Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

THƠ VUI PHÓNG TÁC: NHỐT HẾT


Lê thị Hoài Niệm

(phóng tác từ câu chuyện vui trích từ internet)


 Tại “Vũng Áng “ có nàng “Gái gọi”

Vào “hotel” với một ngoại kiều

Hai người trao đổi...chuyện yêu

Công an ập tới “câu lưu” về đồn.

 

Tên trưởng toán ra mòi hách dịch

Cố ra oai tỏ rõ quyền uy

Đập bàn, sừng sộ, sân si

Trấn áp cô gái mồm thì hỏi to:

 

“-Này cô kia! Trông cô còn trẻ

Lại đẹp người, sức khỏe như vâm

Chọn chi nghề nghiệp “bán dâm”?
Để cho bị bắt giam cầm ở đây
?”

 

 Mặt cô gái ...đỏ hây đáp lại:

“-Cũng là nghề ...thương mại mà anh.”

Công an hoạnh họe, đáp nhanh:

- "Nhưng theo luật pháp nước mình không cho!"

 

Cô gái gọi giải bày tỏ rõ:

-Luật pháp gì cũng bởi người ra

Tôi đây...ngủ với bạn ta

Xong rồi gửi chút tiền...quà, thế thôi!”.

 

Tên Công an quyền oai ra lệnh:

“Đem nhốt cô vô trại..phục hồi

Để cô ngồi gẫm sự đời.

Phục hồi nhân phẩm vì nghề..bán trôn”

 

Cô gái gọi ôn tồn hỏi lại:

-Cớ làm sao tôi bán.. của tôi

Quí ông bắt bớ làm trời

Cho FOMOSA lấy đất, trả lời sao đây???

 

Tên Công an mặt ngây đáp đại:

-“Nhưng ta cho chúng mướn hạn kỳ

Bảy mươi năm chớ...lâu chi

 Xong rồi chúng trả ..ấy thì của ta!



Cô gái gọi bật cười ha hả:

-“Bướm” của tôi, tôi bán mặc tôi

Tại sao ông lại lôi thôi

Có chi tôi chịu, ông ngồi mà ...xem

 

Trong khi đó, quí ông đem bán đất

Bán cả rừng, cả biển cho...Fomosa

Tác hại do chúng gây ra

Biết bao thế hệ nước nhà tiêu tan ?

 

Sao không bắt chúng đem nhốt hết,

Hà cớ chi đi bắt nhốt tôi?”

Công an mặt đực một hồi

Ngó ngay cô gái đang ngồi ..tỉnh bơ

 

Hắn sực nhớ đập bàn quát lớn:

-“Có im không, so sánh... tào lao

Chính quyền “thối nát” bọn tao

Bắt chúng NHỐT HẾT trại nào chứa đây???


Lê thị Hoài Niệm 12/ 2016

 

NHỐT HẾT

 Câu chuyện này hay quá, phải đưa vào lịch sử văn chương bình dân, đáng được Văn Việt cấp giải thưởng tác giả (chắc là vô danh.)

 

 NHỐT HẾT THÌ TRẠI MÔ MÀ CHỨA CHO ĐỦ HẢ?

Một gái gọi bị bắt quả tang đang mây mưa với một người ngoại quốc trong một khách sạn ở Vũng Áng. Cô bị đưa về đồn công an và bị tra xét. 


Sau đây là đoạn đối thoại giữa cô với công an:

Công an: Cô còn trẻ khỏe, xinh đẹp, sao không kiếm nghề gì mà làm lại đi bán dâm?

Cô gái: Đây cũng là một nghề mà anh.

Công an: Luật pháp nước ta không thừa nhận đây là một nghề.

Cô gái: Luật pháp do con người làm ra cả thôi. Thích cho nó là một nghề thì nó là một nghề. Ở nước khác đây là nghề hợp pháp, có bảng hiệu, có đóng thuế môn bài hẳn hoi.

Công an: Nhưng nước ta không thừa nhận đây là một nghề. Thôi, không nói chuyện đó nữa. Cô bán dâm bao lâu rồi?

