Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

NGUYỄN HUỆ TRƯỜNG TÔI của Lê thị Hoài Niệm.trình bày hợp ca

Thơ về Phú Yên


Có ai về lại Phú Yên
Cho tôi nhắn với người thương đôi lời
Nhớ chi nhớ dữ vậy trời?
Ước gì được gặp lại người ở Boston !

Hình như có lắm bạn thân
Góp vui hội ngộ ân cần hằng năm  
Kính Thầy Cô, Bạn. Quan tâm
Áo dài trình diễn thêm phần thăng hoa: 
1-
Nhớ xưa qua phố Tuy hòa
Ngang Trần hưng Đạo thướt tha bóng hồng
Em mặc áo luạ trắng ngần
 Gió trưa thổi nhẹ nắng nồng bay đi

2-
Chừng em tuổi độ Xuân thì
Nữ sinh trung học nhu mì dễ thương
Áo dài khép nép hiên trường
Trông sao xinh  quá vấn vương ..bạn hiền

3-
Giữa trưa bóng nắng nghiêng nghiêng
Nửa soi đường vắng nửa viền áo hoa
Tóc mây theo gió lòa xòa
Gót hồng nhẹ bước cho tà áo bay

4-
Tan trường xuống phố chiều nay
Áo dài em mặc rạng ngời nét xuân
Cho ai ngưỡng mộ, ngập ngừng
Muốn đi nhưng cứ nửa chừng ngó lui

5-
Chưa xa sao mãi ngậm ngùi
Vấn vương tà áo của người trong mơ
Áo dài em kết bằng tơ
Màu tim tím nhẹ nên thơ hữu tình

6-
Về thăm  “Hoa vàng cỏ xanh”
Áo thêu điểm xuyết vài cành hoa tươi
Tô thêm nét đẹp với đời
Để người góp nhặt muôn lời thơ khen.

7-
Chừng như phố biển đẹp thêm
Bởi em áo mỏng lụa mềm thướt tha
Điệu đàng khẽ bước chân qua
 Cho người lính trận xuýt xoa, ngẩn người

8-
Dù em chỉ hé môi cười
Mây trời đứng lại, gió lười bay xa
Áo em xinh cả rừng hoa
Lung linh sắc thắm mượt mà khó quên.

9-
Chiều vàng ganh tị áo em
Hoàng mơ lóng lánh tô thêm nét người

Ai kia cứ chúm chím cười
Vun bồi tình đẹp cho đời nên thơ

10-
Hè về phượng nở đầy hoa
Em về qua phố cho tà  áo bay
“Nẫu”  nhìn say đắm ngất ngây
Bạo gan Nẫu hỏi: Áo này tặng qua?

11-
Mai hồng nắng trải xa xa
Gió lay lay nhẹ theo tà áo xinh
Dẫu em đơn lẻ… một mình
Phố vui vẫn cứ cười tình quanh em

12-
Ngày đó anh đứng lặng xem
Cổng trường rộng mở lối mòn em qua   
Áo dài guốc nhọn vui ca
Như chim sáo nhỏ chưa sa vào lồng.

13-
Nắng Tuy hòa vẫn xanh trong
Cao thêm Tháp nhạn mênh mông Đà rằng
Áo em lụa mỏng hoa văn
Cho mây theo gió thôi giăng Chóp chài

14-
Nam sinh đất Phú mơ chi
Bước đi bên cạnh xuân thì áo hoa?
Dẫu không “cá lặn, chim sa”
Dáng em vẫn đẹp trong tà áo bay.

15-
Nhớ ai rồi vẫn mong ngày
 Cơ duyên gặp lại đong đầy nét xưa
Áo dài vẫn mối duyên đưa
Cho người năm cũ tình ..vừa vấn vương

16-
Người về hội ngộ liên trường
Từng tràng tay vỗ chào mừng vui thay
Bởi em tha thướt trang đài
Tôn vinh nét đẹp Áo Dài Việt Nam!




Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

ĐẠI HỘI TÁM của CỰU HỌC SINH LIÊN TRƯỜNG PHÚ YÊN TẠI BOSTON



Chúng tôi từ giã thành phố Boston trong buổi xế trưa trời se se lạnh, mây giăng giăng mù chừng như lưu luyến bước chân đi. Người rời Boston mang theo nhiều kỷ niệm đẹp về đại hội CHSLT Phú Yên lần thứ TÁM.

