Thứ Hai, 4 tháng 3, 2019

Thư gửi “Chủ tịch Ủn” từ một tấm hình gây “ấn tượng” trong hội nghị thượng đỉnh Un-Trump tại Hà nội

Này Ủn! bà muốn hỏi con
Bày chi cái bọn …lon ton vầy nè
Ủn mập ù, lại ngồi xe
Để cho một bọn kết bè chạy theo.
Nếu mà cái xứ Ủn nghèo
Cớ sao lại cứ ì xèo hạt nhân?
Cơm thì không đủ để ăn
Người dân đói khổ nhăn răng chết hoài.
Ủn thì có lắm quyền oai
Phục pha phục phịch ra ngoài chỉ huy
Ủn bị cộng Tập nó đì
Cho ăn chút cháo chuyện gì cũng theo
Ngu gì ngu hơn con heo
Cơ may thượng đỉnh kỳ kèo một hai
Phải chi Ủn khôn kỳ này
Theo Trump, dứt bọn cầm dây giựt cuồng.
Dân Bắc hàn đói khổ luôn
Dẹp quách cái chuyện…mần tuồng nghe con
Mười mấy cái thằng lon ton
Chúng được ăn uống như con hằng ngày?
Vậy mà phải chạy như bay
Trong xe Ủn lại ngồi phây thây ù
Nếu dân ghét Ủn…cắc bù
Chúng chơi vài phát chu du cả bầy.
Lấy ai bảo vệ Ủn đây
Chắc Ủn cũng phải phơi thây giữa đường.?
Hãy nhìn ra khắp bốn phương
Tổng thống, Chủ tịch… người thường Ủn ơi!
Ủn đâu phải xuống từ Trời
Mà Ủn hành hạ khơi khơi dân mình.
Luyện…đám lon ton khổ hình
Phục vụ cho Ủn…văn minh chỗ nào?
Bộ Ủn không …não trong đầu
Suy nghĩ chín chắn về lâu về dài
Ủn từng đi học nước ngoài
Kiến thức cũng bộn sao hoài u mê?
Nam Hàn giàu có phủ phê
Nước Ủn thống trị xác xơ đói nghèo
Theo chi Cộng sản mốc meo
Nhìn cướp cộng Tập giờ teo lắm rồi.
Cộng Việt nam thì hỡi ôi
Đi khắp thế giới thả mồi …gái tơ.
Thằng Nga cũng sống dật dờ
Chủ nghĩa Cộng sản tôn thờ làm chi?
Ủn ơi hãy nghe bà đây
Nếu con muốn tốt bỏ ngay ĐỘC TÀI
Con thử một phát vung tay
Thoát khỏi Tập cẩu mai này khá hơn
Hủy đi cái mớ hạt nhân
Để cho thế giới an tâm giúp mình
Mỗi khi nhìn vào truyền hình
Thấy dân Ủn khóc bà hinh hích cười.
Dân xứ Ủn giống đười ươi
Một người …xướng khóc vạn người khóc theo
Quằn quại, hét rống, kêu gào
Cứ như Ủn chết chúng theo xuống mồ!
Độc tài, tàn ác, tam vô
Cái bọn cộng sản đào mồ chôn dân.
Sẽ có một ngày thật gần
Tự do thế giới phân thân Cộng thù, … đó Ủn!
Lê thị hoài niệm.2019.

