Thứ Tư, 8 tháng 4, 2020

BÀI VÈ : PHÁT CHẨN MÌ TÔM


Chị ơi! Em thấy rất buồn
Qua bao năm tháng chị nương xứ người
Hình chị gửi về thật tươi
Đứng cạnh Lexus nụ cười hả hê

Gia đình mình ở dưới quê
Chúc mừng cho chị, trầm trồ, ước mơ ….
Nhưng ở Ca-li bây giờ
Bị dịch Vũ hán ê chề vậy sao?

Người ta bảo xứ Mỹ giàu
Người dân tứ xứ cứ ào vô đây.
Chính phủ “trợ cấp” đủ đầy
Lương thực, y tế, cho ngay thêm tiền.

Nhà ở cũng được ưu tiên
Làm chui khỏi thuế còn phiền nỗi chi?
Những người dân Mỹ “từ bi”
Đi làm, đóng thuế việc gì than van (?).

Họ sống tư cách, đàng hoàng
Nhân từ, bác ái cưu mang loài người.
“Hiệp chủng quốc!”danh rạng ngời
Có đâu bỏ đói khơi khơi dân mình?

Dù cho nạn dịch hoành hành
Có tiền cứu viện dân lành khỏi lo.
Luật ban ra phải ở nhà
Không được tụ tập la cà chỗ đông.

Cớ sao xách xe chạy rông
Xếp hàng dài tựa rắn rồng làm chi,
Chẳng lẽ chờ nhận …thùng mì? 
Người ta “phát chẩn” chị đi lãnh về?

Nhà chị thịt cá phủ phê
Lòng tham nhục nhã, ê chề vậy sao?
Chị nói: chị chẳng có nghèo
Cớ chi nhận lãnh lèo tèo chút ân?

Xe đẹp, sang trọng bội phần
Mà đi lãnh chẩn, thấy bần làm sao!
Mấy tên bố thí, tự hào
Làm việc “nhân đạo” theo trào lưu nay.

Ừ thì nếu tâm họ đầy
“Chung tay chống dịch” làm ngay, tùy người!.
Bày chi phát chẩn nực cười
Xứ Mỹ! hưởng thí gần…mười đồng đô?

Chị ơi! chắc nuốt hết vô?
Hay nghẹn cổ họng ô hô ! Hết lời.
Hn.




 





Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

LỜI DẶN DÒ

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bản
Hình từ trang nhà FB Cr.P.

Một tay ôm chặt bé thơ
Tay nâng bé khác tựa bờ vai ông
Ông ôm chặt chúng vào lòng
Ra công che chở để không nguy nàn
Quỷ dữ đang chực sẵn sàng
Nhe răng, múa vuốt nuốt ngang...thai bào
Muốn làm người khó vậy sao?
" Chúng con muốn sống " Ông vào cứu con!
Ừ! 
Ông đang lo việc nước non
Có con quỷ dữ bào mòn nước ông.
Chúng đang ra sức tấn công.
Giết cho dân chết, ngồi không- chúng cười.
Dù chúng mang hình hài người
Nhưng lòng thú dữ nuốt tươi dân lành.
Chúng cố đánh ông tan tành
Nhưng ông đang cố sức ngăn giặc thù
Hiện tại trong cõi sương mù
Mong cho trời sáng, âm u tan dần
Mai này các cháu thành nhân
Ghi vào lịch sử đoạn phân thân này
Nước Mỹ sức mạnh vươn đầy
Cho bọn quỷ dữ nát thây, tan hồn
Lthn



Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

HOA LAN




Dẫu rằng chỉ một nụ hoa
Đơn côi nở muộn vẫn là đóa hoa
Thương em từ lúc mượt mà
Theo bao năm tháng thân già em mang
Vẫn không một tiếng thở than
Vẫn cười trong nắng, chẳng màng mưa rơi
Vẫn cho hoa thắm vào đời
Mặc cho thế sự nổi trôi thế nào.
Hn.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

NƯỚC MỸ THĂNG TRẦM



Hôm nay là ngày chủ nhật, một ngày chủ nhật rảnh rỗi nhất trong…cuộc đời bảy mươi năm! Chưa bao giờ dám nghĩ đến chứ nói chi mình đang “chứng kiến” chuyện hãi hùng đang xảy ra chung quanh và khắp nơi trên trái đất này. Tại sao rảnh vậy nhỉ? vì tất cả những việc làm lớn nhỏ đều làm hết trong tuần rồi, lúc này phải ngồi ở nhà, không được ra đường sợ bệnh dịch lây lan, tuân hành lệnh ban của chính phủ. Ừ thì làm việc nhà xong rồi thì hãy đọc sách hay làm việc gì khác nhưng …ngại làm vườn, vì lỡ xui bị con ong độc nó chích, hay cái cây nhọn nó quẹt trúng chảy máu, sẽ không có đường vào phòng cấp cứu, vì nơi đó đang dành chỗ cho những người đang bị nhiễm cơn bệnh dịch cúm Tàu.