Xin Chân thành cảm ơn Ban Tổ chức đã bỏ quá nhiều công sức để đưa Đại hội đến thành công tuyệt vời. Ngoài hai người đồng Trưởng ban Tổ chức là anh Võ Thái Sắc và Vũ Trần, còn có các anh chị Tuyết Hương, Hương bảo Phan, Thọ Lê, Hòa Trần, Bác sĩ Phong (Benjamin Trương), Đạm Lê, với anh Đặng Ngọc Hiến ở địa phương, còn có một người  rất quan trọng đó là chị Mai Phương, phu nhân của anh trưởng ban VTS, đã là nhịp cầu nối của tất cả CHS ở khắp nơì, và là người đã có nhiều đóng góp đáng kể cho đại hội, nhưng rất tiếc đến ngày Đại hội chị đang bị bệnh nên phải nằm nhà chữa trị…Tất cả các anh chị đã hết sức hết lòng lo lắng thật chu đáo cho quí Thầy Cô và cựu học sinh về tham dự thật đông đảo.




Tuy là lần đầu tiên đến thành phố này vào buổi tối, nhưng chúng tôi không bỡ ngỡ khi có chiếc shuttle  đón về khách sạn, nơi “tập trung” Cựu HSLTPY về tham dự đại hội. Vẫn những tiếng reo vui chào hỏi dù ..lạ hay đã quen, ngay cả các anh trong ban tổ chức cũng làm “dàn chào” đón anh chị em, quí hoá quá. Rộn ràng và rộn ràng lắm lắm, tất cả đều háo hức tham dự “Duck tour” ngày hôm sau nên phải về nghỉ sớm..

Ngồi trên chiếc xe vừa chạy trên bờ chung quanh những con đường thành phố, vừa nghe “tour guy” giới thiệu sơ sơ về thành phố cũng thấy thích rồi, nhưng thích nhất là khi chiếc xe từ từ chạy xuống con dốc nhỏ và …nổi trên mặt nước trong xanh. Thật thú vị khi xe chạy bon bon trên mặt nước cả tiếng đồng hồ để cho người ngồi trên xe xem phong cảnh xung quanh và hưởng làn gió hiu hiu một sớm mai không nhiều nắng.

Mọi người về lo chuẩn bị quần áo đẹp để xe đưa đến nhà hàng tham dự Tiền đại hội.
Phải công nhân khu phố Tàu ở Boston đông và…kẹt xe quá cỡ. Xe ngừng trên đường lớn và mọi người nối đuôi nhau đi vào nhà hàng với áo quần thật đẹp, khiến cho một số người bán quán bên đường nhìn ngạc nhiên và một cô gái chận tôi lại, hỏi: họ đi đâu đông và đẹp vậy cô? Đi dự tiệc có khác.

Các cô mặc áo dài đồng phục đẹp quá. Áo dài này do một “mạnh thường quân (H.A.)tặng cho đại hội đến những ba mươi cái. Những tà áo thướt tha, sặc sỡ đã làm nên cho buổi tiền đại hội thêm phần lung linh, khởi sắc. Chỉ tiếc rằng hội trường nhỏ quá nên không đủ sân khấu cho ban văn nghệ phô diễn tài năng. Hai người giới thiệu chương trình thật sinh động là anh Thọ Lê và cô.., ái nữ của giáo sư Nguyễn Văn Hàng dạy Nguyễn Huệ. Cô MC nóí chuyện rất lưu loát và thật có duyên, quí Giáo sư được trang trọng giới thiệu, các học sinh từng miền cũng được trình làng. Ca sĩ Phú Yên thì có thừa những giọng hát  hay nên buổi tiền đại hội đi qua nhanh. Đến phần dạ vũ thì đa số ra về. Nhưng vì xe đưa đón có giờ, nên nhóm người ra trước gồm cả quí Thầy Cô, đều đứng hai bên đường làm…dàn chào trong màn sương lạnh, nhưng vui quá vì tán chuyện…tào lao, lại chụp hình chớp ảnh đủ kiểu, cười nói râm ran (nhưng chắc không ồn ào quá độ…giống người Tàu dù đứng giữa phố Tàu?)