Cô gái: Tôi không bán dâm, tôi chỉ làm tình với ông bạn Đài Loan của tôi thôi.

Công an: Cô có lấy tiền của ông khách Đài Loan đó không?

Cô gái: Sau khi làm tình ông ấy cho tôi tiền. Cho thì tôi nhận. Thế thôi.

Công an: Như vậy là cô đã bán dâm lấy tiền. Cô sẽ bị phạt hành chính và đưa vào trại phục hồi nhân phẩm.

Cô gái: Anh hỏi xong chưa?

Công an: Rồi.

Cô gái: Bây giờ tôi hỏi anh mấy câu. Ok?

Công an: Cô cứ hỏi.

Cô gái: Tại sao tôi cho ông bạn Đài Loan sử dụng cái mà tôi có thì mấy anh cho rằng tôi bán dâm và bắt tôi, trong khi chính quyền mấy anh cho Formosa sử dụng cái mà chính quyền mấy anh không có thì lại được?

Công an: Chính quyền cho Formosa sử dụng cái gì?

Cô gái: Đất đai, biển trời… Những thứ đó đâu phải của chính quyền mấy anh. Luật pháp ghi rõ “đất đai thuộc sở hữu của toàn dân”, đâu thuộc sở hữu của chính quyền mà chính quyền đem cho Formosa sử dụng.

Công an: Chính quyền cho Formosa thuê đất sử dụng có thời hạn.

Cô gái: Vậy tôi cũng cho ông khách Đài Loan đó thuê bướm sử dụng có thời hạn. Hai việc này đâu có khác chi nhau. Có khác là tôi cho thuê cái thuộc về sở hữu của tôi, còn chính quyền cho thuê cái không thuộc sở hữu của chính quyền. Khác nữa là thời hạn tôi cho thuê có vài tiếng đồng hồ, còn thời hạn chính quyền cho thuê kéo dài tới 70 năm. Đó là chưa kể tôi cho ông khách Đài Loan thuê bướm, lỡ có bề gì tôi chịu trận một mình. Còn chính quyền cho Formosa thuê đất, thuê biển, bây giờ Formosa gây ra ô nhiễm môi trường, cá chết, biển chết… thì dân tình lãnh đủ. Việc cho Formosa thuê đất, thuê biển… của chính quyền đã gây ra tác hại đủ đường, trong khi việc cho thuê bướm của tôi không làm hại đến ai, sao không đi bắt chính quyền mà lại bắt tôi và đòi tống tôi vô trại phục hồi nhân phẩm?

Đến đây thì công an đập bàn quát lớn: Im đi! Nhốt hết chính quyền vô trại thì trại mô mà chứa cho đủ hả?

(Trích từ băng ghi âm cuộc xét hỏi bị rò rỉ :)

 

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

MÌNH ƠI! EM MUỐN....


Xem trước

                           Con quì lạy Chúa trên trời

             Sao cho con …trúng được vài triệu thôi!

                         Là con mãn nguyện lắm rồi,

            Từ nay con sẽ không phiền Ngài Chúa ơi!

                        Tấm lòng thành con van nài,

             Giúp con thêm tí… tiền xài Chúa ơi!,

                        Nhiều thứ phải chi quá trời,

      Không tiền sao đáp ứng nổi lời mời …Chúa ơi! Chúa ơi!

            (Xin phép tác giả cho ...sửa lời mấy câu)

            -Ha ha ha !...Ha ha ha!

            Bà Tá giật thót người vì một tiếng cười phát ra ngay trong căn phòng khách vắng vẻ, phá tan bầu không khí yên tĩnh, cái không gian u-tịch, im ắng, mà bà nghĩ chỉ dành cho lời cầu nguyện của riêng bà. Ngơ ngác đưa mắt nhìn quanh, bà gặp phải khuôn mặt …hắc ám của ông chồng già đang núp sau cánh cửa gỗ và đang còn há họng ra cười, hở cả mười mấy cái răng …giả. Nổi quạu, bà Tá hét toáng lên:

            -Làm gì mà núp trong đó cười dữ vậy?

