Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Biển Hawaì

Nhớ biển Hawaì với Hồng Mai và Thanh Loan. bây giờ chắc nơi này đã bị nuí lửa tràn xuống?

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

CON ƠI! NGHE MẸ NÓI NÈ


Này con hỡi! lắng nghe lời mẹ nói
Những đứa con không sinh quán Nha trang
Mặc dù con cắt rốn ở Houston
Nhưng gốc gác vẫn là người dân Việt.

Nước Việt Nam mẹ từng cho con biết
Dẫu chưa đi từ Bắc đến Trung Nam
Trên bản đồ con đã có lần xem
Hình chữ S với bãi biển dài rất đẹp.

Quê hương ta có rừng vàng biển bạc
Nhưng rất buồn vì Cộng, mẹ bỏ đi
Biết bao ngày mẹ đứng ở bên ni
Tâm vẫn hướng về quê hương đất tổ.

Nhưng con ơi! Việt Nam giờ thống khổ
Kể  từ  khi “bọn bắc Cộng” xâm lăng
Chúng bán từng mảnh đất để …riêng ăn
Xây dinh thự trên máu xương người Việt.

Vạn tiếng kêu than thật là thống thiết
Những “dân oan” chịu trăm đắng ngàn cay
Đến nông dân không còn đất để cày
Tạo “qui hoạch”chúng cướp từng tấc đất.

Rừng bạt ngàn chúng cho khai  ‘bau-xic”
Để giặc Tàu vào phá nát rừng thiêng
Tàu ngang nhiên làm thành lãnh thổ riêng
“Chính phủ” Việt cũng không quyền bước đến.

Bãi biển đẹp hàng vạn con cá chết
Bởi Tàu phù thải chất độc từ Formosa
Những nhà máy gây độc hại lan ra
Dân hứng chịu, bọn cầm quyền bỏ mặc.

Nhưng con ơi! mẹ phải rơi nước mắt
Khi đọc tin Cộng bán nước cho Tàu
Trên danh nghĩa là cho “mướn đặc khu”
Chín chín (99) năm há chẳng là thế kỷ?

Đất nước ta xưa Tổ Tiên gìn giữ
Chống giặc Tàu thoát nô lệ ngàn năm
Bọn Tàu phù vẫn ôm mộng xâm lăng
Cho chúng “thuê” chẳng khác nào dâng đất(?)

Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc
Con biết không? đó là những tuyến đầu,
Là tiền đồn ngăn Trung Cộng hiểm sâu
Diệt ảo mộng “di dân” vào đất Việt.

Vân Đồn, Phú Quốc xa mẹ chưa lần được biết
Nhưng Bắc Vân Phong mẹ đã đến thăm rồi
Nước trong xanh núi bao bọc bên ngoài
Vùng Vịnh đẹp của Khánh hòa quê mẹ.

Nếu mai này Tàu làm “đặc khu” kinh tế
Thì con ơi! coi như mất hết rồi,
Bọn Tàu phù “di dân” đến khơi khơi
Như hiện tại vào Nha trang thành phố.

Chúng đến đâu giống như loài ở lỗ
Vốn thiếu ăn từ muôn thưở đến giờ
Sinh hoạt ồn ào mồm miệng nhí nhô
Mẹ không muốn dân mình…lai chúng nó.

Chín chín năm, con ơi! thời gian đó
Lớp hậu sinh có chống nổi quân Tàu?
Chúng sinh sôi nẩy nở giống như sâu
Chiếm nước Việt không cần thêm viên đạn.

Bọn Cộng bù nhìn vô cùng bình thản
Chúng điêu ngoa lươn lẹo vẫn “bênh Tàu”
Mười sáu chữ vàng, đồng chí thâm giao
Bởi lẽ chúng đã nhận tiền bán đất.

Nhưng may thay người dân đà ý thức
Đã vùng lên chống đối “mướn đặc khu”
Không cho Tàu làm lãnh địa riêng tư
Vớí vùng chiến lược đường lưỡi bò chúng vẽ.

 Con của mẹ, và những người tuổi trẻ
Hãy góp tay gìn giữ nước non nhà
Nước Việt Nam là của giống Việt ta
Không thể để bọn bắc phương lấn chiếm.!

Nhớ nghe con! đừng thờ ơ lãnh đạm
Đừng ngồi nhìn: “chẳng phải việc của ta!”
Lãnh đạo Cộng bán nước chẳng xót xa
Nhưng dân Việt không thể làm nô lệ!

Lê thị hoài Niệm.2018



Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

MEMORIAL DAY : BA Ở ĐÂU? CON VẪN ĐỢI NGƯỜI




Ba ơi! Con đợi lâu rồi
Con tựa phiến đá ngủ ngồi nghe ba
Chúng con mong ba về nhà
Nhưng sao lâu quá mà Ba chưa về?

Mỗi ngày con ra cửa chờ
Sau khi đi học con về đợi ba
Mẹ nói Ba đã xa nhà
Đi về nước Chúa thật xa lâu rồi

Nhưng con vẫn đợi Ba ơi!
Vì Ba của bạn đến chơi trường hoài
Cô giáo có gửi thiệp mời
Con đem về để chỗ ngồi của Ba

Nhưng con thấy mẹ khóc òa
Nói trên tấm thiệp tên Ba không còn
Ba đi phục vụ nước non
Tham gia chiến trận khi con chào đời

Ba chưa từng thấy con cười
Chưa lần bồng ẵm vì người ở xa
Mẹ nói mẹ rất yêu ba
Yêu từ trường học yêu ra trường đời

Ba có lý tưởng rạng ngời
“Bảo vệ Tổ quốc”  vào nơi quân trường
Ba thật anh dũng, kiên cường
Tham gia trận chiến “Anh hùng bội tinh!”

Mẹ nói mãi mãi không quên
Ngày con mở mắt cấp trên gọi về:
“Xin  chia buồn với bé thơ,
Với gia đình mẹ. Ba vừa hy sinh!”

Mẹ nói đất trời rung rinh
Nhưng con nào biết Ba mình ra sao
Bây giờ Ba ở nơi nào?
Nhớ vô trường học để chào cô con

Bữa nay ở lớp mầm non
Cô giáo nói đến “Me-mo-rial  ngày’!
Có mấy bạn nhỏ giang tay
Ôm con mà “hug” mặt mày buồn xo

Có bạn còn nói thật to:
“Ba bạn anh dũng nước nhà ghi ơn!”
Lời này cô dạy hết trơn
Chứ bọn chúng nó tuổi con thôi mà.

Đến trường mới học ê- a
Làm sao biết được là ba anh hùng?
Bữa nay con không đến trường
Mẹ nói ngày “lễ Trận vong” nước này.

Rồi mẹ dẫn con ra đây
Mẹ ngồi mẹ khóc con ngây ra nhìn
Anh John chỉ vào tấm hình
Xuýt xoa mà nói: “ba mình đây em!”

Con nhìn cũng thấy quen quen
Mỗi ngày con thấy nơi bàn của ba.
Ba ơi ! hãy mau về nhà
Chúng con với mẹ vẫn chờ Ba đây!

Lê thị Hoài Niệm 2018 (cảm tác từ tấm hình trên)



Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

TRUYỆN PHIẾM :MI TU!


 Một khoảng thời gian trước, mỗi lần mở máy “vi tính” có tin tức từ Việt nam, bất cứ chỗ nào cũng gặp hình ảnh, bài viết, phim ảnh, lời bàn,…về một trận đá banh để giành chức vô địch gì đó của những “cầu thủ trẻ dưới 23 tuổi trong nước ta. (U-23) ”. Nhất là hình ảnh của những “người đẹp chân dài” mà nhà nghèo quá  nên ăn mặc thật thiếu vải, cứ như là chỉ mặc…áo da, đồ lòng, đồ lót gì cứ phô ra ráo trọi. Ấy vậy mà còn đi tới đi lui, cọ xuôi cọ ngược vào người của các cầu thủ trẻ trên chuyến bay trở về, sau khi mới “tranh hùng” một trận banh quyết liệt mệt bở hơi tai vì phải chạy đấu thục mạng trên tuyết, vừa lạnh vừa run…. Tội nghiệp mấy cầu thủ trẻ rất cần một sự nghỉ ngơi đúng nghĩa khi phải trở về trong …thua trận vừa buồn vừa giận. Nhưng làm sao đây khi mà các em cứ bẹo tới bẹo lui (không thấy ai nói có …mùi gì không?), còn đòi chụp hình chụp ảnh chung để làm…kỹ nghệ cho mai hậu. Thôi thì “không nỡ chối từ” nên cũng phải …chìa bắp vế…mỏi cho mấy em ngồi lên, chứng tỏ “tình thương mến thương” giữa người hùng và mỹ nữ. Đây là chuyện ở nước Việt nam cộng sản hiện tại!
      