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019

Bài vè: Thượng Đỉnh UN-TRUMP Lê thị Hoài Niệm


“Hội nghị thượng đỉnh” Ủn-Trump
Thuê ngay “sân khấu Việt nam” hai ngày
Thật ra chẳng có chi hay
Có lẽ chàng Ủn sợ..bay đường dài(?)
Nếu mà họp ở Hawaì
Ủn ta cũng sợ Mỹ bày trò chi
Thái Lan khủng bố thiếu gì
Việt nam “mướn chỗ” đường đi dễ dàng.
Vậy mà cả nước....huyênh hoang
Việt nam điểm đến… THẾ GIAN HÒA BÌNH (?)
Thăm dân cho biết sự tình
Thảm đỏ Tổng Mỹ đuỳnh huỳnh bước lên.
Phúc niểng xum xoe sát bên
Loi choi, loắt choắt làm..nền tối thêm
Tổng thống Mỹ Donal Trump
Vốn dĩ lịch sự khi thăm xứ người.
Trẻ thơ khuôn mặt xinh tươi
Xếp hàng chờ sẵn đón người phương xa
Trên tay "cờ Đỏ, cờ Hoa"
Tổng thống lịch sự cầm qua… cờ người
Phúc niểng mừng húm tươi cười
Ngỡ rằng… cờ Đỏ lên đời thăng hoa
Nào ngờ tổng thống Trump ta
Đưa ngay cho Phúc cờ Hoa…cầm nè!
Hai …chàng mặt rạng cười toe
Phất phơ qua lại chan hòa…tình thân(?)
Phúc ta tiến sát lại gần
Sờ tay Tổng Mỹ thêm phần…sâu thêm(?)
Kỳ quái! ngài tổng thống Trump
Phủi tay Phúc niểng, chơi khăm chú mày!
Phúc ta bản mặt đơ ngay
Cho chừa cái thói đặt bày vói cao.
Chuyện “cờ Hoa với cờ Sao”
Cũng chỉ là chuyện…xã giao bình thường
Có gì đâu để phô trương?
Lại thêm lắm kẻ vẽ đường thêm gai.
Nhưng phải công nhận kỳ này
Việt nam hốt được…dài dài tiền đô
Phóng viên khắp xứ đổ vô
Vừa ăn, vừa ở, mua…đồ, đi chơi….,
Chàng Ủn thăm thú vài nơi
Hạ Long thắng cảnh bao đời kỳ quan.
Cảnh đẹp của nước Việt Nam
Trời cho có sẵn …huyênh hoang nỗi gì.?
Hai ngày. Đường ai nấy đi
Trump về xứ Mỹ, Ủn quy Bắc hàn
Hòa bình! Trăm mối ngổn ngang
Đâu phải hai buổi dẹp tan…độc tài?
Bao năm Korea chia hai
Nếu muốn thống nhất phải hoài lắm công.
Nếu chỉ hai ngày …bàn xong?
Họa may …Thánh nữ có vòng kim Cô
Bắt “Chủ tịch Ủn” nhốt vô
Bảo phải hủy diệt mưu đồ hạt nhân
Đối xử tốt với toàn dân
Dẹp bỏ Đảng trị, vô thần ác gian.
Nhưng đối với Tổng thống Trump
Việt nam là xứ…tiềm tàng lắm đô.
Dù mồm chúng vẫn tung hô
“Việt nam xã nghĩa cơ đồ đảng ta”.
Mồm loa mép lẻo khác xa
Thực tế lối sống xa hoa hằng ngày
Tư bản chủ nghĩa phơi bày
“Kết thân” phương cách DIỆT NGAY ĐẢNG TÀ.(?) KKK….
LikeShow more reactions

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

BÍ MẬT QUỐC GIA


Lê thị hoài Niệm chuyển thành thơ từ nguồn FB Hung Nguyen.

Tên Trọng Lú học làm …cho giống
Chuyến thăm dân của tổng thống Cờ Hoa
Năm rồi ngài Ô ba Ma
Dẫn theo bộ hạ viếng qua nước nhà

Trọng “hăm hở” tiến ra hàng thịt
Hộ tống đoàn đen nghịt mấy mươi
“Thịt heo trông thật là tươi
Mỗi ngày anh bán tiền lời khá không?”

Anh hàng thịt ra công ta thán
“Mấy bữa kia thịt bán thật nhiều
Hôm nay chẳng được cân nào
Chỉ mình tôi đứng đón chào ngài đây”.

Tên Trọng Lú hỏi ngay: sao vậy?
“Chỉ vì ngài …đi bậy đến đây
An ninh vây chặt nơi này
Có ma nào dám vào đây mua hàng”

Tên Trọng lú vội vàng lên tiếng:
“Vậy thì anh hãy …thiến cho tôi
Một cân thịt tốt ngay thôi”
“Dạ cũng không được xin ngài hiểu cho!”

Ủa sao vậy? Trọng ta nhanh nhẩu
“Bởi vì …dao bị dấu mất rồi
Lấy gì mà xẻ thịt tươi?”
“Vậy thì cứ bán nguyên…đùi cho xong!”.

“Ngài thông cảm cũng không thể được!”
“Anh bán hàng mực thước nhất đây
Tại sao không bán cho tôi?
Chỉ mỗi cân thịt xong rồi, tôi đi!”

“Xin lỗi Tổng Bí thư đồng chí
Tôi cũng là đích thị an ninh
Ra đây đứng sẵn tiếp nghinh
Giả anh bán thịt …chiếu hình dân xem”

Tên Trọng lú lèm bèm hỏi tiếp:
“Là an ninh giả… bịp bán hàng
Vậy thịt bày bán tràn lan
Là giả hay thật? an toàn? thuốc bơm?”