            -Mèn đéc ơi! Bài hát “Con quì lạy Chúa trên trời” lời thơ của thi sĩ Nhất Tuấn, lại được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc rất hay ho, tình tứ, mà bà đem sửa lời để cầu trúng số. Ha ha ha ! nghe qua nhịn cười hổng nổi.

            -Cầu gì mà chả cầu, em đâu có cầu trúng gió mà mình lo.

            -Bà ơi! Cầu xin cái chi cũng được, nhưng xin trúng số coi bộ không được đâu, Chúa đâu có…quỡn mà chứng giám cho mấy kẻ tham tiền như bà đây chớ, nhất là đêm nay, đêm Nô-ên, đêm Chúa sinh ra đời, Chúa đang còn bận rộn lắm!

            -Chứ không phải mình có ý ganh tị? Rõ ràng từ trước đến nay ai ai cũng có quyền cầu xin Chúa ban ơn, ban phước lành kia mà, chả dzậy mà hồi còn trẻ, chúng mình đi tới đâu cũng nghe ‘con quì lạy Chuá trên trời, sao cho con lấy được người con yêu”…

            -Ấy ấy, đúng rồi! người ta xin Chúa ban cho tình yêu, cái phần tâm linh, tình cảm, phần thiêng liêng, cao đẹp, chứ ai như bà đi xin Chúa cho trúng số triệu. Dỡm! đồ trần tục!

            -Xí! Tình hay tiền gì cũng bắt đầu bằng chữ T thôi! Ngày xưa còn trẻ, hay bọn con nít mới lớn lên bây giờ cầu xin tình yêu là đúng rồi, còn bọn già như mình đi xin tình để …tế mồ à? Phải xin tiền để tiêu xài chứ!

            -Nhưng bà hổng nghe người ta thường bảo: tiền tài hổng đem lại hạnh phúc đó sao? nhất là thứ tiền trúng số thường đem lại những chuyện xui xẻo.

            -Xạo hoài! tại hổng có tiền nên nói an ủi cho đỡ tủi thân thì có, mình nhớ hồi còn bên nhà thường nghe bọn con nít nó hát vè : Tiền là Tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là cái đà tiến thân, là cái cân công lý. Mình nghĩ thế nào cứ tự nhiên…góp ý !

            -Nhưng có nhiều tiền quá cũng… kẹt! Mình mà trúng số một cái là có nhiều người gọi phone cho mình ngay, sẽ có nhiều cơ quan, nhiều hội thiện nguyện tìm đến, rồi cái bọn người …hổng lương thiện mấy cũng hỏi thăm điạ chỉ…

            -Ha ha ha, chưa có tiền mà sợ bị thiên hạ làm phiền! Nhưng dù sao có tí tiền cũng đỡ khổ mình ơi! nhất là thời buổi “NGÂN QUYỀN” được đề cao tối đa.

            -Dừng lại, dừng lại! bà có nói lộn không? Nhân quyền chứ sao lại Ngân quyền? Nhân quyền làm gì chen vào chuyện tiền nong của Bà?          

            -Nhân quyền là quyền được làm người, được đủ thứ, em đây không có khả năng bàn tới, em chỉ nói… ngân thôi, kim ngân là dzàng bạc đó mà!

            -Nhưng mà!..

            -Thói đời…xưa người ta thường nói : “Bần cư náo thị vô nhơn đáo, phú tại sơn lâm hữu khách tầm”.  Rõ ràng là nếu mình giàu có thì người ta sẽ đến với mình dù ở tận trên núi đèo heo hút gió, muốn đến nhà phải leo đến bở hơi tai (ở Mỹ này đường sá lên núi được làm thẳng băng cho người giàu đi, nên chẳng ngại), vậy thì mình đừng có nhưng nhị gì ráo trọi. Nếu kỳ này mà em cầu xin được toại nguyện, rõ ràng là em đã được Chúa gọi về, ủa nói lộn, là đã được Chúa ban phước lành!

            -Tiền mà lành à?