 Nếu những “cậu cầu thủ bóng tròn” trẻ tuổi U 23 này mà sinh sống ở xứ Mỹ, và nếu là “công dân” Mỹ thì mai kia mốt nọ, mấy chục năm sau, con đường tương lai của các cậu chắc sẽ đi vào ngõ cụt, “ngóc đầu” lên không nổi. Dĩ nhiên lúc đó họ đã già rồi, nhưng sẽ bị mấy em (cũng già chát luôn) …đè đầu xuống, triệt tiêu luôn. Ngày đó các em sẽ đưa “vật chứng” ra trước báo chí mà khai rằng cách đây…mấy chục năm về trước, mấy người này đã…“sexual harassment”…tui. Rồi hai  em đưa, rồi cả lô em cùng đưa ra hình ảnh hẳn hoi, rồi cùng đồng thanh hợp xướng:“MI-TU!”,  Dù các “ông già” đó có ra ứng cử các  chức vụ dân cử, hay làm truyền thông báo chí, hay làm đạo diễn cho phim ảnh…đủ mọi ngành nghề có chút tiếng tăm, sẽ bị “tố” ráo trọi! rồi cũng “thân bại danh liệt” luôn..Dù rằng các cầu thủ lúc được “chớp hình” đã ở trong tư thế “bị động”.

Dĩ nhiên những người đàn ông dù trai trẻ hay có tuổi, dù làm ‘ông to” hay chức nọ quan kia, dù là tên ăn cướp hay vị tu hành, vân vân và vân vân, mà “nham nhở” với đàn bà con gái, sờ soạng bậy bạ trên cơ thể người ta mà “không có phép”, hay chận đường để trêu chọc bậy bạ, sàm sở, đụng chạm vào thân thể người, dù khác phái hay cùng phái,v…v.. đều bị lên án và trừng phạt gắt gao, tội nặng thì bỏ tù, nhẹ hơn thì đuổi việc và cấm lại gần đàn bà con gái (mấy tên này ế dài dài là cái chắc). Nhất là những người có thú tính “hiếp dâm” đàn bà con nít, những kẻ này cần phải bị “cắt của quí” để trừng trị dù đã phải ở trong tù. Nếu tình trạng xảy ra với tính cách “bề hội đồng”, làm cho nạn nhân bị chết, tội đó chắc không nhẹ, luật xưa xử là phải “mạng đền mạng” mới xứng đáng với tội đã làm. 

Nhất là mới đây, đọc tin thấy bên Ấn độ, những tên dâm tặc bắt một cô gái đi trên cùng chuyến xe bus để hãm hiếp, đến nỗi cô gái tử vong thật thương tâm. Quá dã man. Tội này mà theo cách xử phạt của Quan ngài mặt đen Bao Công bên Tàu xưa, “trảm đầu đao” phải đem ra dùng là cái chắc. Không thể dung thứ được, nuôi trong tù càng thêm tốn tiền của người dân…đóng thuế. Nước Ấn độ là nơi có nhiều ..người thú, cứ chận đường con nít, thiếu nữ để hiếp dâm, dù chính phủ có ra lệnh xử tử những kẻ hiếp dâm con nít dưới  12 tuổi, vẫn chưa thỏa đáng, phải xử tử ráo trọi mới đáng tội. (Nhưng ở nước xã nghĩa VN, thì mấy tên có quyền có thế, đã xem con gái, đàn bà như “đồ chơi” để chúng… giải trí, hay đem rao bán như hàng cá hàng tôm, hoặc chơi xong rồi “thủ tiêu” như bác Hồ của chúng, nên miễn bàn ở đây).

Nếu cụ Trạng ở nước ta ngày trước đưa ra câu sấm: “Mười phần chết bảy còn ba, chết hai còn một mới ra thái bình”, ai cũng khen ..sấm hay; chí lý, nhưng nghiễm lại thì thấy nó…sao sao?. Hai bên uýnh nhau té khói, chết hết bảy phần, còn lại ba phần chưa chịu dừng, uýnh tiếp nữa, chết hai đến khi còn ..một không chột cũng què, tìm đâu ra người để đánh nhau nữa mà không yên bình??? Thái Bình là đúng quá rồi. Nếu Cụ nói ngược một chút: “Mười phần chết bảy còn ba, Còn hai-chết một mới ra thái bình” thì hoạ may. Còn hai người mà không uýnh nhau nữa là yên bình rồi, đồng chí hướng uýnh nhau mần chi cho sứt đầu lỗ trán, còn ai để tâm sự vụn, đề cùng chia xẻ buồn vui trong lúc ngồi bên bàn …nhậu?

 Nhưng cụ Đồ Chiểu thì khác à nha. Từ đầu thế kỷ trước, mà cụ cũng đã đoán được tình trạng xảy ra ngày hôm nay trên đất…Mỹ. Cụ đã có ý giúp những người đàn ông để không bị …phụ nữ đến gần đụng chạm, lỡ mai kia mốt nọ ra ứng cử chức to, hay là người nổi tiếng, có tiền bị các em ..tố ngược thì khổ đời trai. Nên ý của cụ đã bày tỏ rõ ràng trong truyện Lục Vân Tiên, cái đoạn mà chàng Lục ra tay nghĩa hiệp cứu Kiều Nguyệt Nga khỏi tay bọn Sơn tặc trên đoạn đường đi về kinh ứng thí. 

Trong lúc Kiều Nguyệt Nga kêu tì nữ Kim Liên sửa soạn mở cửa xe…thổ mộ cho nàng xuống để gặp ân nhân mà tỏ lời cảm tạ cho phải phép. Nếu người thường chắc là có cảnh hai bên…bắt tay nhau, rồi hỏi tên, địa chỉ, cho số…điện thoại để khi cần thì…liên lạc. Nhưng không! Cụ Đồ Chiểu đã …chỉ dẫn cho Lục Vân Tiên đưa bàn tay ra phía trước mà ngăn cản liền (người quân tử mà!), mà rằng: “Khoan khoan ngồi đó chớ ra, Nàng là phận gái ta là phận trai!”. Lục Vân Tiên rất “chín chắn” trong việc nhìn người? Dù đã ra tay nghĩa hiệp cứu người, nhưng phải xem cho kỹ…đối tượng ra sao? Gặp người thục nữ chính chuyên đẹp mê hồn thì hỏi tên hỏi họ để còn liên lạc về sau, gặp nàng…cà chớn chắc chàng dông lẹ. (hồi mới học cứ tưởng Lục Vân Tiên cùng…phái với nàng Nguyệt Nga nên ..thẹn thùng). May mà Kiều Nguyệt Nga lúc đó là người tai giỏi, cũng là “hoạ sĩ” siêu việt, dù ngồi trong xe, chỉ he hé tấm màn cửa, mà đã nhìn kỹ được “dung nhan” người hùng, đã phác hoạ y hệt “chân dung” của chàng, để rồi sau bao nhiêu năm truân chuyên gian khổ, nhờ tấm hình lúc nào nàng cũng mang kè kè bên người, đã giúp nàng gặp lại được… người xưa trong căn chòi lá vào một đêm mưa gió bão bùng, ngoài trời tối đen như mực, (vì trời tối nên chàng Lục mới thất lạc đoàn quân mà chàng là…nguyên soái ?). Nếu không nhờ tài họa của nàng, chắc gì mối lương duyên được kết nối “sắc cầm hoà hiệp”, với cái lối …khoan khoan ngồi đó chớ ra…? Gặp nhau mà không “tay bắt mặt mừng” thì làm sao có cảm để mà nhận? Nhưng biết đâu vì chàng không sàm sở, không nham nhở ôm “hug” mà nàng nhớ mãi suốt bao năm dài?

Thấy chưa? ngày đó Cụ Đồ Chiểu đã đoan chắc rằng thì là con gái con trai phải “thọ thọ bất tương thân” rõ ràng như lời “khổng tử” dạy từ xưa, người nào ở yên vị trí đó, muốn nói chuyện gì thì cứ tự do phát biểu ý kiến từ xa chứ không được lại gần, lỡ chàng thấy nàng đẹp quá, cầm lòng không đậu, lại ôm một cái để chứng tỏ “tình thương mến thương”, mà theo thống kê thời nay cho biết, cái “máu ba mươi lăm” trong …con người ta từ xưa tới giờ nó cao lắm lắm. xin trích:
 Gần đây nhất là kết quả nghiên cứu của trường Đại học Ohio State University, do giáo sư Terri Fisher làm trưởng nhóm. Kết quả được đăng trên tờ Journal of Sex Research, số tháng Giêng 2012. Họ tiến hành trên 120 nam sinh viên và 163 nữ sinh viên, tuổi từ 18 đến 25. Kết quả, trung bình một người đàn ông nghĩ về sex 19 lần một ngày, và đàn bà là 10 lần một ngày. Đó là con số trung bình. Tính riêng lẻ, thì đàn ông nghĩ về sex từ 1 lần/ngày đến 388 lần/ngày, còn đàn bà thì từ 1 lần/ngày đến 140 lần/ngày, tuỳ theo thể chất, môi trường xung quanh, mức độ hormone trong cơ thể mỗi người,...