Tên an ninh cúi gầm lí nhí
“Kính thưa ngài đồng chí: xin tha
Chuyện này …bí mật quốc gia
Tôi mà hé lộ…. ra ma tức thì!!!

Lê thị hoài Niệm 2019.

Trọng Lú thăm hàng thịt heo.


Chuyện vui từ trong nội bộ Đảng xì ra :
TBT Trọng bắt chước Obama hỏi thăm dân tình sau chuyến đi của Ông Obama thăm Việt Nam.
Nguyễn Phú Trọng viếng hàng bán thịt.
TBT Trọng : Chà ! Thịt trông ngon quá. Làm ăn khá không ?
Anh bán thịt : Mấy ngày trước khá hơn. Hôm nay chả bán được cân thịt nào hết.
TBT Trọng : Sao vậy ?
Anh bán thịt : Vì đồng chí đến đây, nên an ninh không cho ai vào chợ hết.
TBT Trọng : Vậy anh bán cho tôi một cân thịt đi !
Anh bán thịt : Xin lỗi đồng chí Tổng Bí Thư, không thể được.
TBT Trọng: Sao lại không ?
Anh bán thịt : Vì người ta đã tịch thu con dao chặt thịt rồi.
TBT Trọng : Cũng tốt thôi. Vậy bán cho tôi nguyên cái đùi heo này đi !
Anh bán thịt : Dạ, không được, thưa đồng chí.
TBT Trọng: Anh vẫn không chịu bán cho tôi là sao ?
Anh bán thịt : Thú thật với đồng chí, tôi đâu phải là người bán thịt. Tôi chỉ là nhân viên an ninh giả vờ làm người bán thịt thôi.
TBT Trọng : Thế anh giả làm người bán thịt, vậy thịt này thật hay giả ? Có tẩm thuốc không ?
Anh bán thịt : Dạ xin lỗi, tôi không dám tiết lộ bí mật quốc gia.
--Nguồn Facebook Hung Nguyen

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

BÁO XUÂN

     


Trên bàn ở phòng khách, bà Tá bày vài tờ báo với hình ảnh tếch ních co-lo, có báo in hình con heo đang nằm lim dim đôi mắt, có báo in hình chú ủn đang được.. chủ nuôi ôm hun, có báo đăng hình hoa mai vàng rực rỡ, báo khác lại in hoa mai đỏ chói chang, có tờ in hoa đào hồng thẫm, vài tờ vẫn giữ mẫu…quảng cáo thường xuyên…, Tờ khác in khuôn mặt mỹ nhân (tuy chẳng thẩm mỹ tí nào) để giới thiệu cơ sở mần ăn, có kẻ đưa hình… còn trong vòng chờ giới thiệu sau khi quảng cáo. 
Có tờ báo mỏng; nhẹ, cầm nắm dễ dàng, nhưng có báo thì dày như quyển tự điển của Lê văn Đức. Sở dĩ bà Tá có báo như vậy là nhờ bỏ công đi “xin” ở chợ, hổng tốn tiền mua, và một vài tờ đặc san Xuân do bạn gửi cho, chỉ sợ không có đủ thì giờ đọc. 


Tuy vậy vẫn không làm bà quên được những tờ báo xuân của những ngày xưa thân ái trước năm 75. Có phải “tuổi trẻ sống cho tương lai, tuổi trung niên sống cho hiện tại và tuổi già tìm về quá khứ” chăng? nên bà Tá già cứ mãi nhớ chuyện ngày xưa.

Bà nhớ ngày đó những tờ báo xuân khổ lớn mà các “thiếu nữ” như bà là độc giả thường xuyên như Tiền Phong, Tiểu thuyết thứ năm, Kịch ảnh, Điện ảnh, Phụ Nữ ngày mai. Phụ nữ diễn đàn, Chính luận, Tia sáng…v..v.. thường in hình các Ca sĩ, Nghệ sĩ đẹp ở trang bìa trước. Phải nói là hình đẹp hết biết luôn thời bấy giờ. Những tài tử, nghệ sĩ, ca sĩ nổi tiếng đẹp thời đó không nhiều. Thời của bà biết chiêm ngưỡng dung nhan nguời đẹp như Túy Phượng, Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga, Minh Hiếu, Thanh Lan, Thanh Thúy, Mộng Tuyền (tên cũ cũng là Kim Loan), Kim Loan (căn nhà ngoại ô) …, mà muốn độc giả mua báo nhiều và nhanh hơn, các ông nhà báo không quên tặng thêm tấm lịch có hình người đẹp, bảo đảm báo Xuân không còn tờ nào, nhất là những độc giả ở tỉnh, muốn mua báo xuân phải…canh me dữ lắm, vì ra nhà sách chậm một chút, cứ y rằng về tay không, tiếc hùi hụi. Nhưng khi mua về nhà phải coi nhanh, giữ kỹ, kẻo khi bạn bè …mượn đọc rồi tờ báo không cánh cũng bay luôn...