            -Phải chớ! Có nhiều tiền thì em sẽ không còn lo lắng nhiều nữa, không cảm thấy bứt rứt, khó chịu, không tính toán li chi, sẽ thoải mái vô cùng, ăn ngon, ngủ yên, sức khỏe dồi dào, da mặt hồng hào (chắc chắn phải đi sửa sắc đẹp), ăn nói sẽ ngọt ngào, được lắm kẻ mời chào, nhất là sẵn sàng giúp đỡ đồng bào…

            -Nhưng bây giờ mình hổng có nhiều tiền, mình vẫn có cuộc sống ấm no, cũng giúp người khốn khổ, nhờ chịu khó làm lụng, chớ có đói rách gì đâu, đời sống cũng ổn định mà!.

            -Mình chẳng chịu nhìn xa thấy rộng gì ráo trọi, ổn là ổn trong nhà mình thôi, đi làm chỉ đủ tiền trả tiền nhà, tiện điện, nước, gas, bảo hiểm, tiền xe, tiền lời…rờ đít, v…v , nhưng muốn ra khỏi cửa thì phải nhíu mày suy nghĩ, tính tóan trước sau, nếu mà mình có được nhiều tiền hơn….

            -Nè nè, bộ đầu óc bà trống rỗng mọi thứ, ngoại trừ chữ…Tiền?

            -Lầm to! bởi em yêu đời, yêu người, thương người như thể thương thân, nên em mới xin trúng số.

            -Tui chưa hiểu hết ý bà.

            -Để em nói vắn tắt, không nói chuyện xa vời về quốc gia, tổ quốc, thế giới gì ráo trọi, chỉ nói chuyện “ĐỜI SỐNG QUANH TA”, hằng ngày mình có nghe đài, đọc báo không?

            -Dĩ nhiên, cái gì cũng nghe cũng biết hết, ngay cả thông báo !

            -Vậy thông báo thường kêu gọi làm gì?

            -Để coi…! À thông báo thường kêu gọi sự hảo tâm đóng góp (tùy hỉ) để cứu trợ nạn nhân bão lụt ở mọi chỗ, mọi nơi từ đất Mỹ đến tận bên xứ Phi châu xa tắp, chạy khắp trên đất nước Việt nam, rồi nạn động đất ở những nước nghèo, rồi sắp tới đây là cho …niềm mơ ước mùa Giáng sinh (hổng biết mấy cô cậu nhỏ sống đầy đủ trên xứ Mỹ này có còn …mơ không?), rồi cho mấy người già ở quê nhà(?) cho mấy trẻ mồ côi, hổng nói tới thời gian qua góp tiền để xây đài tưởng niệm Chiến sĩ, rồi đài tưởng niệm thuyền nhân ( không biết có một số người bị xui xẻo chết ngoài biển cả đã có công gì với TỔ QUỐC ?, hay đã từng cầm súng bắn lại người Lính VNCH? Có cả những tên từng nối giáo cho giặc?), rồi đóng tiền để thuê xe đi biểu tình, góp tiền cho quĩ cộng đồng, góp tiền để xây Thánh đường, xây phòng họp của Chùa,  đi tham dự “dạ vũ” để gây quĩ y-tế, để giúp quí ngài…Nghệ sĩ sắp gần đất xa trời (dù hồi đương thời thì lãnh sô…cắt cổ), rồi đi tham dự ra mắt sách phải mua ủng hộ, chưa nói đến cái quĩ cần thiết nhất là giúp Anh Em thương phế binh còn sống ngặt nghèo ở quê nhà..v…v...., ủa sao nhiều  quá vậy trời, hảo tâm thì có thừa, nhưng hảo tiền làm sao cho đủ?

            -Vậy sao em cầu trúng số mình lại bảo em tham tiền?

            -Nhưng người ta bảo tiền trúng số không bền, bà hổng nghe câu: “tiền của làm ra để trên gác, tiền cờ bạc để ngoài sân, tiền của phù vân để trước ngõ” sao?                                

            -Ý cha! tiền có được từ trúng số là do mình làm việc thiện  từ… kiếp trước, bây giờ thừa hưởng, coi như được ông Trời ban  thưởng, chớ sao lại coi như của phù vân?                      