* Bác sĩ Louann Brizendine, tác giả quyển “Female Brain”, viết trong sách của bà: “Men think about sex every 52 seconds, and women once a day...” (ngưng trích từ bài viết vui của t/g Gia cát L òa trên net)

Hoặc nàng ái mộ ân nhân của mình, mà muốn ôm “hug” một cái để trả ơn chàng, thì rồi mai kia mốt nọ, nếu họ lấy nhau thì tốt, còn nếu có vấn đề “xích mích” nhau, không lấy được nhau thì hậu quả khó lường (lỡ gặp người họa sĩ giỏi như nàng NN, chứng cớ rành rành khó mà chối cãi)...

Tiếc quá, nếu cụ Đồ ngày xưa kia đầu thai trên đất Mỹ, cụ đưa ra những điều “ắt có và đủ” cho những thanh niên gương mẫu phải làm theo như chàng Lục Vân Tiên, thì bây giờ chắc cụ sẽ được nhiều người đề nghị khắc tên trên bia đá để ghi công!.

Bây giờ ở trên đất nước Cờ Hoa này, mấy quí nương nào thật trẻ đẹp, giỏi, lại khôn ngoan, chưa có người phối ngẫu. Coi như có đủ điều kiện để…chọn chồng, đề nghị quí nàng nên chọn chồng làm chính trị, hay làm truyền thông báo chí, hay những công việc dễ nổi tiếng. Nói chung là “nhân vật” được nhiều người biết đến, đoan chắc ngàn phần trăm, các nàng khỏi chịu cảnh “phòng không chiếc bóng” mỗi đêm về. Vì chàng không phải bận rộn lo cho “đối tác”, để nếu bị…rò rỉ thì coi như “đường tương lai…. tàu hũ dưa leo, ai chưa ăn chưa phải là nghèo..”, khi mà các người đẹp từ trong các ngõ ngách nào không biết cùng “can đảm” nhảy ra đồng thanh cất tiếng “mi tu”, thì các chàng chỉ còn cách cuốn gói về nhà đuổi gà cho vợ, có khi gà bị vợ…bán ráo, chàng chỉ có nước …húp cháo sống qua ngày... (Chuyện ngài cựu TT Cờ-Lin-Tơn đem người đẹp vào “toà nhà trắng” hú hí hu hi để lại cái chi chi, thì đã thành…dzĩ dzãng không dzễ gì dzấu dziếm, nhưng không ai khơi lại, vì chỉ có một nàng Monica độc nhất trong lúc đó. Còn nhiều nàng ở những thời điểm khác nhau, cũng đã nhảy ra đồng thanh lên tìếng “mi-tu”, nhưng cũng bị dẹp êm ru, nhất là khi các ngài mệnh danh là …truyền thông dân chủ đã lãnh đủ các khoản tiền?)

Nhưng thời bây giờ đã hoàn toàn khác. Người nào mà muốn ra làm chính trị, hay bất cứ ngành nghề nào nổi tiếng, sẽ ắt có nguyên một “đoàn thanh tra” (lãnh lương từ tiền đóng thuế của tất cả người dân đen à nha) đi lục lọi từ hang cùng ngõ hẻm, ngóc ngách trong nhà, để tìm xem từ trước đến nay có em gái nào đi…lạc vào nhà xin tá túc qua đêm tránh cơn dông bão không? hoặc tìm các “động hoa vàng” xem có ai ghi lại tên chàng một lần ghé bến…? Chết cha các chàng luôn, khi mà đã “bị” nêu tên lên đoạn đầu đài, sẽ có màn xem vô số người đẹp xếch-xi đồng thanh cất tiếng “MI-TU!”. Họ ở đâu không cần biết, cứ nhảy ra hè nhau “bề hội đồng”, khiến chàng hầu như không ngóc đầu lên nổi, dù thời gian xảy ra không biết bao lâu, rằng, lúc “gặp nhau” đó ( nếu có ăn bánh trả tiền? đàn ông mà!), biết đâu nàng đã hát câu “nghề của em thấy tiền mắt sáng…!” cũng…OK SALEM, nên cứ thỏn thẻn: “Sao anh làm em mệt?”híhíhí….

Mới đây, một ông, nguyên là chánh án ở Alabama, ra tranh cử chức nghị sĩ tiểu bang của đảng Cộng Hoà, đang hồi tranh cử quyết liệt giữa hai đảng, có mòi…thắng thế. Tự nhiên có bà “nhảy ra” chỉ đích danh ông ta từng “trêu ghẹo’ bà lúc còn rất…trẻ, trong khi ông chỉ…mặc quần xì líp mà không mặc quần dài….(hahahah). Rồi nhiều bà cũng nhảy ra “mi tu”. Mèn đéc ơi, gì kỳ vậy? đã “mấy chục năm qua”, đố “thằng cha nào” nhớ nổi em tên gì, ở đâu? (nếu không phải bồ ruột), chứ đừng nói mặc quần gì. Ấy vậy mà nhiều người cũng “tin” quá xá. Ông…thua  suýt soát! Cái vụ... sexsual gì đó coi mòi quan trọng hơn tài năng làm việc, lãnh đạo của một con người thời nay? “hồng hơn chuyên”.! Đạo đức đi trước, chức tước đi sau! Dĩ nhiên những người chủ đích phá đời con gái, phá gia cang hạnh phúc người ta thì nên đem đi câu sấu lâu rồi.( Ai dám bảo xứ Mỹ đạo đức suy đồi, con người tự do sống buông thả?, nên con …hư cứ đổ lỗi “bắt chước nếp sống Mỹ”, còn khuya!)

Ngày xưa, tại tiểu bang OK, có bà luật sư da màu Anata Hill, cũng “tố” ông chánh án Thomass cũng da màu về cái tội…trêu hoa ghẹo nguyệt rồi bỏ bà đi…cưới vợ da trắng, mèn ơi làm bà con cứ “”theo dõi” trên TV cả ngày lẫn đêm. Mấy ông dân biểu, nghị sĩ quốc hội lãnh tiền từ thuế cuả dân, dù không…quỡn, cũng phải ngồi nghe “điều trần” cái vụ họ “dê nhau” này mất cả tuần lễ, coi vui ghê là vui. Cuối cùng, vì không có nhiều bà nhảy ra cùng “mi tu”, nên ông thoát và được vào ngồi một trong chín ghế của tối cao pháp viện đến nay.

Chuyện từ ông tài tử da màu Bill Cosby mới độc đáo, đã bị hằng tá bà (khoảng 60 bà) từ đâu không biết nhảy ra “mi-tu” đã làm ông thất điên bát đảo, vào tù ngồi bốc lịch dù đã quá bát tuần. Không biết từ khi còn trẻ, nếu lúc nổi danh như cồn, ông đã cố ý…tù ti tút tít? vì ỷ có tiền tài, danh vọng, dùng “uy quyền” để bức ép người ta, bỏ thuốc mê trong rượu để “hưởng lạc thú cuộc đời” với các kiều nữ đủ màu da, thì kết quả như vậy cũng rất đáng đời. Hay các bà thấy ông có tiền tài, danh vọng, bèn nhào đến cạnh ông để cầu may được tu? Mà sao trong ngần ấy năm dài ông vẫn “ngự trị” trên TV show, để “dạy” con nít (có cả người lớn) về lối sống lành mạnh, cách xử thế ở đời. Có thể
nói với người da màu, một thời ông đã là tấm gương sáng về “đạo đức” cho bao nhiêu người. Đùng một cái, có em… già nhảy ra tố ông “sách nhiễu tình dục” bà, rồi nhiều em khác nhảy ra cùng đồng thanh hát lớn: “mi-tu”, kiện ông ra hầu tòa lia chia, mất ăn mất ngủ, suy nghĩ quá…mờ cả mắt, kết quả bị vào nhà đá ngồi bốc lịch vì chuyện “mò gái” từ đời xửa đời xưa, mà bây giờ mới “tố”. Không hiểu gì hết? Ông đang ngồi tù biết hỏi ai đây?