Bài viết bên trong thì đủ các thể loại đọc hoài không thấy chán. Những mẫu chuyện giựt gân ngày cuối năm, chuyện tình cảm éo le, bi đát, ướt át đêm giao thừa. Chuyện “Người về đêm ba mươi” kể chuyện người Lính trận được phép về thăm nhà ngày cuối năm mà đường đi bị….đắp mô nên về trễ đúng giờ giao thừa, lúc cả nhà đang ngồi chờ nồi bánh chưng sắp chín, đang nhắc nhở về người “lính trận miền xa” thì người lính xuất hiện làm cả nhà mừng vui ôm nhau mừng mừng tủi tủi, Chuyện đêm xuân nàng chong đèn đợi chàng về xông đất, nhưng chàng lại …dông mất với mèo, khiến nàng eo sèo không còn thiết tha gì đến mùa xuân. Chuyện kể Mẹ già đợi con về đêm ba mươi, nhưng con còn bận chinh chiến miền xa đành lỗi hẹn mà hát rằng… Nếu con không về chắc Mẹ buồn lắm?....dù có lệnh “hưu chiến”, thật cảm động nhiều lúc khiến người đọc không cầm được nước mắt. Rồi chuyện kể của hai người yêu nhau, thề non hẹn biển sẽ mãi mãi sống đời với nhau, đùng một cái chàng …chui lên núi theo lời …dụ khị của cái đám giặc “giải phóng miền Nam” và bọn cộng sản miền Bắc xâm lược, để đêm ba mươi, giờ giao thừa linh thiêng của đất trời, của những người còn niềm tin vào các Đấng tối cao, chàng lù lù xuất hiện với khẩu súng trên tay, lôi nàng đi ngay mà không cần biết nàng có bằng lòng hay chống đối, và rồi sau đó là chuyện tin buồn ngày tết …Mậu Thân! Buồn vui của đất nước thời chinh chiến.
Nhưng hấp dẫn, gây tò mò nơi đám học trò con gái vẫn là chuyện đời tư nghệ sĩ. Hồi đó nghệ sĩ nổi tiếng không nhiều như bây giờ, tài tử xi nê lại càng ít, ca sĩ thì cũng không nhan nhản khắp nơi, nên cô ca sĩ nào sắp sửa lên xe bông mà bị tình lang bỏ ngang hông, khiến cô nàng xuýt nữa đập đầu vào đám lông vịt tự tử, cô nào sắp giã từ sân khấu vì ông chồng cứ ghen tới ghen lui, cô nào vừa thoát khỏi màn uýnh ghen vô tiền khoáng hậu của bà Nhớn (có tin đồn bà Nhớn chuyên môn đi uýnh ghen bằng “trực thăng vận”(?) đã dành sẵn cho bà, vừa nhanh lại vừa đúng mục tiêu!). Nữ nghệ sĩ nào vừa đi tune-up dung nhan đến nỗi bị vết thương hành hạ khiến đêm không ăn, ngày không ngủ, chuyện nam ca sĩ nào lỡ xô vợ rớt khỏi xe…chết ngủm, chuyện tùm lum tà la các nàng….phà ca đi xông đất 3 ngày tết.
Rồi nào là chuyện ma hiện về báo mộng đêm xuân, cho chàng biết rằng nàng vẫn yêu chàng cho đến…chết. Chuyện nàng đi hái lộc đêm giao thừa bị con Ma nhà họ Hứa dẫn đi mất biệt. Ma đem giấu nàng trong buị tre cuối làng, nhét vào miệng đầy phân bò đất sét, mà trong cơn mơ bị ma nhập, nàng cứ ngỡ một chàng phò mã đẹp trai rước nàng về dinh, treo đèn kết hoa và thết đãi yến tiệc, nàng ân cần xơi ráo, nhưng không ngờ khi tỉnh ra mới biết là do ma chơi..xạo!
Chuyện nào cũng mê ly rùng rợn, ly kỳ hấp dẫn, chưa kể đến những bài viết về các con vật cầm tinh trong năm. Báo nào cũng đặc sắc, nhưng nếu có thêm mục coi bói nữa thì cứ y như rằng báo được chiếu cố tối đa...