Sáng Chủ nhật, sau khi ăn sáng ở khách sạn, đa số CHS chuẩn bị đến nhà Anh chị Đặng Ngọc Hiến để dự bữa ăn trưa do anh chị mời. Phải bái phục tinh thần và sức làm việc của anh chị. Gần trăm con người ta…già trẻ, vậy mà anh chị đã chuẩn bị thật chu đáo lều trại, chỗ ngồi, thức ăn đầy dẫy lại ngon không thua gì nhà hàng. Phục lăn chị Xuân đó anh Hiến ơi!(nơi nhà anh chị Hiến, tôi có dịp gặp lại người bạn cùng một lớp sư phạm QN của 47 năm về trước, cảm ơn anh chị nhiều.)

Đêm đại hội được tổ chức tại một nhà hàng rất đẹp, nghe đâu có sự góp sức chọn lựa của người địa phương nên biết rõ…đường đi nước bước, khi ban tổ chức về đây để chọn chỗ hồi tháng tư/18. Phòng hội khang trang, rộng rãi, đẹp đẽ, nên BTC tha hồ…trang trí nhiều banner đẹp mắt, chào mừng CHS về tham dự. Ôi thôi bà con chụp hình hàng ngàn kiểu chứ không phải có trăm đâu.

Chương trình bắt đầu rất đúng gìờ. Trên sân khấu là cả một…rừng áo dài rực rỡ của cựu nữ sinh PY, sáng cả hội trường. Chị Ca sĩ Thanh Vân thật tuyệt vời trong bài quốc ca Hoa kỳ và cả hội trường cùng đồng thanh trong bài quốc ca VNCH. Trang nghiêm và cảm động khi anh MC Thọ Lê tiếp tục “ một phút mặc niệm… dành cho những Thầy Cô và cựu HSLT PY đã nằm xuống…”

Anh đồng trưởng ban Tổ chức Võ Thái Sắc thật …oai phong và tự tin khi tuyên bố lý do khai mạc đại hội. Phải thật tự tin, năng nổ và có tài anh mới đảm nhận tổ chức đến ba kỳ đại hội (năm kỳ kia gồm có: anh Đặng duy Nhượng kỳ Một và Hai, Lê Phan Tuyết kỳ Ba, Christ Phan kỳ Bốn, Lê Chí Hiếu kỳ Bảy). Ban tổ chức trình diện trên sân khấu mà sao…ít người quá: Anh Vũ Trần (người hiền lành dễ mến), chị Tuyết Hương (lanh lợi, tài ba, dễ thương, duyên dáng), anh Thọ Lê, anh Benjamin Trương, anh Hòa Trần, Hương bảo Phan (xinh xắn, nhỏ nhẹ, sốt sắng, nhiệt tình, )…và thêm sự góp sức của anh Hiến lúc sau. Có ngần ấy người mà họ đã làm nên một Đại hội thật qui mô đông đảo.

Trong số những Giáo sư tham dự, ngoài Thầy Nguyễn Đức Giang đến từ Đan Mạch, Thầy Hiệu Trưởng  luôn luôn đứng cạnh học trò cũ trong bất cứ lần đại hội nào, còn có Thầy Nguyễn Văn Hàng lần thứ hai tham dự. Có Thầy Chiêu từ VN sang, Thầy Phạm Xuân Cầu mới dọn về Boston (Thầy rất có tình với học trò, đến giờ cuối Thầy vẫn ở khách sạn đễ tiễn học trò lên xe về lại nhà. Thật cảm động trước tình cảm của Thầy dành cho học trò cũ) Thầy Ngô Càng Phương, Thầy Hạnh…Quí Thầy Cô nhận quà từ ban tổ chức trong niềm vui kỷ niệm Thầy Trò hội ngộ.