Thời đại này hai chữ “mi-tu” vô cùng quan trọng., Có tài giỏi đến đâu, mà trong đời sống hằng ngày, có tật gặp đàn bà con gái ưa dòm ngang ngó dọc, chọc ghẹo lung tung, sờ mó bậy bạ, ôm “hun” không đúng chỗ, (tỏ tình trên net còn chết nhanh nữa, vì có chứng cớ đàng hoàng)vv…vv,  để rồi bị một lô các bà góp tiếng “mi-tu” là coi mòi …cuốn gói về nhà sớm, như mấy ông làm truyền hình nổi tiếng đài NBC, CBS…mới đây chẳng hạn. Mấy ông này chắc cũng “ỷ quyền, cậy thế” dữ dằn lắm, tưởng mình là nhất thiên hạ, ai gặp cũng mê, nhưng khổ nỗi, người để cho mấy ông ghẹo cũng…nổi tiếng như mấy ông dzậy, lời nói của người ta cũng “có giá ngàn vàng” nên “mi tu” của họ là có người nghe, và tin tưởng chắc…đúng.
Mi-tu, hai chữ cụt ngủn tưởng đơn giản, nhưng giá trị siêu quần thật, có thể làm “thân bại danh liệt” những ngài xướng ngôn viên kỳ cựu, những chính trị gia lão luyện trên chính trường, hay những tài tử nổi danh như cồn…

Nhưng mấy tuần nay, “tội nghiệp” cho các ngài trong quốc hội, làm việc cho dân, lãnh tiền của dân đóng thuế, làm việc “ích quốc lợi dân” đâu chưa thấy, cứ kéo nhau ra trước…ghế, ngồi “tra khảo” cái em xexy “vòng ngoài bảy chữ vòng trong tám nghề”(TK) trong hàng ngũ “mi-tu” từ hồi năm nẳm nào, đang tố người có quyền, có chức là ông “đương kim TT”, xem thử thuở trước ông đã…tù ti tút tít “kiểu gì gì” mí em? Cái chuyện này nghe kỳ cục nhất từ trước đến nay. Trong khi ông TT được thắng cử “vẻ vang” do dân bầu lên,  đang có trăm công ngàn việc từ trong nhà ra đến ngoài ngõ, từ trong nước ra tới thế giới phải giải quyết đến “đâu cái điền”(điên cái đầu), không biết có người nào “góp ý xây dựng” thêm không? mà cứ “níu kéo” ông vào ba cái chuyện “gái gú dơ bẩn” tào lao này thì làm sao ông mần việc nước được hở trời?

Chuyện đàn ông “ăn bánh trả tiền” xong rồi đi chỗ khác chơi là chuyện thường tình trong trời đất từ xưa tới nay (bên Thái Lan và một số nước trên thế giời đã cấp “bằng hành nghề” cho các “chị em ta”), ( cái kiểu của cụ Tú mình ngày trước "cao lâu thường ăn quịt, thổ đĩ lại chơi lường" bị kiện ra ba toà quan lớn và bị ngồi tù là cái chắc) nếu ai nói ngược là không…sống thật, ngoại trừ mấy vị chân tu. Đối với một người nhiều tiền, lắm bạc, danh nổi như cồn, thử hỏi mấy em..xếch xy, thích dùng “bảo bối” trời cho để tiến thân, hỏi có em nào không muốn được sự chú ý nâng đỡ của các “đại gia” ấy nhỉ? tại sao các quan ngài làm luật cứ phải quan tâm chuyện “mi-tu” của các “chị em ta”? Chẳng hiểu gì  cả ??? Phải chi các em “bị” là con gái nhà lành, là nữ sinh viên thực tập như em Monica chẳng hạn, được ngài TT mang vô tận “nhà trắng để làm ăn” có chứng cớ rành rành, thì tội ông to lắm, bị “truất phế” là đáng đời, được toàn dân “ủng hộ” đạp ông xuống mà không cho giơ tay khiếu nại. Đằng này, chỉ là một “em gái nạ dòng” chuyên đóng phim sexy, có gì mà đáng trân quí!??? Thật tình ở xứ Mỹ này có quá nhiều chuyện mà người dân bình thường không cách chi hiểu nổi.

Còn những chốn ăn chơi trác táng, chắc chắn những người con gái lương thiện, học hành, có giáo dục tử tế, làm việc đàng hoàng, những người đàn bà chính chuyên không léng phéng đến những nơi này đâu à, nên khó có chuyện bị đàn ông có danh, có tiền “xâm phạm tình dục”, nếu không phải “tự nguyện”?

Thật ra thì hai tiếng “Mi Tu” hay “Du Tu”(me too, you too) tự nó có nghĩa rất dễ thương, đâu có làm ai khó chịu nếu mình dùng tự nhiên, vui vẻ. Một đám bạn chơi với nhau, muốn trả lời một câu hỏi gì đó không cần suy nghĩ nhiều, hai ba người cùng một ý tưởng, suy nghĩ giống nhau, thì khi được hỏi,…hà tiện lời nói bèn xướng…mi-tu hay du tu! rồi cười ha hả. Nhiều khi chữ mi-tu cũng khiến người cười quá mạng. Chuyện kể từ người bạn SVSQ Không quân ngày trước đi du học sang Mỹ, trong những ngày đầu tiên được nghỉ phép đi ra phố chơi. Khi vào tiệm “order” thức ăn, với một tốp người trước sau xếp hàng chờ đến lượt, hễ cứ người trước gọi cái gì, thì người kế tiếp chẳng cần “nghiên cứu”gì cả mà cứ “mi-tu” cho tiện việc, nhiều lúc cô thâu ngân Mỹ cứ ngẩn người ra vì nghĩ thầm sao nhóm người An nam này …ăn gì như hạm vậy? Thì ra anh chàng đi trước thấy cái hình bánh Pizza hấp dẫn, chẳng biết kích cỡ ra sao, ngon dở thế nào, cứ nhắm mắt chỉ đại cái ..lớn nhất, bự tổ chảng có thể đến ba người ăn, mấy người đi sau chưa từng nhìn thấy bánh, cũng bắt chước bạn mình mà cất tiếng “mi-tu” ráo trọi khi được hỏi, nên lúc bánh được đem ra, họ vừa cười lăn mà vừa phải ăn bá thở.

Nhưng chuyện “mi-tu” thời nay đã khác!
Lê thị Hoài Niệm. 2018

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

MỘT CHUYẾN ĐI-VỀ


Tôi không nghĩ sẽ có một ngày, tôi và các bạn từ trường xưa Sư phạm Qui Nhơn tay bắt mặt mừng, kể chuyện tíu tít, thăm hỏi vồn vã, nói cười rộn rã, tự nhiên, mà đã 47 năm trôi qua, từ lúc ra trường đến nay, tưởng chừng không bao giờ gặp lại.

Từ Nha trang, nơi tổ chức “Cựu SPQN khóa tám, họp mặt mùa Xuân 2018”, tôi chẳng nhận được thông tin nào trực tiếp, chỉ loáng thoáng qua FB, có lẽ các bạn biết thân tôi “bệnh hoạn”, không nghĩ là tôi có thể thực hiện một chuyến “đi-về”, dù các bạn nói xa nói gần cũng rất muốn gặp tôi. Nhưng Ngọc Hoan lớp nhị ba thì khác, bạn ấy “rủ rê” tôi thật ân cần, còn đưa cả ‘lịch trình” đi từ đâu đến đâu, ngày giờ và địa điểm, tôi xem mà “háo hức” vô cùng, ước gì mình được tham gia cùng các bạn. Thì ra Hoan “không biết gì” về bệnh tình của tôi bấy lâu nay.

Vị Bác sĩ “chăm sóc” sức khỏe cho tôi, ông “phán” một câu làm tôi …mừng hết lớn, khi tôi đến khám bệnh định kỳ và hỏi về chuyến đi: “chị có thể đi xa được rồi, nhưng nhớ cẩn thận, tất cả mọi thức ăn, nước uống đều phải nấu chín, không được ăn trái cây mỏng vỏ, tránh xa những nơi dễ bị nhiễm trùng, tôi cho chị thêm vài loại thuốc mang theo để ngăn ngừa …”. Thôi thì lúc nào đi được, cứ đi, chứ …biết đâu!

Tôi vẫn mong ngày về lại Nha trang, trước là gặp những người thân trong gia đình, cảm ơn những thân tình của anh chị, các cháu trong những ngày qua đã thường xuyên hỏi thăm an ủi, khuyến khích, chúc lành và góp lời cầu nguyện cho bệnh tình tôi chóng khỏi. Và cũng là cơ hội để gặp lại các bạn bè năm xưa, chắc là vui lắm.