            Trầm ngâm một hồi lâu, bà Tá già rầu rầu lên tiếng:

            -Mình ơi! Em…cầu cho trúng số, đó cũng chỉ là “niềm mơ ước mùa Giáng sinh” vậy mà. Em đây rất xót xa khi nghe người ta kêu gọi đóng góp này nọ, mà túi mình thì rỗng. Đâu phải mình hổng thương người, có con tim sắt đá? Như hiện tại có quá nhiều nạn nhân bão lụt tại nước mình, bà con mất nhà mất cửa, thiếu cả miếng ăn, phải chi em trúng số - lại trúng số, em sẽ đem một số tiền lớn về giúp cho họ, rồi em sẽ được mời làm …mạnh thường quân cho nhiều hội, nhiều cơ quan, nhiều đình đám…., Chà! Coi bộ oai dữ à nha!.

            -Cái bà ...tào lao, bá láp! Đã giúp đỡ người mà lại cầu danh!

            -Thời buổi này khó nói lắm, ngay cả trong nước mình bây giờ, có những tên chuyên “lái lợn” mà có nhiều tiền cũng có thêm quyền, hét ra lửa, mửa ra khói, cũng được người xưng tụng, huống gì…

            -Ờ, mà bà nói cũng chí lý, ngẫm nghĩ cho cùng TIỀN coi dzậy mà có nhiều quyền hạn dữ à nha. Đi coi đại nhạc hội mà có nhiều tiền thì ta mua vé VIP (very important person), ((cũng có một lọai vip khác đó là… very impolite person)), làm mạnh thường quân, sẽ được ngồi sát sân khấu, được nghệ sĩ ưu ái quàng vai, chụp hình, tâm tình tuýt xuỵt, đi dự bữa cơm gây quĩ mà ủng hộ nhiều tiền là sẽ được M.C “xin cho” những tràng pháo tay không dứt ( dù có lòng mà chỉ tặng sơ vài chục tờ đồng vỗ tay… rời rạc!). Đi vào tổ chức, hội hè mà tặng một xấp nhiều nhiều thì được tặng danh hiệu ân nhân. Góp cho nhà thờ, đền, chùa thì được bia tạc sử xanh (vàng, đồng hay bạc tùy theo số tiền đóng góp), có khi không cần biết đồng tiền đó phát xuất từ đâu (có khối anh chị làm ăn sao đó có tiền, tới đâu cũng  làm …mạnh thường quân, giờ đang ngồi trong khám bóc lịch chơi đỡ buồn), Ha ha ha! vậy bà cứ tự do cầu xin trúng số!

            -Ấy là mình chưa nói tới chuyện xử thế hàng ngày, chuyện quan hôn tang tế. Mình thử tính xem, nếu một tháng mà mình nhận 4 tấm thiệp mời …dự tiệc cưới, có phải tiền già mình sắp đi đong không? Nhỡ tháng nào mấy bạn già mình rủ nhau đi về trển, mình cũng phải tốn tiền đặt vòng hoa, nếu không thì bỏ vào thùng để …gây quĩ gì gì đó …

            -Nhưng mình có quyền từ chối đi dự đám cưới mà!

            -Nói thì dễ, nhưng khó làm. Ai cũng là bạn bè, quen biết cả, người ta …nể mình lắm, mới mời mình đến dự ngày vui của đôi trẻ để chúc trẻ trăm năm hạnh phúc ( dù rằng ít tháng hay vài năm sau bọn trẻ ca bài “đôi ngả chia ly” mà chả cho mình biết tí ti gì cả), sau đó có chút gì mừng để trẻ trang trải tiền nhà hàng cho phải phép, mà mỗi lần cứ chơi tờ trăm (giá biểu trung bình không biết phát xuất từ đâu, coi bộ càng ngày càng lạm phát), ấy là đi dự ở đại tửu lầu của Ta, chứ khách sạn Tây thì phải chi cỡ.. hai mươi tờ chục, mà người lĩnh tiền già mỗi tháng cỡ hơn bảy trăm, chắc cả tuần phải nhịn ăn để chờ đi dự tiệc cưới ! Chưa nói tới tiền chi dụng cho chính bản thân.