Chương trình Văn nghệ thật vô cùng phong phú. Trước tiên cho phép người viết…khen ngợi cựu học sinh Phú yên rất đa tài. Ba MC Thọ Lê, Trần Hoàng Thân, Kim Khuê đã dẫn chương trình thật khéo léo, linh động và lịch sự. Mở màn là bài hát “Nguyễn Huệ trường tôi” của Lê Thị Hoài Niệm (Lê Phan Tuyết)&Kiên Thanh được cả một ban “hợp xướng” có cả Thầy Hiệu trưởng và cựu học sinh Nguyễn Huệ…già mà hát cũng tới bến dù chưa một lần…tập dợt chung nhau. Tiết mục “Không quân hành khúc”do anh Đặng Ngọc Hiến và các bạn đã làm cho sân khấu bừng lên khi những chàng phi công không còn…trẻ đứng cạnh những người đẹp mặc áo dài xanh của tuổi mười ba vào khoảng...nửa thế kỷ trước, với ca sĩ Kim Loan cũng góp giọng hát trong này, nhưng hay vẫn là hay. Tiết mục “Ngày xưa Hoàng thị” dễ thương quá chừng chừng. Ôi thời áo trắng học trò vẫn còn hiện diện nơi đây khi Lan Hương làm đạo diễn cho các bạn khoá 76 trình diễn với giọng hát ngọt ngào điêu luyện của Kim Khuê.

ban hợp ca Nguyễn Huệ trường tôi của Lê thị Hoài Niệm.
Hồng An và Tố Anh, hai người đẹp đã bỏ quá nhiều thời gian và sức lực để đạo diễn và tập dợt cho hai tiết mục “phát-sân-sô”(Fashion show) thật công phu. Mười sáu ngưởi đẹp trong tà aó dài thướt tha đủ màu đủ sắc trình diễn trước quan khách theo lời thơ của LTHN, thật sinh động và hấp dẫn, khiến mọi người vỗ tay tán thưởng không dứt. Ngoài tà áo dài VN, còn có y phục thế giới nữa. Từ Ấn độ, Đại Hàn, Nhật Bản, Ý đại lợi, tới Hồng Kông, Ma cao, Thái Lan gì đều có cả, các người mẫu “chuyên nghiệp” vừa múa vừa hát “bài hát truyền thống” của…đất nước mình khiến cả hội trường cười vui hết biết. (dù không được tập dợt chung nhau, nhưng các cô người mẫu cũng đã cố gắng rất nhiều, nếu chưa  được… nhịp nhàng chắc chẳng ai chê trách ?)

Các bạn trường Đức Trí cũng có màn trình diễn thật vui nhộn, thân tình.
Có cả múa, hoạt cảnh, những bài đơn ca thật hay, với những giọng hát điêu luyện, truyền cảm của Kim Loan, Kim Khuê, Bảo Nguyễn…và nhiều CHSLTPY làm nên đêm đại hội kỳ thứ Tám tại Boston thành công vượt bực.

Cứ như là …tuyển chọn tổ chức …Olympic, khi Ban tổ chức kỳ đại hội Tám trao “cúp luân lưu” cho Kỳ ĐẠI HỘI CHÍN (9). Hai anh Đạm Lê và Bảo Nguyễn đã hăng hái nhận lãnh chức trưởng ban Tổ chức kỳ ĐẠI HỘI CHÍN CHSLTPY sẽ được tổ chức vào tháng MƯỜI năm 2019 tại LAS VEGAS. Nhìn hình ảnh anh Đạm cầm cái cúp thật đẹp đứng trên sân khấu, lại còn giơ cao lên cho mọi người nhìn cho rõ, khiến các Anh ở bên dưới “cầm lòng không đậu” cũng tình nguyện lên sân khấu nhận lãnh tổ chức những kỳ đại hội kế tiếp như Anh Phú Nguyễn tại Austin, anh Trần Hoàng Thân tại San Jose, hai anh bạn tận bên nước Úc, anh bạn tại Minisota, Hoài Võ ở Florida… (Đêm gặp Thầy Nhạc tại Montreal, Thầy nói với chúng tôi rằng Thầy cũng muốn tổ chức một lần ở tại Montreal, và các bạn Phú, Thân, Tiên…đều mong muốn Thầy tổ chức và họ sẽ bay sang trước để góp sức với Thầy)

