhưng ông bảo ở nhà ấm cúng hơn, mấy đứa con khác của ông cũng muốn như vậy.

        Người đầu tiên đến là con Jannice và chồng, chúng nó đem đến cho anh nó một lô quần áo hàng hiệu, thằng Davis cầm túi đồ mà rưng rưng nước mắt, nó nghĩ em nó cũng thương nó nhiều lắm nên đã bỏ công đi sắm sửa quần áo cho nó.

        Bác sĩ Henry và vợ vừa vào cửa là hỏi đủ chuyện về anh nó, về hồi nào? cuộc sống ra sao? Có học được một ngành nghề gì lúc còn ở trong tù không? Rồi tương lai anh có dự định làm gì? một lô câu hỏi dồn dập khiến Davis không biết trả lời câu nào trước câu nào sau đành im tiếng, nhưng có một nỗi buồn thoáng qua, dù được Henry tặng cho một máy computer mới toanh. .

        Người cuối cùng là con Brenda. Nó đến với hai đứa con nhỏ, nó bảo chồng nó bận đi làm overtime nên không đến được, nó có mua quà cho anh nó một cái Iphone mới nhất, và trao ngay cho Davis mà không cần biết anh nó có muốn nhận hay không?

        Cuộc trùng phùng vui vẻ trong một không gian ấm cúng của gia đình, đã cho ông một niềm vui không kể xiết. Ông ngồi nhìn anh em chúng nó nói chuyện thăm hỏi nhau như chưa có một lần chia cách khiến ông mừng quá đỗi. Phải vậy chứ, dù gì thì Davis vẫn là thằng con lớn nhất trong nhà, dù thằng Henry có là bác sĩ, dù con Jennice có giàu tiền muôn bạc triệu với cái nghề buôn bán nhà cửa và có cái shopping riêng, dù con Brenda có hai ba tiệm nail, thì chúng nó vẫn là em của Davis, vẫn phải nể mặt anh nó theo thứ tự trong gia đình.

 

        Thằng Davis được ông bà cho chiếc xe cũ, dù đó là chiếc Lexus mà bà thích nhất, được mua từ lúc bà bán tiệm, nghỉ làm, để hai ông bà đi du lịch đó đây cho rộng rãi, thoải mái, chứ ông vẫn lái chiếc xe cũ hằng ngày. Ông bà cũng đi mở cho thằng con một account ngân hàng cho nó có tiền đổ xăng và xài vặt.

 

        Bữa cả nhà ông ngồi lại để bàn và hoạch định tương lai cho thằng Davis, con Jennice và Henry chẳng biết góp ý như thế nào, dù anh nó có cho biết là trong tù cũng có học thêm và có bằng luật, dĩ nhiên tiếng Mỹ thì nó rành quá rồi, vì coi như là ngôn ngữ chính của nó mà, từ trường học hồi trước và cả trong tù đều dùng tiếng Mỹ nên không còn trở ngại gì trong cuộc sống, và tiếng Việt nó cũng rất khá, tuy giọng nói có hơi cứng một chút, vì được học từ một người bạn lớn tuổi trong tù, ông nguyên là một thầy giáo hồi còn bên nhà, nhưng bị tội “giết vợ” nên ở tù chắc không có ngày ra.

 

Cuối cùng nghe con Brenda bảo anh nó đi học làm…nail tạm thời, và cố gắng đi thi để lấy cái bằng, rồi vào tiệm của nó mà làm, vì công việc có sẵn mà coi bộ nhẹ nhàng hơn là đi làm công ty hay hãng xưởng, với lại tiệm của nó làm chủ thì anh nó cũng được đối xử đàng hoàng hơn là đi làm bên ngoài, với lý lịch từng ở tù vì tội hình sự mới được thả ra, người ta sẽ nhìn với đôi mắt không được thiện cảm.

 

        Ông bà ngồi nhìn các con sắp xếp và bàn định tương lai cho đứa con trai lớn đâu vào đó, thấy mừng rỡ trong lòng. Ít ra gần cuối đời, gia đình không còn cảnh ly tán nữa, rồi đây ông bà sẽ tìm mối mai để tìm vợ cho Davis, nếu đến cùng mà không có cô gái nào ở Mỹ, ông bà sẽ đưa nó về…Việt Nam, vì bạn bè ông bà cũng còn nhiều bên đó, nhờ họ tìm dùm một cô gái để cưới cho con chắc cũng không khó khăn gì, vì con gái VN bây giờ, người nào cũng muốn sang Mỹ mà. Bạn bè của ông cũng đã có nhiều đám cưới vợ từ VN vậy, nhưng có người hên gặp cô con dâu tốt, biết tình nghĩa, ăn ở phải đạo với chồng và gia đình chồng, nhưng cũng có cô sang được Mỹ rồi là bắt đầu tung tăng bay nhảy và…nhảy luôn ra khỏi gia đình nhà chồng mà không lời từ giã. Nhưng đó là phước đức của mỗi gia đình, hy vọng con ông sẽ gặp nhiều may mắn hơn trong cuộc đời còn lại.

        Ông lắc lắc cái đầu, vì mình đã nghĩ quá xa về cuộc sống hiện tại của đứa con trai lớn, trong khi chưa biết nó quyết định thế nào.