Bà Tá bỗng bật cười khan, nghĩ lại… ngày xưa, cái thời chưa có nền văn minh điện tử, cái ngày mà con người miền Nam còn “đất rộng người thưa”, còn cuốc bộ thăm nhau, còn đi xe thồ, xe ngựa, xe lam, xe xích lô máy, xe hơi thì ở thành phố mới có, muốn đi xa thì phải ngồi trên những chiếc xe đò đời cổ lỗ sĩ nhiều hơn xe đời mới, (xe lửa thì bị quân “giải phóng” phá đường rầy ráo trọi nên nằm im chờ… chết) nên chuyện bói toán còn có chút linh thiêng(?), mới có nhiều ông “đồ” đời mới ngồi chờ ở những nơi người ta đi hái lộc chúc xuân, những ông già có, sồn sồn có, chỉ cần mặc chiếc áo dài đen, đội khăn đóng với một mớ sách tiếng…hán hơi cũ cũ màu vàng ố đặt trên bàn và bát nhang cùng một mớ giấy vàng xanh trắng đỏ gì đó cho ra vẻ…linh thiêng thì sẽ có khách đến chiếu cố ngay, dù rằng những ông ông đồ này chắc chẳng phải …đồ thật, còn khôi hài hơn khi nhìn ông mặc quần ống túm đi đôi dép nhật dưới chân…
Nhưng thời bây giờ, bây giờ mà …xem bói thì không biết có linh không, nhất là khi đọc trên những tấm lịch treo tường, những câu chữ cũng…tử vi chính thống.
Trong lịch sách tử vi: “Ngày mồng một-vía Đức Phật Di Lạc, ngày Kỷ hợi: Hành mộc - Trực thâu - sao Vỹ. Kỵ tuổi: quý Tỵ, Đinh Tỵ. Hung thần: Hà khôi - kiếp sát - cầu trần. Cát thần: Mẫu sương - Ngũ phú - Bất tướng. Hỷ thần: đông bắc. Tài thần: chính bắc. Hạc thần: Trời thiên. Xuất hành theo hướng đông bắc và chính bắc. Nên: Tế lễ, họp bạn, cưới gả, khai trương. Cữ: Động thổ, an táng, động dao động thớt. Giờ tốt: Ngọ - Mùi- Tuất. Giờ xấu: Mão - Dậu. 
Nếu theo người... nho chùm phải giải như thế này: ngày mồng một là ngày của… Phật bên Ấn độ nên không nên chơi với… rắn, kỵ tuổi Tỵ là tuổi rắn mà, giờ xấu mão là mèo, giờ Dậu là gà, mèo hay gà mà chơi với rắn chỉ có nước giúp rắn no dai, chỉ có trong phim Ấn độ thuộc loại “sữa rừng thay sữa mẹ” hay “con thơ bên dòng suối” hoàn toàn nói tiếng Việt nam do hãng phim Mỹ Vân chuyển âm mới có cảnh người chơi với… rắn mà thôi, chứ mèo hay gà thì chúng lỉnh từ xa. Còn giờ tốt là tuổi con ngựa, con dê và con chó. Mấy người tuổi này nên đi đến sân đua ngựa, đua chó mà bắt con nào phần thắng chắc về phe ta. Người nào tuổi mùi là con dê nên mời bạn gì đi ăn để tỏ tình là chắc bẫm. Mấy thứ thần thì miễn bàn, vì quý ngài chắc cũng…dông mất khỏi thượng giới rồi, chứ mặt trăng, sao hỏa gì gì con người cũng lên đến nơi mà đâu có thấy ai ở trên đó. Theo quẻ xuất hành theo hướng Đông bắc là đúng quá xá, nếu bữa đó nghỉ làm để đi… Lake Charles, nếu là người ở xứ của bà...

Rồi thì nên tế lễ, họp bạn cũng đúng nốt, vì Tết nhứt mà, nhà người Việt mình ít ra cũng có mâm cơm cúng trên bàn thờ Tổ tiên, rồi sau đó tụ họp bạn bè đến… thanh toán. Nhưng mà cưới gả, khai trương thì phải xét lại. Nếu Tết nhằm các ngày trong tuần, không phải thứ bảy, chủ nhật thì làm sao mà mời bà con đi dự tiệc cho đông dzui mà… ít hao? Bởi vậy nên đám cưới đám hỏi, khai trương gì cũng phải đợi đến thứ bảy hay chủ nhật mới...tốt ngày. Còn cái mục cữ động thổ coi mòi không ổn, nếu giải nghĩa theo kiểu người giỏi chữ Hán cỡ như bà, thì thổ là… đất, động thổ là… động đất, đó là tai họa do Trời giáng, mỗi lần có động đất là thiệt hại cả vật chất lẫn nhân mạng, con người có nước “chịu trận” chứ làm sao mà cữ được, thảm thương và tội nghiệp lắm lắm! còn hiểu theo nghĩa thường thì mấy người cắt cỏ, làm vườn, trồng cây cho dân bản xứ rất dễ dàng mất mối làm ăn. Còn cữ động dao động thớt thì có mòi đói ráo làm sao có mục cưới gả gì đây, đừng nói chuyện đi xách cơm tháng, mà nhà hàng ăn không đụng tới thớt với dao thì sao gọi nhà hàng, vv… nhiều và nhiều chuyện tréo cẳng ngỗng lắm…
Bà Tá tới đây xin chấm dứt cái mục nhớ chuyện báo ngày xưa và coi bói đầu năm cho khỏi…đau cái điền. Không quên Chúc mừng năm mới !