Ngày thứ hai đi tour thành phố với bốn chiếc xe bus dài, xe chúng tôi đi do Anh tài xế là một người Việt nam nên giới thiệu thắng cảnh Boston rất rõ ràng. Từ khu vực thương mại của người VN, đến các trường đại học danh tiếng trong thành phố, chúng tôi cũng được cơ hội….sờ đôi giày bóng lưởng của ông viện trưởng trường đại học danh tiếng Harward, đi trong khuôn viên trường mà chạnh lòng nghĩ đến trường đại học lớn nhất của VN bên kia bờ Thái bình Dương xa thẳm sao mà…thê thảm……

Chiều về mưa lạnh bay bay nên mọi người lười biếng xuống xe đến khi vào tiệm Tàu ăn tối rồi về lại khách sạn.

Đêm rồi cũng tàn để mọi người về nghỉ chuẩn bị cho ngày hôm sau “đôi ngả chia ly”. Không như ngày xưa tổ tiên Lạc Long quân và Âu Cơ chia tay nhau nên đàn con  cũng phải chia lìa hai ngả, nửa lên núi nửa xuống biển. Mà tại vì một số ACE không chịu nổi cảnh ..lênh đênh trên sóng nước, ngại cho…cá ăn chè, nên Ban Tổ chức phải…tổ chức một chuyến đi đường bộ. Lúc ban đầu định đi về hướng New York, các thành phố lân cận, cuối cùng về DC và ..tan hàng ở đó, cá nhân chúng tôi đã “làm liều lãnh đạn”. Nhưng cuối cùng, được tin nhóm bạn học khóa 76 của Đỗ Trọng Tiên đi về hướng Canada, thế là Ban tổ chức …chuyển hướng, tất cả đi theo hướng Canada cùng các bạn ấy, và Đỗ trọng Tiên sẽ làm…leader cho cả nhóm. Tôi “bán cái” được nên mừng húm dù chẳng có đồng nào…!.

Và chuyện đi theo hai ngả rẽ tâm tình đã được bạn Thiên Trúc “tường thuật “ thật đầy đủ trong vài ngày qua, và sẽ còn dài dài vô cùng hấp dẫn…mời bà con đón xem.

Lời cuối Xin chân thành cảm ơn Ban tổ chức kỳ đại hội tám tại Boston đã cho chúng tôi có những ngày vui đáng nhớ.

Lê phan Tuyết.9/2018

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Thơ: Công an Việt Cộng


Có nàng “bán phấn buôn hương”
Buổi chiều ế khách ra đường dạo chơi
Gặp lúc công an đến nơi
Ghép tội “phản động” tức thời chộp ngay

Vào đồn chúng đánh thẳng tay
Tay chân sưng tấy, mặt mày bầm đen
Tên gì? : Nguyễn thị kim Ngân
Nghề nghiệp?: chính thức bán lần “đặc khu”!

Công an tức khí hét to:
Giỡn mặt ông đập cho mò tôm luôn!
Cô gái cũng chẳng chịu luồn
“đặc khu’ tôi bán ông buồn nỗi chi

“đặc khu” tôi có ba kỳ
Phần trên, chính giữa, cuối thì hơi sâu
 Mỗi lần tôi bán chẳng lâu
 Cỡ 99 phút tiền thâu không nhiều

Nên tôi cứ phải làm liều
Kiếm mấy Tàu cộng phiêu lưu vài phùa
Nếu mà tôi được trúng mùa
Kiếm ít chục tỷ về mua lâu đài.

Tên công an mặt đỏ gay
Đâp bàn quát tháo: rằng hay con này
Nãy giờ mày chửi xéo ai
Chủ tịch quốc hội?. tên mày-giống nhau

Nhưng mà mày nói đâu đâu
Làm gì mày có đặc khu bán hoài?
Chủ tịch bán một lần thôi
Chín chín năm cả… ba đời hiểu chưa?

Tao cứ đánh cho mày chừa
Đừng có bắt chước mà lừa được tao.
Chủ tịch bán cho thằng Tàu
Nó có giày xéo, có nhàu cũng cam

Chủ tịch chẳng có tham lam
Chỉ ôm một đứa đêm nằm khỏe re.
Còn mày đừng có vội khoe
“Đặc khu” mày bán là nghề “bán trôn”

Tao ghép tội “phản động” luôn
Nhốt vô khám lớn đừng mong ngày về
Cô gái cười lớn hả hê
“Đặc khu” tôi bán ông chê… hãm tài?