Truyền hình thì không muốn mở, vì tin cũ cứ nhai đi nhai lại, rồi tin virus…lan nhanh, chỉ số liệu và số liệu làm cho người xem hoảng loạn, chẳng có ích lợi gì. Nhiều người cũng khuyên đừng mở là tốt nhất.

Nhưng lúc này face book, youtube… phát triển mạnh, luôn gây sự tò mò và lôi cuốn người vào xem. Cũng nhờ những phương tiện kỹ thuật cao này, mà tin tức, phim ảnh, chuyện vui, chuyện buồn, hát hay, ca dở v..v..thậm chí…chửi lộn, đánh nhau đều được tường trình đầy đủ, nên dù thế giới bao la cách mấy, nó cũng sẽ thu nhỏ hẹp lại, nhiều lúc chỉ còn trên cái phone tay.

Và chiều nay, lại một lần nữa ngồi xem chương trình Tổng Thống Trump và ê-kíp chống dịch bệnh của ông đang họp báo tại Bạch cung từ …youtube. Nhìn một ông già 74 tuổi, dù tóc vẫn còn ánh nhuộm vàng, nhưng mắt ông vơi đi sự tinh anh, sáng rỡ hôm nào, giọng nói của ông hình như nhuốm nỗi buồn khó tả, dù ông cố gắng tường trình những diễn biến nạn dịch đang xảy ra trên đất Mỹ này. Rồi phó Tổng Thống Mike Pence, Ông Dr. T.Fauci, bà Bác sĩ D.Birx, đại diện Fema…Tất cả những người trong số họ đều ở tuổi bảy, tám mươi, nhưng họ phải trả lời liên miên những câu hỏi của những ký giả trẻ bên dưới. Có người hỏi những câu lịch sự, đứng đắn để tổng thống và tuần tự các vị trả lời, nhưng có người…moi móc, hỏi…xóc ốc đến nỗi TT bày tỏ sự…tỏ tường rằng “you chưa nói hết câu tui đã biết you muốn hỏi gì, rằng CNN là fake new! rằng nếu quý vị không …tôn trọng, kính nể (respect) tôi, thì quý vị cũng phải kính trọng những người đang làm việc với tôi, ở đây!”

Ngồi xem họ họp báo mà lòng bỗng chùng xuống. Mình cũng là “người già” đây mà, sao mình lại ngồi không trong nhà, nằm dài thoải mái để hưởng thụ những gì đã có trong căn nhà ấm cúng. Còn họ là ai? tại sao họ phải làm việc ngày đêm cật lực như vậy? Họ cũng là người đó, họ cũng có dòng máu đỏ luân trong người, họ cũng cần những nhu cầu ăn ngủ, nghỉ ngơi cho đúng giờ đúng giấc với cái số tuổi này. Nhưng họ phải ngày đêm vật lộn với những suy nghĩ, những tìm tòi đòi hỏi khó khăn để làm cách nào tìm ra cách để ngăn ngừa và trị dứt căn bệnh cúm tàu đang lan nhanh từng giờ một, và còn lo đủ mọi thứ việc để cai quản đất nước này. Có bao nhiêu tiếng đồng hồ một đêm cho họ hoàn toàn nghỉ ngơi? Tại sao vậy? Vì họ là Tổng thống, Phó Tổng thống và những vị Bác sĩ tài ba đang đem hết sức lực ra để tìm phương cách huớng dẫn người dân chống chọi lại với nạn dịch cúm Tàu quái ác…

Họ đi vào rồi nhưng sao tôi buồn muốn khóc. Tôi quý mến họ vô vàn và cả lòng yêu thương trân trọng và biết ơn vì sự hết lòng làm việc cho người dân từng giờ từng phút qua…