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019

CHÚC XUÂN


Đầu năm KỶ HỢI CHÚC XUÂN
Chúc cho khắp chốn tưng bừng nở hoa.
Chúc cho em bé, cụ già
Mau ăn chóng lớn, tà tà du Xuân.
Chúc cho thi sĩ , văn nhân
Làm thơ, viết truyện thêm phần vui tươi
Chúc cho người trẻ đôi mươi
Học hành chăm chỉ giúp đời thăng hoa
Chúc cho quí chị...đờn bà
Việc nước đóng góp, việc nhà cũng thông
Chúc cho quí vị...liền ông
Thương vợ nhớ chớ ...đèo bồng phòng hai.
Chúc quí ngài tuổi choai choai
Làm ăn khấm khá gấp hai năm rồi.
Chúc cho bằng hữu của tui
Bà con cô bác trong ngoài thân sơ
Năm nay bệnh tật chịu ...thua
Gia đạo hạnh phúc tiền thừa trong băng (bank).
Chúc mọi người vượt khó khăn
Cười vang sảng khoái đá văng...phiền hà
Hahaha...Hahaha....
Hoài Niệm mồng một Tết.

Image may contain: flower, plant, outdoor and nature
hoa đào sau vườn nhà.

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

THƠ:GIẤY CHỨNG NHẬN ....CON NGƯỜI.

Lê thị Hoài niệm chuyển thành thơ từ một câu chuyện kể, đăng trên internet mà không tìm thấy tên tác giả.

Trên đoàn tàu có tên “Thống Nhất”
Xuyên miền Trung ra Bắc ưu tiên
Hành khách tìm chỗ chưa yên
Cô soát vé mắt láo liên. Môi hồng.

Đứng trước người đàn ông lớn tuổi,
Mặt đăm đăm, trụi lủi: vé đâu?
Ông lục túi xách hồi lâu
Run run, sợ hãi, lo âu ….mất rồi.

Cô soát vé liên hồi quát tháo:
Đã dặn rồi cầm vé trên tay
Hễ kiểm soát đến đưa ngay
Mất thời gian lắm, ông này, rõ chưa!”

Dấu tấm vé đã mua từ trước
Tay run run, không muốn đưa ra
Thoáng nhìn cô soát vé la:
Ông đã người lớn, vé là..trẻ em?”

Ông lớn tuổi hom hem lí nhí:
Tôi phế nhân nên chẳng nhiều tiền
Trẻ em, tàn tật ưu tiên
Nên tôi mua nó cảm phiền nhé cô!”

Cô soát vé nhìn vô chăm bẳm
Khắp thân người thê thảm, giọng khinh:
Hãy đem cái giấy chứng minh
Rằng ông tàn tật ra trình, rõ không!”

“Làm sao có! miệng ông lắp bắp:
Khi tôi mua không giấy chứng minh
Dù cô bán vé bảo trình,
Trẻ em mua thế chắc mình được đi.”

Cô soát vé lầm lì gằn giọng:
Người bày trò cho giống phế nhân?”
Đây này….còn nửa bàn chân
Cô vẫn quay mặt chẳng cần cảm thông.

Tôi đã bảo rằng ông phải có
Sổ chứng minh dấu đỏ đóng vô
Của hội tàn tật cấp cho
Cái đó mới đúng giấy tờ chứng minh!”

Ông trưởng tàu thình lình xuất hiện
Cũng bảo đưa quyển sổ ra trình
Ông già nhìn xuống chân mình
Thuật lại câu chuyện bịnh tình trước sau.

Nhưng khổ nỗi trưởng tàu cũng quyết:
Duyệt giấy tờ chớ chẳng xem người
Mau mau lấy đủ tiền tươi
Mua cho đủ vé của người lớn thôi!”

