

Làng quê trắng xóa một màu
Nào màu nước lụt, nào màu khăn tang
(thơ Lê Ngọc Thọ?)
PHÚ YÊN, tự cái tên đã mang lại những gì tốt đẹp, nếu không muốn nói là xứ sở “giàu có yên bình”. Người dân Phú yên đã từ lâu vẫn hãnh diện mình là dân đất Phú, dù không phải tất cả đều là người nhiều tiền lắm của, nhưng chưa đến nỗi đói ăn lâu dài, dù phải sống bao nhiêu năm dưới chế độ XHCN.

Nhưng cơn bão số 11 và trận lụt khủng khiếp vừa đem tai ương phủ chụp lên đầu người dân đất Phú. Không những nhà cửa, đồ dùng, thóc lúa mùa màng, gà vịt heo bò đều bị cuốn trôi theo dòng nước, có nguyên một làng TRIM ĐỨC ở xã Xuân Quang 2 đã trôi toàn bộ 48 căn nhà trong tổng số 48 căn của 57 gia đình. Của cải mất hết đã đành, mà sinh mạng nhiều người cũng đã bị làm mồi cho cơn lũ dữ (gần một trăm người).

Làng Trim Đức có quá nhiều tiếng khóc than, khi 18 mạng người, mà trong đó có 6 em bé đã được nằm lịm kín trong quan tài buồn sau cơn nước rút. Có gia đình ở xã An Thạch, đã chết cả hai vợ chồng (ông bà Vọng) vì nước lên nhanh quá không đường chạy thoát, và gia đình một Giáo viên đã bị nhà sập, đè chết cả năm mạng người. Có gia đình tại cầu Thị thạc (Sông Cầu), thật thương tâm khi người cha đứng rét run trong biển nước, nhìn hai đứa con bị dòng nước chảy xiết cuốn đi, mà không làm cách nào để níu giữ con mình lại được. Bây giờ sau cơn lụt, người cha đã trở thành một kẻ thất thần, cứ ngồi nhìn trời (vì không còn nhà cửa) mà không biết anh có nhìn thấy gì không? Có đau xót nào hơn?
Đã nghèo còn đụng cái eo
Một cơn bão lụt bay vèo tương lai
Nỗi đau này biết hỏi ai
Người vô trách nhiệm? Tại Trời không thương?

Bây giờ, quá nhiều người dân ở các thôn xã trong tỉnh nhà, cứ sống lây lất tạm bợ trong những căn lều bằng tấm bạt ny-lông, và bằng thức ăn của người thiện tâm đem đến cứu trợ. Nhưng các thôn 1, 2 của xã An Ninh (tuy An) vẫn cón chịu sự đói khát, màn trời chiếu đất, vì đường sá còn quá trở ngại, xác của nhiều loại gia súc bị chết trôi, nhà cửa đồ dùng bị nước cuốn, kẹt lại, giờ vương vãi khắp nơi, mùi xú uế bay khắp trong không gian nên chưa có ai đến giúp, ngay cả vài gói mì. Biết đến khi nào người dân đất Phú mới trở về với cuộc sống bình thường khi mà cái nồi cũng không còn để nấu miếng cơm khô?
Trong tình cảnh quá thương tâm, dù ở xa đến nửa vòng trái đất, có ai mà không ngậm ngùi ngăn giọt lệ rơi, khi nghe và nhìn thấy cảnh lũ lụt được chiếu trên màn ảnh nhỏ.

Một đồng cũng là đóng góp, đó là tình đồng bào cứu người qua cơn hoạn nạn. Dù anh chị bà con không là dân đất Phú, cũng đâu nỡ ngó lơ cho đành.

Cùng với nhiều hội đồng hương Phú yên ở nhiều nơi trên đất Mỹ,
Hội đồng hương Phú yên ở Houston, đã nhanh chóng có buổi họp, và một số tiền nhỏ đã gửi ngay về tỉnh nhà, em gái của anh Trần tấn Châu là chị Trần thị Hoa, cùng hai chị bạn Dương+Huệ đã mua mền, mùng và số tiền nhỏ bỏ bao cho mỗi gia đình, đến tận Đồng Xuân-La Hai để trao cho bà con, mấy chị còn nấu đến mấy nồi cháo lớn chở đến tận nơi, vì bà con đói quá mà không có gì để ăn..
(Đại diện nhà nước Cộng sản nói (nghe phỏng vấn trên đài RFI ngày 15/11/2009): nạn lụt này xảy ra là do...dân, nên dân phải hứng chịu. Chứ không do quí ông bà xả đập chứa nước để làm thủy điện, và chặt cây đốn gỗ lớn trên rừng)