Phi trường Cam Ranh ồn ào náo nhiệt, không như những năm trước nghe đâu vắng tanh như chùa bà đanh. Đoạn đường về nhà tôi hoàn toàn đổi khác, đường sá rộng rãi, nhà cửa hai bên đường san sát, có nhà cao ngất ngưởng, đầy dẫy, đông đúc quá, người ta còn đang đào bới, xây cất lung tung, ngay cả trong hóc núi hai bên đường. Cháu tôi, trên đường đi đón tôi về còn giới thiệu thêm…hiện tình thành phố: “đất Nha trang bây giờ ở đâu đâu cũng là đất vàng, chỗ nào rờ vào cũng đứt tay”. Chưa tới nhà mà đã nghe muốn…xỉu, lại  nghe cháu dẫn giải tiếp: “Người từ miền Bắc tràn vào, có khi nguyên cả làng họ kéo vào đây hết!”. Thì ra là một sự “di dân” từ Bắc vô Nam, chứ chưa hề có từ Nam ra Bắc(?) từ xưa đến nay. Thành phố Nha trang lại càng khác xa hơn nữa, khách sạn nhiều tầng cao nghều nghệu chạy dọc suốt đường biển mang tên vua Duy Tân năm nào, bây giờ đổi thành tên Trần Phú, tên của một cộng sản gộc.

Đèn đường sáng choang, xe cộ dập dìu chạy ngang xẻ dọc, xe hai bánh chạy loạn cào cào, xe bus dài thoòng đậu san sát khắp nơi. Người đâu mà đông quá. Hóa ra, mấy lúc gần đây nhiều người đã nói về sự “nhộn nhịp” của thành phố Nha trang không sai. Người Tàu đến Nha trang nhiều vô kể. Họ được quyền “mua nhà” với giấy phép năm mươi năm của chính quyền VN cấp, một thời gian dài để đủ cho họ “sinh con đẻ cái” và sống hợp pháp trên lãnh thổ Việt nam. Nhiều khách sạn cao tầng họ cũng “thuê” hằng trăm phòng, trả tiền trước và có khi…để trống khơi khơi. Họ đến Nha trang với diện “du lịch không đồng”(?). Nghe nói là họ được chính phủ Trung cộng cho sang Việt nam mà không tốn tiền vé máy bay, họ mua hàng hóa cũng từ “cửa hàng Trung cộng”, đi ăn nhà hàng cũng của…Tàu luôn, nên có một số tiệm buôn ở Nha trang mang bảng hiệu chữ Tàu, tất cả “phí tổn” khi về nước Tàu mới trả. Nói chung, là dịch vụ buôn bán ở Nha trang do người dân VN làm chủ không có lợi gì cả, chỉ có…rác thải từ những người Trung cộng ăn to, nói lớn, ở bẩn bầy hầy khắp mọi nơi…
Người Nga lúc trước đến đông, chỉ thích tắm biển và tắm bùn.Nhưng lúc này ít đi du lịch Nha trang vì ngại người Tàu cộng(?).

 Nhưng, dù sao Nha trang vẫn là thành phố thân thương trong tôi, thành phố có quá nhiều kỷ niệm của thời mới lớn và đi dạy học. Thành phố còn in lại bóng dáng của những “người hùng năm xưa”, nhưng bây giờ tất cả chỉ còn trong nỗi nhớ. Ngả sáu nơi có “cư xá Sĩ quan vãng lai” năm nào, nơi mà mỗi chiều đạp xe trên đường về, “người sĩ quan về nghỉ dưỡng sức” cứ ra đứng chận đường dù là hỏi thăm dăm ba câu…vô nghĩa, bây giờ quán xá chiếm ngự. Quân y viện Nguyễn Huệ, nơi tôi nhiều lần vào thăm “anh” nằm dưỡng thương trong đó bây giờ cũng chẳng còn, mà là những dãy phố cao tầng, đèn điện sáng choang. Ngay cả “nghĩa sĩ đường” (tôi không nhớ kỹ tên nhà xác quân đội) trên đường Lê Thánh Tôn, nơi mà năm xưa có lần tôi chết siếng vì nhìn thấy những xác người Lính hy sinh không trọn vẹn hình hài, bây giờ là một khách sạn, nhưng nghe đâu không ai dám ở, vì cứ bị “ma” phá hoài. Và cả Trại “Hùng Cường” của hành chính tài chính trên đường Lý Thánh Tôn, mà có lần tôi đùa vui cùng vị sĩ quan trong đó: “Thiếu uý nhìn em thiếu úy cười, Bồ em Trung úy, thiếu úy ơi!” cũng đã thành …thiên cổ. Phi trường Nha trang ngày xưa rộng thênh thang, nơi có căn cứ huấn luyện Không quân, có cả Sư đoàn hai KQ trú đóng, nơi đã cho "nhà tôi" từ bấy đến nay, giờ bọn lãnh đạo nhiều quyền lắm thế đã “chia lô” bán cho nhà thầu ngoại quốc (?), mà nghe đâu là người Tàu đứng phía sau. Nhiều và nhiều nơi đã mất hút bóng hình. Tiếc thật.

Tất cả đã xa rồi, nhưng có một nơi vẫn tồn tại để các bạn tôi tổ chức họp mặt trên đó: Nha trang hotel năm nào.
Ngày xưa muốn vào sinh hoạt ở nơi này chắc không phải dễ. Đây là hotel đẹp và nổi tiếng, là bộ mặt nổi của thành phố Nha trang lúc bấy giờ, phải là người “có tiền” mới bước chân vô. Nhưng hôm nay có ít nhiều đổi khác, nên các bạn trong Ban tổ chức, nhất là người “nổi tiếng trong thành phố” như “lớp trưởng Sương”của chúng tôi năm nào, đã chọn nơi này làm “điểm hội tụ” cho các bạn từ các nơi về trú ngụ và tổ chức đêm vui.

Tôi đến nơi này vào buổi sáng ngày họp mặt, đã thấy một số các bạn từ xa về ngồi sẵn ở sảnh đường. Ngoài các bạn trong Ban tổ chức như Sương, Yến, Cường, P Mai, Tuyết, Kim Thoa, Bảy, thì tôi chưa… nhận ra bạn nào cả. Ai vậy trời? “Mày” không nhớ “Tao” sao? Nhớ chứ sao không nhớ? Uả mà bạn…tên gì? (hìhìhìhi), ngày đó tôi và bạn có sinh hoạt chung không? Chưa gặp bao giờ thì làm sao mà nhớ hỡi trời? Nhất là mấy chàng nam giáo sinh từ lớp sáu đến lớp mười, nếu không gặp gỡ nói chuyện làm sao mà…biết ?, ngoại trừ lớp bảy là lớp cộng đồng, nên phải sinh hoạt chung, đi cộng đồng về miền quê, nên có nhiều thân tình bạn hữu. thí dụ anh chàng Lê Xuân Quảng, ngày xưa đóng kịch vào vai “bà mẹ Gio linh”, chính cá nhân tôi phải “hoá trang” cho chàng thành …bà già khú đế để lên sân khấu  trình diễn, và các bạn trong ban hợp  xướng của trường mà tôi là thành viên trong đó, cũng như anh lớp trưởng tên Phạm Lùn mà đẹp trai nhất trường thì ai mà không biết. Mỗi khóa có đến mười lớp, chia cho nam nữ năm lớp đều nhau.

Người đầu tiên nhận ra là Phương Võ lớp nhị ba vừa vào đến, tôi cũng hét toáng lên sao bao nhiêu năm Phương chẳng thay đổi gì nhiều, chỉ có “đẹp lão” thêm thôi. Huế, người đẹp “Ban mê” thì tôi đã gặp lâu rồi, kỳ này vẫn đẹp. Nhìn ra…Trà Mi lớp tôi đây sao? Cô bạn đẹp dịu dàng, với mái tóc thề buông xỏa ngang lưng, làm say đắm bao chàng nam Giáo sinh thuở đó, bây giờ bạn ngồi đây với quá nhiều thay đổi, cứ như là “bà mẹ của người bạn nước láng giềng” thay vì “mẹ Việt Nam!”. Nhưng Trà Mi vẫn yêu đời, vẫn vui vẻ về dự họp mặt với bạn bè, tôi trân quí tình cảm của bạn vô cùng.