Tôi chẳng có bán của ai
Cớ sao không bắt mấy ngài quan tham?
Vân Đồn, Phú Quốc, Vân Phong
Mới là tài sản của dân Việt mình

Vậy mà chủ tịch Kim Ngân
Đem ra bán hết giải phân nỗi gì
Tên nào “bán nước” nói đi?
Cũng nghề làm điếm khác gì…đĩ đây!

Toàn là mấy đứa mặt dày
Sao không bắt hết ngồi đây làm tàng?
Nhục thay danh hiệu  “Công an”!!!
Lãnh tiền đóng thuế từ dân  mỗi ngày

Với dân “bức hiếp” thẳng tay
Đối với Tàu cộng, quan thầy cúi khom.
Tên công an la om sòm…..

chấm hết màn một!
Lê thị Hoài Niệm 2018


Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Biển Hawaì

Nhớ biển Hawaì với Hồng Mai và Thanh Loan. bây giờ chắc nơi này đã bị nuí lửa tràn xuống?

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

CON ƠI! NGHE MẸ NÓI NÈ


Này con hỡi! lắng nghe lời mẹ nói
Những đứa con không sinh quán Nha trang
Mặc dù con cắt rốn ở Houston
Nhưng gốc gác vẫn là người dân Việt.

Nước Việt Nam mẹ từng cho con biết
Dẫu chưa đi từ Bắc đến Trung Nam
Trên bản đồ con đã có lần xem
Hình chữ S với bãi biển dài rất đẹp.

Quê hương ta có rừng vàng biển bạc
Nhưng rất buồn vì Cộng, mẹ bỏ đi
Biết bao ngày mẹ đứng ở bên ni
Tâm vẫn hướng về quê hương đất tổ.

Nhưng con ơi! Việt Nam giờ thống khổ
Kể  từ  khi “bọn bắc Cộng” xâm lăng
Chúng bán từng mảnh đất để …riêng ăn
Xây dinh thự trên máu xương người Việt.

Vạn tiếng kêu than thật là thống thiết
Những “dân oan” chịu trăm đắng ngàn cay
Đến nông dân không còn đất để cày
Tạo “qui hoạch”chúng cướp từng tấc đất.

Rừng bạt ngàn chúng cho khai  ‘bau-xic”
Để giặc Tàu vào phá nát rừng thiêng
Tàu ngang nhiên làm thành lãnh thổ riêng
“Chính phủ” Việt cũng không quyền bước đến.

Bãi biển đẹp hàng vạn con cá chết
Bởi Tàu phù thải chất độc từ Formosa
Những nhà máy gây độc hại lan ra
Dân hứng chịu, bọn cầm quyền bỏ mặc.

Nhưng con ơi! mẹ phải rơi nước mắt
Khi đọc tin Cộng bán nước cho Tàu
Trên danh nghĩa là cho “mướn đặc khu”
Chín chín (99) năm há chẳng là thế kỷ?

Đất nước ta xưa Tổ Tiên gìn giữ
Chống giặc Tàu thoát nô lệ ngàn năm
Bọn Tàu phù vẫn ôm mộng xâm lăng
Cho chúng “thuê” chẳng khác nào dâng đất(?)

Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc
Con biết không? đó là những tuyến đầu,
Là tiền đồn ngăn Trung Cộng hiểm sâu
Diệt ảo mộng “di dân” vào đất Việt.

Vân Đồn, Phú Quốc xa mẹ chưa lần được biết
Nhưng Bắc Vân Phong mẹ đã đến thăm rồi
Nước trong xanh núi bao bọc bên ngoài
Vùng Vịnh đẹp của Khánh hòa quê mẹ.

Nếu mai này Tàu làm “đặc khu” kinh tế
Thì con ơi! coi như mất hết rồi,
Bọn Tàu phù “di dân” đến khơi khơi
Như hiện tại vào Nha trang thành phố.