Người tàn tật coi mòi đau khổ
Lục khắp người, túi đổ ra moi
Năm mươi ngàn, có nhiêu thôi
Tiền đâu mua đủ vé người lớn đây?

Ông cầu khẩn trưởng tàu, soát vé
Họ lạnh lùng mắt chẳng ghé qua
Ông ta bỗng bật khóc òa
Rằng ông nghèo lắm xin tha phen này!

Ông kể lại cái ngày thảm hại
Nửa bàn chân bị máy cắt đôi
Ông không làm được nữa rồi
Sinh hoạt khốn khổ, cuộc đời thảm thương!

Muốn thăm lại quê hương ngoài đó
Nhưng vé tàu không có tiền mua
Vé này của đồng hương lo
Quí ngài thông cảm xét cho đi nhờ!

Tên trưởng tàu cứng đờ cương quyết
Tôi nói không! ông điếc? rõ chưa?”
Ông già ngồi ịch khóc, thưa:
Tiền tôi không đủ, xin đưa việc làm?”

Cô soát vé tham lam góp tiếng:
Hãy đưa ông lên trước toa tàu
Xúc than! Nghĩa vụ làm mau”
Nghe qua có lý, trưởng tàu….gật lia.

Ông khách ngồi bên kia đứng dậy
Nỗi bất bình nhìn thấy đôi co,
Ông hỏi trưởng tàu thật to:
Đàn ông có phải!”xin cho chứng từ?

Tên trưởng tàu bị người vặn hỏi
Hơi ngỡ ngàng nhưng đối đáp lanh:
Tôi Đàn ông! đứng rành rành
Cớ sao ông hỏi loanh quanh làm gì?

Là đàn ông? Sao tôi nghi quá!
Có giấy tờ …phường xã chứng minh?
Nếu muốn chứng nhận được mình
Đàn ông đích thị hãy trình giấy ra!”

Tên trưởng tàu nghe qua tím mặt
Giận run người long mắt xoay đầu
Hành khách trên cả toa tàu
Cùng cười ha hả: giấy đâu trình làng?

Hắn cố gượng nghênh ngang chống nạnh:
Tôi thế này, rất mạnh…đàn ông!”
“Chúng tôi xem giấy chính tông
Xem người sao biết, nếu không…giấy tờ?”

Tên trưởng tàu cứng đờ lắp bắp
Cố tìm lời đối đáp cho qua
Bỗng cô soát vé nhào ra:
Tôi đây chắc chắn đàn bà, nói đi!

Ánh mắt nhìn khinh khi ngoảnh lại:
Chắc cô đây không phải là người?”
Cô ta giận đỏ con ngươi:
Không là người? chắc đười ươi hiện hình?

Ông khách vẫn nghinh nghinh, ranh mãnh:
Nếu là người có giấy chứng minh.
Nếu không chứng nhận được mình
Từ nay xin chớ vô tình, khắt khe!”

Đám hành khách lắng nghe cười ngất
Hai người đi lật đật, lầm bầm
Ông già lau mắt ướt đầm
Cảm ơn người đã giúp ông an toàn

Trong cuộc sống vô vàn khốn khó
Nếu làm người chớ có vô tâm
Một lời nóí, nỗi cảm thông
Mưu cầu HẠNH PHÚC chắc không khó tìm…
Hn.

Internet:
Trên đoàn tàu, cô soát vé xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê. Cô nói cộc lốc:
“Soát vé!”
Người đàn ông vội vàng lục khắp người từ trên xuống dưới một hồi lâu với vẻ mặt lo lắng. Cô soát vé bực tức quát:
“Đã dặn là cầm sẵn vé để soát cho nhanh rồi. Ông làm mất nhiều thời gian của tôi quá rồi đó.”
Cuối cùng ông cũng tìm thấy vé, nhưng đôi tay cứ run run không muốn đưa ra. Cô soát vé liếc nhìn rồi lại lớn tiếng:
“Ðây là vé trẻ em.”
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, lí nhí nói:
“Tôi là người tàn tật. Vì vé trẻ em bằng giá vé người tàn tật nên tôi đã mua nó.”
Cô nhìn người đàn ông với ánh mắt soi xét hồi lâu rồi hỏi:
“Anh là người tàn tật sao? Yêu cầu anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.”
Người đàn ông có vẻ căng thẳng, ông lắp bắp:
“Tôi… không có giấy tờ. Lúc tôi đi mua vé, cô bán vé cũng bảo tôi phải đưa giấy chứng nhận tàn tật. Tôi không biết phải làm thế nào nên đã mua vé trẻ em.”
Cô soát vé gằn mặt xuống :
“Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được ông là người tàn tật?”
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, ông lặng lẽ cúi xuống vén ống quần lên: ông chỉ còn một nửa bàn chân.
Cô soát vé liếc nhìn với vẻ mặt lạnh lùng rồi nói tiếp:
“Cái tôi cần xem là chứng từ, tức là quyển sổ có in chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, đóng con dấu đỏ của Hội người tàn tật, chứ không phải thứ này.”