Rồi các bạn nhị hai lớp tôi từ từ xuất hiện: đây là nguời đẹp xứ Huế mộng mơ và có giọng ngâm thơ rất tuyệt: Trịnh thị Vui. Rồi Nguyễn thị Thu, rồi Lý, Hương Sen - cô bạn lúc nào cũng nhỏ nhẹ dễ thương. Rồi “mẹ Việt Nam Đàm Ái Mỹ”, người bạn cần cù, chăm chỉ từ tốn trong từng câu nói, đã mang theo những tờ lưu bút ngày xưa chúng tôi viết cho bạn, và “trao về khổ chủ” để làm kỷ niệm lúc cuối đời, thương quá là thương! Cô “bé Tiến” xinh xắn vẫn đi bên cạnh cuộc đời của Thầy giáo Ngô Hữu Phước cũng vừa từ Tuy Hòa vào, có người thắc mắc sao Tiến vẫn…bé xinh hoài, vậy mà ngày xưa làm sao đứng trên bục giảng nhỉ? Có Xuân 50, nhưng bạn cứ im lặng cười cười, Ngô Nhung với chàng Vũ nữa nè, “đôi uyên ương cộng chỉ số” hài hòa nhất lớp tôi, hát cũng hay nữa. Rồi “thủ khoa” của khóa 8: Vương Thủy Tiên và người cộng chỉ số là “Dân đẹp trai” của lớp sáu, người bị đám dân An Khê quá khích “mượn tạm” hai cái răng cửa, khi cả đoàn chúng tôi đi làm “cổ động viên” cho đội bóng tròn của nhà trường tham dự “trận đấu hữu nghị” và phe ta toàn thắng, phe..An Khê thua nên nổi máu “anh khùng” vác đá ném chơi cho bỏ ghét!

Chúng tôi… xa nhau từ ngày nhận nhiệm sở ra trường 47 năm về trước, và thú thật các bạn…về đâu? dạy trường nào? cá nhân tôi…mù tịt, ngoại trừ mười người về ty Tiểu học Khánh Hòa. Ngày đó, được xếp vào hạng “top ten” như chúng tôi, dễ dàng nhận nhiệm sở theo ý muốn, Và khi cầm được tờ “sự vụ lệnh” trên tay, mừng quá rời khỏi trường và… bay luôn về …nhà mẹ chẳng để ý đến ai, nên đâu biết nhiệm sở của bạn mình đã nhận. Kể ra ngày đó sao quá..vô tâm!

Buổi họp mặt vui không tưởng. Chắc không ai nghĩ rằng đây là buổi sinh hoạt của nhóm người “bảy bó” có thiếu thừa chút xíu. Ngày xưa bọn tôi cứ tha hồ rống họng hát to mọi lúc mọi nơi để …giới thiệu về mình cho bà con biết: “một đàn Sư phạm đi qua, chẳng thiếu chi nhiều chỉ thiếu tiền tiêu, ố tang tình tang, ố tang tình tình..” Thì bữa nay, dù đã bốn mươi bảy năm sau, vẫn …quậy tới bến. Vì từ khi ra khỏi ngôi trường sư phạm thân thương với hai năm đèn sách, đám giáo sinh “nội trú nữ” của chúng tôi bỏ lại đàng sau quá nhiều kỷ niệm, khi mà một “lũ con gái” cuối tuần chẳng có đi ra khỏi trường, cứ quẩn quanh phòng trực nội trú, thấy chàng nào…léng phéng dám bước qua khỏi cổng nội trú, là la toáng lên “bắt trụng nước sôi”, làm mấy chàng tá hỏa tam tinh phóng trở ra không kịp.

Trưởng ban tổ chức vẫn là “lớp trưởng Sương” của chúng tôi và các bạn Yến, Tuyết…
Tiếc rằng qúi thầy giáo năm xưa giờ đã quá lão, nên không có ai về tham dự với học trò..già! Chỉ biết gửi lời cảm ơn dù muộn.

Người từ các… nước xa về thành phố được BTC trao tặng “vòng hoa chiến thắng” trời ạ. Mèn ơi vui thì thôi! Có các chị khóa trên như Chị Hạnh, chị Hương Diễm, chị Xuân và các bạn Hồng Vân, Hoan, Cúc 49, Diệu, Thuận Lê, anh Hòa Em.., (không biết có sót ai?) mỗi người một cái để…chớp hình làm kỷ niệm. Cứ như người Hawaii mà chưa múa vũ điệu Haloha được thôi..

Lớp nhị hai của tôi về họp mặt coi mòi đông nhất, nhưng lớp cộng đồng thì.. ít quá đi thôi, chỉ có hai bạn là Lê Xuân Quảng và Phạm Lùn, trong khi các lớp khác thì nam nữ đề huề, chụp hình xôm tụ, mà tôi không thể nhớ hết tên. Có chị Bùi Hoa lớp một(?) cũng người Nha trang, ngày trước chỉ biết chứ .. ít quen. Sau này nghe các bạn nói chị lập gia đình với một Cựu Tr/uý, nhưng không nói rõ lúc nào và sinh sống ở đâu? Anh từng là huấn luyện viên ở trung tâm huấn luyện Lam sơn, và là bạn thân của ông anh trai nhà tôi nên thân tình với gia đình tôi. Nhưng tiếc quá, từ ngày thành phố Nha Trang “đổi chủ” vào tháng ba năm đó (1975), thì vì cuộc sống khó khăn, hầu như không ai còn “quan tâm” đến ai ngoài những người thân trong gia đình, nhất là những ngày “trốn chui trốn nhủi” để tìm đường vượt biên, nên gia đình chúng tôi chưa bao giờ có cơ hội gặp lại anh, nên rất buồn khi nghe chị Hoa báo tin anh đã qui tiên. Một nén nhang thắp muộn, cầu nguyện cho linh hồn anh được siêu thoát về chốn vĩnh hằng. Đa số các bạn lớp khác thì chỉ biết tên qua mạng Face book khoảng thời gian gần đây, giờ gặp mặt nên cảm thấy thân tình, đùa vui tự nhiên như là bạn tâm giao lâu ngày gặp lại..Cũng cảm ơn FB.

Mục Văn nghệ “phụ diễn” giúp vui sau bữa ăn tối cũng có thi-ca-nhạc. Các bạn trong BTC chuẩn bị chu đáo lắm, nhất là “Yến ốc tiêu- siêu tài nghệ”, chuyện chi làm cũng thông, các bài hát xưa cũ cũng đem ra trình diễn, đồng ca, đơn ca tá lả, hay và vui hết biết. Cái tôi cũng bị “bắt cóc bỏ dĩa” làm anh nông dân đi…tìm vợ vừa mới bỏ chồng ra đi. Mất có “một con vợ” mà cuối cùng tìm được những…tám người vợ mới! Ai cũng cười vui là… tốt rồi! Vui là chính mà! Cho tôi gợi nhớ năm nhị niên, lớp Nhị hai có tổ chức một đêm văn nghệ rình rang gồm “thi-ca-vũ-nhạc-kịch”, đã “quảng bá” rầm rộ, mà kịch thì chưa có. Thế là trưởng ban văn nghệ Sửu, lớp trưởng Sương và tôi, cùng “tự biên tự diễn” kịch vui: “Ta về ta tắm ao ta!”. Nội dung là người đàn bà nhà quê …bỏ chồng, học đòi lên thành phố ăn diện lòe loẹt, kệch cỡm trông mắc cười. Hai vợ chồng cứ choảng nhau, cuối cùng nhờ chị người làm “cải tạo tư tưởng” cho bà vợ qua bài hát “Quê nghèo”, chị vợ “ngộ” ra quay về với chồng,  thế là “ta về ta tắm ao ta..!” hahhaha. Cái chị nhà quê lên tỉnh cũng do tui đảm nhận, anh chồng Sương và người làm Sửu đã khiến bà con cười chảy nước mắt, nên sáng hôm sau giáo sư dạy môn Cộng đồng vào lớp cứ hỏi: “trò nào đóng vai đó? Thầy cười mệt quá!”. 

Những giọng ca “chính” hôm nay thật tuyệt vời, tôi cứ ngỡ các bạn mình đang hát trên sân khấu kia cỡ chừng năm mươi mí là cùng, nhưng  không đâu, “cụ  bà”  Bích Tuyền, “cụ ông” Ngô hữu Phước ơi, giọng hát để đời hay quá. còn các …cụ khác cũng hát hay, mà cụ già này quên mất tên rồi nên không kể được,…sorry nhé. Có Vui ngâm thơ, có Ái Trân, có…???
Có mục chơi xổ số, có lắm người may mắn trúng số làm quà kỷ niệm. Anh chàng Quảng vẫn  quậy như xưa, làm bà con cười quá. Đêm vui qua mau, các bạn phải về nghỉ lấy sức cho ngày mai đi du ngoạn.

Hai chiếc xe bus dài ngoằn chở hơn trăm mạng người vượt quãng đường dài hằng mấy mươi cây số tiến về bãi biển có tên Bãi Dài, làm tôi liên tưởng đến chuyến du hành Cù lao Xanh năm nào. Ngày đó chúng tôi còn trẻ, mà khi…ra khơi, với tài lái tàu .. lượn qua lượn lại, lướt sóng trùng khơi của mấy bác Hải quân, cũng làm cho nhiều bạn cho ..cá ăn chè, ngất ngư con tàu đi. Nhưng khi bước được lên bờ, thì tha hồ đi tìm phong cảnh để…chụp hình, dù không nhiều như bây giờ, nhưng cũng để  lại nhiều hình ảnh quí..