Chúng đến đâu giống như loài ở lỗ
Vốn thiếu ăn từ muôn thưở đến giờ
Sinh hoạt ồn ào mồm miệng nhí nhô
Mẹ không muốn dân mình…lai chúng nó.

Chín chín năm, con ơi! thời gian đó
Lớp hậu sinh có chống nổi quân Tàu?
Chúng sinh sôi nẩy nở giống như sâu
Chiếm nước Việt không cần thêm viên đạn.

Bọn Cộng bù nhìn vô cùng bình thản
Chúng điêu ngoa lươn lẹo vẫn “bênh Tàu”
Mười sáu chữ vàng, đồng chí thâm giao
Bởi lẽ chúng đã nhận tiền bán đất.

Nhưng may thay người dân đà ý thức
Đã vùng lên chống đối “mướn đặc khu”
Không cho Tàu làm lãnh địa riêng tư
Vớí vùng chiến lược đường lưỡi bò chúng vẽ.

 Con của mẹ, và những người tuổi trẻ
Hãy góp tay gìn giữ nước non nhà
Nước Việt Nam là của giống Việt ta
Không thể để bọn bắc phương lấn chiếm.!

Nhớ nghe con! đừng thờ ơ lãnh đạm
Đừng ngồi nhìn: “chẳng phải việc của ta!”
Lãnh đạo Cộng bán nước chẳng xót xa
Nhưng dân Việt không thể làm nô lệ!

Lê thị hoài Niệm.2018



Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

MEMORIAL DAY : BA Ở ĐÂU? CON VẪN ĐỢI NGƯỜI




Ba ơi! Con đợi lâu rồi
Con tựa phiến đá ngủ ngồi nghe ba
Chúng con mong ba về nhà
Nhưng sao lâu quá mà Ba chưa về?

Mỗi ngày con ra cửa chờ
Sau khi đi học con về đợi ba
Mẹ nói Ba đã xa nhà
Đi về nước Chúa thật xa lâu rồi

Nhưng con vẫn đợi Ba ơi!
Vì Ba của bạn đến chơi trường hoài
Cô giáo có gửi thiệp mời
Con đem về để chỗ ngồi của Ba

Nhưng con thấy mẹ khóc òa
Nói trên tấm thiệp tên Ba không còn
Ba đi phục vụ nước non
Tham gia chiến trận khi con chào đời

Ba chưa từng thấy con cười
Chưa lần bồng ẵm vì người ở xa
Mẹ nói mẹ rất yêu ba
Yêu từ trường học yêu ra trường đời

Ba có lý tưởng rạng ngời
“Bảo vệ Tổ quốc”  vào nơi quân trường
Ba thật anh dũng, kiên cường
Tham gia trận chiến “Anh hùng bội tinh!”

Mẹ nói mãi mãi không quên
Ngày con mở mắt cấp trên gọi về:
“Xin  chia buồn với bé thơ,
Với gia đình mẹ. Ba vừa hy sinh!”

Mẹ nói đất trời rung rinh
Nhưng con nào biết Ba mình ra sao
Bây giờ Ba ở nơi nào?
Nhớ vô trường học để chào cô con

Bữa nay ở lớp mầm non
Cô giáo nói đến “Me-mo-rial  ngày’!
Có mấy bạn nhỏ giang tay
Ôm con mà “hug” mặt mày buồn xo

Có bạn còn nói thật to:
“Ba bạn anh dũng nước nhà ghi ơn!”
Lời này cô dạy hết trơn
Chứ bọn chúng nó tuổi con thôi mà.

Đến trường mới học ê- a
Làm sao biết được là ba anh hùng?
Bữa nay con không đến trường
Mẹ nói ngày “lễ Trận vong” nước này.

Rồi mẹ dẫn con ra đây
Mẹ ngồi mẹ khóc con ngây ra nhìn
Anh John chỉ vào tấm hình
Xuýt xoa mà nói: “ba mình đây em!”

Con nhìn cũng thấy quen quen
Mỗi ngày con thấy nơi bàn của ba.
Ba ơi ! hãy mau về nhà
Chúng con với mẹ vẫn chờ Ba đây!

Lê thị Hoài Niệm 2018 (cảm tác từ tấm hình trên)