            -Cái gì, mắc chi mà bà lại…tốn tiền cho bà ?

            -Thì phải sắm quần áo để đi dự tiệc chớ, hổng lẽ có cái áo mặc hoài…

            -Nhiều chuyện, người ta đi dự tiệc cưới chỉ nhìn ngắm cô dâu, chú rể chứ ai quỡn đâu mà để ý đến mấy bà, mắc chi mấy người phải hao tiền tốn của để sắm sửa ?

            -Nói như mình đâu có được, đàn ông của mình thì một bộ đồ “Sáng nhà quàn, chiều nhà hàng” cũng chẳng ai để ý, chứ liền bà con gái tụi em thì phải khác chứ!

            -Bọn trẻ thì được, chúng cần diện đẹp để tìm…đối tượng, hay đẹp lòng đức lang quân của chúng. Chứ còn mấy bà già cúp bình thiếc, miễn sao ăn mặc đàng hoàng, lịch sự là được rồi, ai mà dòm ngó mần chi!

            -Già thì dành cho… lão ngắm. Tuần rồi đi dự đám cưới con chị Vân-xanh (Vincent), bà Helen mặc cái váy đầm cứ như là người cá, nổi ác, ai cũng xuýt xoa, trầm trồ, khiến bà ta cứ phải đi tới đi lui hoài (chắc mỏi chân dữ ?). Ấy là chưa kể tới xâu chuỗi hột…xoài đeo sáng choang trên cổ. Đến nỗi mấy bữa sau bà “Hảo Ngọt” cứ gọi điện thoại tới nhà rủ em đi sộp (shopping).

            -Để làm gì ? Ăn nhậu gì tới bà ấy ?

            -Bà muốn rủ em đi tìm dùm cái đẹp hơn… cái của bà Helen.

            Bổng ông Tá đổi giọng ngang xương:

            -Tui đây cũng nghĩ lại rồi, Trời sinh đàn bà là phải đẹp, dù cỡ tuổi nào cũng phải làm đẹp cả, nhưng phải…kín đáo một chút, chớ để hở thì…kẹt cho con mắt của bàn dân thiên hạ, nhất là mấy cặp mắt..già như tụi tui, và cũng nhờ quí bà mà kinh tế xứ này luôn luôn phát triển, nên lắm.

            Rồi ông đổi ngay đề tài, tiếp:.

            -Sao năm nay tui không thấy bà sắm quà Nô-en cho bọn trẻ ?                                                                                  

           Bà Tá rầu rầu :

            -Tụi nhỏ nói mình lúc này làm hổng ra nhiều tiền, nên phải… kiệm ước! Dù gì tụi nó ở đây cũng quá đầy đủ, sung sướng lắm rồi. Quà cáp chỉ thêm phí phạm. Tiền mua đồ chơi nên dành để đóng góp giúp đỡ mấy Bác mấy Chú “Thương phế binh” bên nhà như trước giờ nhà mình vẫn giúp, họ bây giờ già quá rồi, có được chút đỉnh để an ủi trước khi về bên kia thế giới, sẽ mỉm cười mà nghĩ rằng còn có người nghĩ đến sự hy sinh của họ từ những năm xưa. Rồi còn quyên góp cho đồng bào bị bão lụt, động đất ở khắp nơi, bao nhiêu tai ương đang đổ ụp xuống đầu những người dân lành khốn khổ (trong khi bọn Cộng sản chóp bu thì tiền bạc rủng rỉnh, ăn trên ngồi tróc, cậu ấm cô chiêu xài tiền như nước …), làm sao có nhiều tiền để giúp đủ cho ngần ấy người?...

            -Hoan hô tụi nhỏ có ý nghĩ và việc làm tốt, hoan hô bà già trầu. Chừng nào …trúng số thì mới xài sang, giờ thì hãy liệu cơm gắp mắm, giúp ai được chuyện gì trong khả năng của mình, mà thấy “thực tế”, đến tận tay người nhận thì nên giúp. Đêm nay là đêm Chúa sinh ra đời, hãy chấp tay nguyện cầu:

                 Vinh danhThiên Chúa trên trời,  Bằng an dưới thế cho người thiện tâm!”