Nhưng bữa nay thì, mỗi người là một “nhiếp ảnh gia” chuyên nghiệp. Bãi biển “Bãi dài” nước trong  xanh thẳm, bờ nước không sâu có thể tắm được. Nhưng trời có mây thấp, hình như muốn mưa nên có vài đợt sóng nhỏ nhấp nhô, khiến cho một số bạn không dám xuống, sợ.. ướt quần!.hahhha…Thế là tuôn ra chớp hình, chớp đủ kiểu, chớp không ngừng, cứ nhảy từ nhóm này qua nhóm khác, Anh bạn Đỗ Hữu, trở thành người số một trong nhóm nhiếp ảnh gia, chỗ nào cũng gọi nên Đỗ Hữu thật đắt hàng. Nhưng có lúc bạn ấy cũng tham gia trò chơi “đi bắt cá cho má nấu canh chua”, và “bị” mấy bạn giáo già đòi “bắt cua” của bạn, nên bạn…sợ quá chạy lặn mất tiêu. Còn có nhiếp ảnh gia Nguyễn Chí Hải, Hoan Nguyễn, Trịnh Vui…nhiều và nhiều bạn lắm, tha hồ giỡn sóng và chụp hình, cứ như hồi còn trẻ đi Cù lao Xanh.

“Hình như là người xưa?”! trí nhớ của anh bạn lớp chín (10?) hay thật! “Có phải là H Vân không?” Anh đã nhận ra được cô bạn HV thật sao? giỏi thế. Ngày xưa bạn ấy nhỏ nhắn dễ thương lắm, giờ thì …phát tướng, đổi màu da nhưng bạn vẫn nhận ra. Úi chu choa, gì chứ mục “phá” là cái đám “cô giáo già mất dạy” này không tha đâu. Chỉ cần nghe một bạn …loan tin anh bạn lớp cộng đồng vừa tìm ra…cố nhân ở lớp năm, thế là cả đám cùng a lại cất giọng hét: “ Năm mươi năm rồi không gặp , giờ nhìn em thế này, anh lẹ làng…dông mất, vì sợ em…níu tay..” hahahaha, thế là các bạn khác cũng ùa vào hát…tặng cho hai bạn ta vừa…nhận diện ra nhau, khiến anh giáo già phải…lẳng lặng rút êm vì mấy cô giáo già phá quá…

Cảm ơn các bạn tôi trong Ban Tổ chức ngày Xuân họp mặt Khoá tám SPQN Nha trang nhiều lắm lắm. Hy vọng những ngày vui sẽ còn mãi trong trí nhớ của mỗi  một người tham dự. Cảm ơn tất cả các bạn ở mọi miền về chung vui, cho tôi có dịp “tay bắt mặt mừng”, dù ngày ấy chẳng hề biết nhau, nhưng đâu có sao, bây giờ …quen cũng được vậy, hìhìhì…

Một số cô giáo già tiếp tục…Nam tiến vào Phan Rang tìm bạn cũ. Chỉ có Minh 49, Ngọc Minh và Nữ Vi mà các bạn cũng tổ chức cho nhóm chúng tôi đi ngoạn cảnh nhiều chỗ lắm, được đi vào vườn nho, đi lên Chùa, đi xuống biển, đi thăm căn nhà xưa của vị Tổng thống nước VNCH cũ, nhìn căn nhà mà chạnh lòng, bùi ngùi thương cảm. Nếu “so sánh” với dinh thự nguy nga của các “quan ngài” thời bấy giờ thì một trời một vực. Ngày ấy các Ông to  Bà lớn có cuộc sống “khiêm tốn” quá, chẳng như bây giờ….

Buổi tối cô con gái đẹp của Minh 49 còn mời mấy dì đi hát karaoke. Cháu cứ ngỡ mấy bà già “mắc cỡ” nên ngại…hét, nhưng cháu…lầm to, mấy  bà "giáo già" vẫn còn "phong độ" lắm. Mục này thêm hấp dẫn vì có giọng hát của Thu Hằng, người bạn hát hay nhất của khóa tám năm xưa, bây giờ bạn vẫn còn hát ở các phòng trà chuyên trị nhạc tiền chiến. (Cảm ơn Thu Hằng đã cho T chụp lạì tấm hình bọn mình cùng trình diễn trên sân khấu của trường với bài hát “Se chỉ luồn kim”, bạn là giọng ca chính, bốn tên Sương, Phan Tuyết, Trần Tuyết và Vinh ngồi...minh hoạ). Rồi Ngô Hữu Phước và Tiến cũng xuất hiện, Đỗ Hữu và bà xã Tâm cũng hát tới bến luôn, rồi Ngọc Minh, vv…vv..toàn là những  “giọng ca vàng” nghe khoái  lỗ tai gì đâu. Kể ra SPQN có nhiều nhân tài quá .

Cảm ơn các bạn khóa tám ở Phan Rang nhiều, nhờ các bạn mà chúng tôi biết thêm được quê hương tươi đẹp của tỉnh nhà, có bánh căn ngon nổi tiếng, bánh xèo no bụng….

Nha trang, ngày tôi trở lại gặp được gia đình anh chị, các cháu, hội ngộ quá nhiều bạn bè, niềm vui trong tôi còn đọng mãi. Dù bây giờ những thắng cảnh hữu tình của Nha trang không còn nữa, người Nha trang cũng chẳng còn nhiều, chung quanh nhà tôi là người xa lạ mới đến ở, nên muốn tìm lại một chút kỷ niệm ngày xưa thì cũng chẳng có người để cùng ôn chuyện cũ.

Nhưng nếu nói đến một chuyến đi-về thì có quá nhiều chuyện để kể vì nghe mệt lỗ tai. Bây giờ ở Việt nam mọi sinh hoạt đã khác xưa. Người cháu ở Tây Ninh, có đứa con trai 25 tuổi đang đi làm với công việc rất ổn định, tự nhiên nhận một tấm giấy kêu đi “nghiã vụ quân sự”. Bao nhiêu năm không kêu, giờ thấy có thể “làm ăn được” là chính quyền chẳng bỏ qua.Thế là phải “chạy chọt” để khỏi đi vào trại lính, sơ sơ “bảy chục triệu” tiền tươi. Tiền gì mà tính toàn…triệu triệu. Có tiền thì được miễn đi lính đã đành, nhưng chuyện muốn đi vào Lính cũng phải “trả tiền” mới là chuyện lạ. Giá phải đưa cho “quan chức nhà nước ta” là năm trăm triệu! Một số tiền không nhỏ, thế nhưng những người muốn con vào…”Lính có lon”, vẫn phải chạy vay mượn để đút lót cho…quan ăn. Họ “lý luận” rằng: nuôi một đứa con vào đại học, mỗi năm tốn…trăm triệu khơi khơi, bốn năm là bốn trăm triệu rồi, mà khi ra trường thì…thất nghiệp. Thôi thì tốn một lần, khi con ra trường có…việc vĩnh viễn (không sợ đánh giặc?) Thật tội nghiệp cho những người trẻ và bậc làm cha mẹ thời nay.

Về thăm nhà người chị quê ở Mỹ Tho, nhưng không ai dám …mời khách ăn trái cây, vì không phải chủ nhà vườn nên không biết đâu là trái cây chín tự nhiên và đâu là ngâm hóa chất ?. Tất cả mọi chỗ mọi nơi đều “quan tâm” đến thức ăn, đồ uống không an toàn, nhưng bên ngoài chợ búa vẫn bày bán nhan nhản, giá đắt như vàng. Cuối cùng thì họ vẫn phải…ăn, vì “không ăn làm sao sống? chừng nào chết hẵng hay!” hết ý. Nhưng nếu nơi nào có “siêu thị, đa số của Đại Hàn hay Nhật bản, thì còn chút “tin tưởng” để vào đó mua sắm, dù sao “người nước ngoài” vẫn còn chút lương tri, vẫn còn nghĩ đến “an toàn thực phẩm” cho người tiêu dùng,  không dám bán thứ dỏm! Nghe mà cay đắng quá.

Một chuyến đi-về, để lại quá nhiều thắc mắc: người công nhân đi làm với tiền lương quá ít, mà giá sinh hoạt chung quanh thì vô cùng đắt đỏ, nhưng không hiểu sao chỗ nào cũng quán xá đầy dẫy, mà quán nào cũng ..kín người ngồi, giờ nào cũng có khách, xe hai bánh hàng hàng lớp lớp đậu choáng hết lề đường dành cho người đi bộ? Thì giờ và tiền bạc???