 

        Thằng Davis nãy giờ ngồi im lặng lắng nghe các em của nó góp ý và lên kế hoạch tương lai của đời nó, nó cảm động rơm rớm nước mắt, nó không ngờ ngày trở về của nó lại ấm cúng thế này. Những ngày còn trong tù, nó sống cho qua ngày tháng với những bạn bè đồng cảnh ngộ với nó, cũng có một số người Việt Nam, tụi nó…hung tợn lắm, xâm tay xâm khắp mình mẩy, mới nhìn đã thấy ớn lạnh. Tụi nó mỗi lần nói chuyện là văng tục, vì chúng bất cần đờì, có đứa còn không muốn ra ngoài, vì bọn nó không còn gia đình nên sợ ra tù làm sao mà sống nổi. Nhưng cũng có nhiều đứa hiền lành, qua một thời gian dài bị…hành hạ cực khổ của người tù, đã thuần thục và rất biết điều, chỉ sống chờ ngày trở về đời sống hiền lương, chính trực.

        Ông ngồi nhìn con và cố đọc suy nghĩ của nó, ông biết nó rất tủi thân khi trở về phải…thua xa em út, tuy mỗi lần ông bà đi thăm, vẫn cho nó biết các em nó sống ra sao. Nhưng khi gặp thực tế, nó sẽ có sự so sánh và rồi sinh ra tự ti mặc cảm, bất mãn rồi buông xuôi, đó là điều ông lo sợ mà không dám tỏ bày với ai.

                                             ******

        Thằng Davis đi đến tiệm của con Brenda thử việc được mấy bữa, nhưng rồi bữa nay nó về sớm với nét mặt buồn buồn. Ông vặn hỏi nó mãi, nó mới tâm sự rằng nơi đó không hợp với nó, rằng chỗ đó nhiều đàn bà và họ cũng nhiều chuyện nữa. Họ không tế nhị như nó nghĩ, mà họ ăn nói bạt mạng, họ tò mò về đời tư của nó, họ nói bóng nói gió sau lưng rồi cưòi cợt làm nó vô cùng khó chịu, nên nó …không muốn tập tành làm ở đó nữa nên bỏ về sớm.

        Bữa cơm chiều nay có món cá chiên dầm nước mắm gừng mà nó rất thích từ lúc xưa còn ở nhà, với canh rau thập tàng nấu tôm tươi chung với mấy trái mướp sau vườn, bữa cơm đơn sơ nhưng thằng Davis coi bộ thích lắm, nó ăn nhiều thật nhiều như chưa bao giờ được ăn, bà vợ ông cứ ép cho nó ăn thêm. Nói chung vợ chồng ông cố gắng hết sức để cho thằng con đỡ thấy tủi thân, không cảm thấy cô đơn, tẻ lạnh khi trở về nhà.

        Bữa cơm chưa xong thì có tiếng gọi cửa, ông thư thả ra mở cửa trong khi con Brenda ào vào nhà và la toáng lên:

        -Anh làm gì mà giận dỗi bỏ về vậy? Mấy đứa nó hỏi đùa một chút có chết ai đâu?

        -Nhưng anh không thích họ đùa cợt như vậy?

        -Làm tàng vừa thôi, anh mới ở tù về thì tụi nó tò mò hỏi cảnh trong tù thôi, chứ có làm gì đâu?

        -Nhưng anh…

        Thằng Davis bỏ lửng câu nói, ngồi im, trong khi con Brenda lên giọng người chủ tiệm làm thầy đời với anh nó, nó kể tội anh nó… làm tàng, nào là mới ở tù ra mà làm bộ nghiêm trang, đứng đắn, tụi nó hỏi trong tù đã có bồ bịch gì không mà cũng khó chịu? nào là có bằng luật sư trong tù thì đã sao? Ra ngoài đi làm ai mà mướn? Nó nói liên miên cả hai thứ tiếng, có lúc còn hỏi anh nó: you think who you are? mà ông bà thì cứ ngồi chết trân, ngó sững vào cô con gái mà chưa biết phản ứng như thế nào. Nhưng rồi ông tức quá, ông đứng phắc dậy và muốn trấn áp những lời nói khó nghe của con Brenda dành cho anh nó, ông đập bàn và cố hét thật to:

        -Mày có im đi không! Im đi! Im đi! Shut up!


        -Mình ơi! dậy đi! dậy đi! làm gì mà la hét thật to còn quơ tay lung tung vậy.?

        Bị bà vợ lay lay người và cố đánh thức ông, ông mở mắt ra vẫn thấy mình đang nằm trên giường, trong khi bà vợ không ngừng hỏi tới:

        -Nằm mơ thấy gì mà mình hét to quá vậy?  cả tiếng Mỹ nữa, mình có sao không?

        Ông ngồi dậy, lấy hai tay dụi mắt và thẫn thờ trong lúc nhìn lên trần nhà với cái quạt máy đang từ từ quay chậm. Ông thở dài trong tiếc nuối.

        -Mình vừa đánh tan giấc mơ dài của tôi.

        -Thì em đâu có biết mình mơ gì, chỉ nghe mình la hét quá rồi quơ tay làm em giựt mình tỉnh giấc, lay người cho mình tỉnh lại thôi, mà mình mơ thấy gì vậy? ác mộng hả?

        Ông không trả lời bà, chỉ lẩm bẩm tự hỏi:

        -Chỉ là giấc mơ? Chỉ là giấc mơ?

        Ông buông xuôi thở dài và đi tìm nước uống để nghĩ về đứa con trai đang ở trong tù, vừa trở về trong giấc mơ dài của ông, nhưng chưa biết ngày nào được về trong cuộc sống..?

Lê thị Hoài Niệm.