Ông Trưởng tàu xuất hiện cũng lên tiếng: 
“Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người”.
Mắt đỏ hoe, ông run run chỉ cho vị trưởng tàu bàn chân của mình và thuật lại câu chuyện một lần nữa. Vị trưởng tàu trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật thì mới là người tàn tật. Phải có giấy này mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Ông hãy mau mau mua vé bổ sung.”
Người đàn ông bỗng thẫn thờ, ông lục khắp lượt các túi trên người và hành lý gom góp tiền rồi cẩn thận đếm từng tờ. Tất cả chỉ có vẻn vẹn hơn 50 ngàn đồng, không đủ mua vé bổ sung. Ông đưa mắt nhìn vị trưởng tàu và cô gái, vẻ mặt họ vẫn lạnh như băng. Ông bật khóc: “Sau khi bàn chân bị máy cán đứt một nửa, tôi không đi làm được nữa. Không có tiền, ngay cả về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng là do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm. Xin ông hãy mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.”
Trưởng tàu vẫn kiên quyết nói: “Không được.” Người đàn ông bất lực ngồi phục xuống, những giọt nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt nhăn nheo rám nắng, người ông rung lên theo những tiếng nấc tức tưởi, mếu máo nói: “Tôi thực sự không còn cách nào nữa. Tiền cũng không đủ. Bây giờ ông muốn tôi làm gì cũng được.”
Thừa dịp đó, cô soát vé nói:
“Hay là bắt ông ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.”
Nghĩ một lát, trưởng tàu gật đầu đồng ý:
“Cũng được.”
Ông lão ngồi đối diện đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện, cảm thấy vô cùng bất bình. Ông đứng lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:
“Anh có phải đàn ông không?”
Vị trưởng tàu tỏ ra khó hiểu, hỏi lại:
“Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?”
“Anh hãy trả lời đi. Anh có phải đàn ông hay không?” Ông lão kiên quyết.
“Ðương nhiên tôi là đàn ông rồi.”
“Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh hãy đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem.”
Mọi người chung quanh cười rộ lên. Người trưởng tàu thẫn mặt, giận đến tía tai, nói lớn:
Một người đàn ông cao lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là giả?”
Ông lão lắc đầu, ôn tồn nói :
Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người. Nếu anh có giấy chứng nhận đàn ông thì là đàn ông, không có thì không phải.”
Vị trưởng tàu cứng lưỡi không biết ứng phó ra sao. Ông ta cứ lắp bắp mãi không nói nên được câu nào. Thấy vậy, cô soát vé vội đứng ra giải vây, cô nói với ông lão:
Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì thì ông cứ nói với tôi.”
Ông lão thành chỉ thẳng vào mặt cô ta:
“Cô hoàn toàn không phải người!”
Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành rồi hét lên:
“Tôi yêu cầu ông ăn nói tử tế một chút. Tôi không là người thì là gì?”
Ông lão vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh và nói:
“Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận làm người của cô ra xem nào.”


Mọi người lại cười ầm lên một lần nữa. Cô soát vé và trưởng tàu đỏ mặt không nói được lời nào, quay lưng đi thẳng. Người đàn ông cúi xuống, lau vội những giọt nước mắt đang đầm đìa trên khuôn mặt.
Cuộc sống hiện đại có quá nhiều bộn bề, lo toan, khiến tâm hồn con người trở nên cằn cỗi. Họ ít lắng nghe và dành nhiều thời gian để yêu cầu người khác. Họ ít đồng cảm và dành nhiều quan tâm cho những nguyên tắc khô khan, cứng nhắc. Để bảo vệ chính mình và những lợi ích cá nhân, nhiều người không ngại ngùng làm tổn thương người khác, họ hoàn toàn trở nên ích kỷ một cách khó chấp nhận. Thế nhưng, nếu cứ tiếp tục như vậy, cuộc đời còn điều gì là ý nghĩa? Chẳng phải chúng ta sống là tìm kiếm hạnh phúc sao? Với một trái tim vô cảm, liệu có thể tìm thấy được nó chăng?