Lại đi tìm trái cây an toàn không …bơm hóa chất. Tới tận nơi trồng mảng cầu xứ Tây Ninh, khu vực có quá  nhiều..nhà nghèo, nghe địa danh “Ma Thiên Lãnh” ở gần đó, y như trong chuyện …kiếm hiệp của Tàu, người cháu cũng…tò mò nên chở mọi người đến xem thử. Đúng là Thiên Lãnh thật, nó hoang vu, chỉ có ngọn núi đá thấp lè tè, có hồ nước nhỏ, và ban tối có…ma là cái chắc?, Nhưng  giữa chốn đèo heo hút gió, trơ cằn cây cỏ, thưa thớt bóng người chỉ có cái quán bán cà phê, vẫn có người thiếu nữ trẻ mặc chiếc áo cưới màu trắng dài lê thê lếch thếch, đứng …uốn éo chụp hình cưới với chú rể…Đại hàn.  Mong sao cho tình duyên của cô được trọn vẹn, hạnh phúc. Đừng giống như nấm mộ cô gái trẻ ở tuổi 25, nằm cạnh mộ của mẹ chồng tôi ở nghiã trang TN, cô gái làm “dâu xứ lạ” và bị nhà chồng hành hạ đến…chết, cha mẹ chở xác về chôn …Buồn!

Kinh tế đã vậy, chuyện ‘tình cảm” con người nghe cũng bi thảm quá chừng. Cô gái có tiệm tóc bên nhà, cỡ bằng con gái tôi thôi, cô cứ rà rà tâm sự: “Cô ơi, đời sống bây giờ khó khăn và mệt mỏi lắm, tụi cháu phải làm suốt ngày mới có tiền trang trải cuộc sống. Nhưng lấy chồng thì khổ hơn, đàn ông trẻ bây giờ đa số không lo cho gia đình đâu, họ đi…ăn nhậu nhiều hơn, rồi coi cô nào có …tiền thì nhảy vào, nên ..ly dị nhiều lắm…!” Mong rằng đây chỉ là “tâm sự của riêng cô”, không phải là điểm buồn chung của xã hội, khi mà các ông bà quan to, chức lớn cứ bán đất, bán rừng, bán biển, lấy tiền ăn nhậu, ở khách sạn, “resort” ngoài đảo hơn  ngàn đô la một đêm, mà nơi nào cũng không còn chỗ trống! Trong khi tôi vào bệnh viện, có nhiều bệnh nhân nằm la liệt dưới chân giường bệnh nhân khác, bữa cơm bình thường phải chờ người...bố thí, trẻ em vàng vọt, bệnh sắp chết mà chẳng có tiền đưa cho… bác sĩ để được trị liệu. Có bao nhiêu tiền cũng khó mà ..cứu giúp cho đủ.
Đúng là một chuyến đi, rồi cũng phải trở về nhà. Nhà ở Mỹ an toàn gấp nhiều lần trên quê hương cũ. Gia đình, bạn hữu cho tôi niềm vui, nhưng quê hương vương lại nỗi buồn.
Lê thị hoài niệm 2018.

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2018

Thơ Vui phóng tác : Chị Dậu "thoái vốn"

Thơ vui phóng tác từ bài viết ngắn: 
Chị Dậu “thoái vốn” của Ngô Trường An
  
Tên Nghị Quế đang ngồi đếm bạc
Tiền đô la sột soạt, thơm mùi
Có tiếng chó sủa bên ngoài
Nghị Quế quát tháo đứa nào vào đây?

Bóng chị Dậu bưng đầy rổ chó
Nghị Quế ta nhăn nhó hét ra:
-Dậu kia sao đến nhà ta
Lại đem cả chó thế gà là sao?

Đặt rổ chó xuống nền đánh bạo:
-Dạ bẩm ông, nhà hết gạo rồi
Chồng con đói rách tơi bời
Đem chó “thoái vốn” cơm xơi đỡ lòng.

Tên Nghị Quế vẫn ngồi hỏi trổng:
Mày bảo rằng thoái vốn là sao?
-Là tiền với chó đổi trao
Ông đưa tiền cháu, chó vào nhà ông!

Đệch! vẽ chuyện! nhà mày bán chó
Thì bảo rằng bán nó cho xong
Lại bày vẽ chuyện lòng vòng
Thoái vốn! Thoái hóa tính công mẹ gì?

Ậy! Ông chớ có đem lòng nghi kỵ
“Thoái hoá” từ …chức vị quan ta
Hằng ngày ra rả trên loa
Nên con học được đó mà, Quan to!

Con này láo! Quan nào bán chó?
-Dạ thưa ngài, nếu chó… mừng rơn
Họ bán bến cảng Qui Nhơn
Bán tất tần tật Vinamilk, Bia sài gòn.

Họ bán hết, nhưng mồm xon xỏn
Rằng chúng ta “thoái vốn” ai cười?
Quan ta cứ lấy tiền tươi
Rừng vàng biển bạc trao người thế thôi!


-Ậy! đó là vốn từ dân đóng thuế
Mà của dân thì “bán” được sao?
Chữ nghĩa người “trí tuệ” cao
Phải nói “thoái vốn” nghe vào, hiểu chưa?

-Nhưng xe công cũng từ tiền thuế
Chạy đã rồi, bỏ phế xe hư
Bán đi  lấy đống tiền dư
Bày đặt “thanh lý” nồ người dân đen.

-Con Dậu kia! Mày đem bán chó?
Hay đến đây …hỏi xỏ quan to?
Nghe hỏi mà chẳng chút lo
Chị Dậu vặn vẹo đôi co không chờ.

-Dạ con nghĩ có sao nói thế!
Lấy cớ chi nói trớ….mỹ từ
Bán nước xài hết tiền rồi
Mai này lột bán quần người dân…ăn?

-A! mày hỗn láo hả con đĩ Dậu?
Dám lột trần chuyện… nhậu quan quyền
Lột quần mày bán,…ăn nguyên!
Nào “Đội cờ đỏ! vào lôi liền con ni! bỏ vào tu huyền! 
hn


 Chị Dậu Thoái  vốn
Ngô trường An.
Nghe tiếng chó sủa, Nghị Quế đang ngồi đếm USD vội nhìn ra thấy chị Dậu tay bưng rổ chó con, tay đẩy cổng bước vào. Nghị quát:
- Mày đến đây làm gì hả con mụ Dậu kia?

Chị Dậu đặt rổ chó con xuống nền nhà, khép nép thưa:
- Dạ bẩm ông! Nhà con hết gạo, nên con đem mấy con chó nhỏ này đến đây xin thoái vốn ạ!

- Thoái vốn là sao?

- Dạ, nghĩa là ông đưa tiền cho con rồi lấy mấy con chó này ạ.

- Đệch! Mầy bán chó thì nói mẹ bán cho đi, bày đặt thoái vốn với thoái hóa!

- Ậy, ậy!! Dạ đúng là thoái hóa thiệt đấy ạ! Đây là con chỉ học theo cách nói của các quan mà thôi.

- Mày láo! Quan các ông làm gì có chuyện bán chó?

- Dạ không phải bán chó mà bán cảng Quy Nhơn, bán tập đoàn sữa Vinamilk, bán công ty bia Sài Gòn... Họ bán tất tần tật, nhưng họ không nói bán mà chỉ nói thoái vốn thôi ạ.

- À, bởi vì vốn đó của nhà nước được trích ra từ tiền thuế của dân. Thực chất, tất cả các tài sản đó là của nhân dân. Mà của dân thì không thể dùng từ «bán» cho nên phải nói thoái vốn cho nó trí tuệ, mày hiểu chưa?
- Dạ, vậy, các xe công cũng được mua từ tiền thuế của dân, sao khi bán các quan không nói thoái vốn mà nói thanh lý ạ?

- Con mụ Dậu kia! Mày đến đây bán chó hay đến để chất vấn ông hả?

- Dạ con nghĩ, sự việc nó thế nào thì cứ nói toạc ra thế đó cho dễ hiểu ạ. Dùng những mỹ từ tốt đẹp, văn hoa cũng không thể che đậy được bản chất của nó. Tài sản, tài nguyên của dân các ông cứ tranh nhau bán ăn hết. Sau này không còn gì để bán nữa, chắc các quan trấn lột luôn cái quần của dân đang mặc để bán ăn chớ gì...

- Á, á! Cái con đĩ Dậu kia! Mày dám nói các quan chúng ông ăn luôn cái quần của mày hử? Đội cờ đỏ đâu? Lôi cổ nó ra...


Ngô Trường An