         Bà Tá già quay vào nhà trong…uống nước, bỗng nghe tiếng rên rỉ của ông chồng từ ngoài phòng khách vọng vào:
                 “Chừng nào qua chết đi, em tiễn đưa qua tận dưới mồ, nghe dặn lời: Rằng có cúng thì đừng mần gà , rằng có cúng thì đừng mời thầy , đừng … xài phí tiền , nghe em” !!! Than mần chi, khóc mần chi, em cất tiền rồi để...qua đi, ...khò khò khò...

(xin lỗi N/S t/g bài“lời người ra đi”, người viết xin mạn phép sửa vài câu hát cho dzui)

HỘI NGỘ CHS TRƯỜNG TR.H NGUYỄN HUỆ tại SANJOSE 2016


Xin chân thành cảm ơn BTC Hội ngộ CHS NGUYỄN HUỆ: Anh chị Đặng duy Nhượng, Hà Công Trí, A/C Nguyễn Đình Cai, chị Hằng, chị Lan Anh, Trần Hoàng Thân,(A/C Hồng Vân-Bình).....và nhiều ACE .... đã tạo cơ hội cho các CHS chúng tôi gặp lại được quí Thầy-Cô và các bạn học năm xưa, từ Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Giang đến từ xứ Đan Mạch xa xôi, Thầy Cố Vấn lớp đệ ngũ Nguyễn Đình Quỹ, Thầy Vị dạy từ lớp đệ thất, Thầy Bửu Đôn dạy vạn vật lớp đệ tam, Thầy Cô N.Khoa Đằng,(có đến thăm Thầy Lê N.Thiều ở viện dưỡng lão) ....Thầy "Cậu Mười" Ngô Càn Phương...cùng quí Thầy Cô có dạy trực tiếp lớp chúng tôi, cũng như sau khi chúng tôi đã rời ghế nhà trường đi vào đời ...

Chúng tôi cũng gặp lại các bạn cùng thời, cùng lớp để..kể chuyện ngày xưa như Nguyễn Q Khánh, N Cống Huy, Đặng Đình Khuê, Đặng N. Bổng, Cái Hùng Chi... và các em trẻ đến những...mười lớp về sau, như Hà Công Trí, người sốt sắng, nhiệt tình đưa đón Thầy và bạn..., như Hoài Võ, người làm thơ hay mà nhanh như gió, như chàng ...Tiên vui tánh, Lan Hương, Kim Khuê, Xuân Thanh hát thật hay, và các bạn, em đến từ Houston như Lê Ngọc Chi, ca sĩ Kim Loan, Minh Nguyệt, A/C Trần hữu An từ N.O, A/C Trần Kim Trọng từ TX, .... nhiều và nhiều lắm lắm ....

Vui thật là vui khi bài hát "Nguyễn Huệ trường tôi" do Lê Phan Tuyết "mò mẫm viết" đã được ban hơp ca của trường, mà "ca sĩ chính" vẫn là Thanh Vân, đã cất lên rộn ràng sau lễ chào cờ... Và nhiều tiết mục văn nghệ thật hấp dẫn đã được các em CHSNH trình diễn rất tuyệt...

 

Ngày vui qua mau, nhưng kỷ niệm vẫn đong đầy, Tình Thầy trò, bạn hữu càng thêm gắn bó. Hy vọng rằng, hằng năm, chúng ta vẫn có những kỳ họp mặt, để Thầy xưa, bạn cũ có cơ hội gặp nhau....đầy đủ, vì tuổi già cứ...xồng xộc kéo đến, mà thời gian thì chẳng dừng lại chờ ai...

 

Xin cảm ơn lần nữa đến BTC và quí Thầy, các bạn , các em tôi...Chúc những tháng ngày bình yên trong cuộc sống...lpt.



Image may contain: 7 people, people smiling, people standing and indoor



Image may contain: 1 person, standing and indoor



Image may contain: 16 people, people smiling, people sitting, wedding, table and indoor



Image may contain: 2 people, people on stage and people standing



Image may contain: 10 people, people standing