Trí óc tôi lại lờn vờn những câu hỏi cho mình về “ông TT hiện tại”. Trong hơn ba năm qua ông đã làm gì “hư hại” cho đất nước này? hay ổng đã đem lại niềm tin và sức sống cho những người dân bình thường, lương thiện chúng tôi. Tôi nhớ hơn ba năm trước, chính bàn tay tôi đã “bấm nút” chọn lá phiếu có tên ông mà, đâu có thấy ai cầm tay hay xúi biểu, vì tôi đã biết chọn lựa giữa hai người đang tranh cử: một bà thì chính trị muôn niên nhưng thâm độc, gian xảo, tham quyền cố vị và nhất là không có tình người lẫn trách nhiệm. Đơn cử mỗi một việc là đã bỏ mặc cho vị Đại sứ của nước Mỹ chết dưới tay quân phiến loạn ở Benghazi, trong thời gian bà làm ngoại trưởng, mà không có một phản ứng gì, hay có cách gì cứu ông thoát nạn dù ông kêu cứu hơn trăm lần đến bà và ông TT đương nhiệm. Chỉ một việc nhỏ vậy mà làm không xong, làm sao lãnh đạo cả một đất nước đang đứng đầu thế giới? Và ông D.Trump, dù ông có…ăn nói “bạt mạng” so với nhiều người, nhiều khi bữa nay nói này mai nói kia, nhưng là người có cái tâm và cái tầm nhìn, sẽ đưa nước Mỹ “trở về” thế mạnh. Dĩ nhiên chúng tôi thức đến ba giờ sáng để “ăn mừng chiến thắng” với ông.

Hơn ba năm qua, “kẻ thua cuộc” và bè phái của họ đã làm gì cho đất nước này yên bình hơn TT đã làm? Kể từ khi TT Trump lên nắm chính quyền, cái nạn biểu tình đốt phá lẫn hôi của của đám người mệnh danh “Black Lives Matter” không xảy ra nữa. Vấn nạn gọi cảnh sát đến vì lý do gì đó, rồi “phục kích” để giết cảnh sát cũng bị dẹp tan. Xã hội mà cảnh sát không được bảo vệ là xã hội loạn. Dù có đôi lúc một vài cá nhân có làm điều không đúng và đã bị trừng trị.

Ấy vậy mà bọn họ “đánh phá” TT liên miên không ngừng nghỉ. Dù TT có nói những điều gì đó không hợp ý họ, đó là lối nói của ông, nhưng đâu có tầm ảnh hưởng giết người hay nguy hại đến tổ quốc, như họ đã giết Đại sứ nước mình? TT đâu có đem quân Lính Mỹ ra ngoài chiến trường xứ khác để làm bia đỡ đạn cho người dưng rồi chết uổng mạng, ông còn đến tận các căn cứ Mỹ xa xôi để thăm quân dù nửa đêm về sáng, để an ủi họ trong những giờ phút thiêng liêng nhất của người dân Mỹ như Thank Giving, Christmas mà phải xa nhà. Một quân nhân tử trận, ông và phu nhân còn viếng đám tang và an ủi gia đình của người Lính mà.

Sao họ cứ đánh phá ông hoài vậy? Vì cái ghế Tổng Thống sao? Dẫu biết rằng cái…ghế đó cao thật, nhưng có sự tranh đua để giành lấy nó mà. Ông D.Trump đã tranh cử và đã thắng cử với hơn nửa số người dân Mỹ đã vote cho ông, Ông đâu có ăn cướp ghế của ai? Có bầu cử, có tuyên thệ nhậm chức, sao phe thua chẳng chịu thua??? Vậy dân chủ đâu ra???

Sao có nhiều con người hèn mạt đến nỗi cứ đem chuyện ông “ăn bánh trả tiền” ra làm đề tài đánh phá nhỉ? Ông đâu có ăn cướp tiền của nhà nào để đi chơi đâu, ông là TỶ PHÚ mà, người đàn bà cà chớn nào lại không muốn đến gần ông, dù ông đã có bà Melania, phu nhân đẹp tuyệt sắc. Nếu mà ông xử sự như cụ Tú nhà ta ngày xưa, mà một thời được đưa vào Văn học sử VN để bắt học trò phải học và…tuyên dương cụ văn hay chữ tốt rằng: “Cao lâu thường ăn quyịt, thổ đĩ lại chơi lường” thì lúc đó hẵng chửi rủa ông, đàng này chính vợ ông không than phiền, tại sao mấy ông Mỹ và Việt nam ta lấy làm ngứa mắt? Và cái chính quyền ở một thị trấn nhỏ bên Cali (quên mất tên rồi) đem nàng gái gọi ra …tung hê vạn tuế và cấp bằng danh dự…điếm!.

Sao người ở cái đảng con lừa “ở không”, cứ đem TT ra “đàn hặc” mà không có bất cứ một lý do gì?(Có một ông dân biểu đen ở chỗ tôi, ổng nói “truất phế” TT vì “lương tâm” Ông có lương tâm sao? Dở sao không chịu dở). Họ không có chuyện gì để làm lợi cho dân cho nước? Sao suốt ngày họ ăn đồng tiền thuế của dân rồi đi làm ba cái chuyện …trời ơi đất hỡi như vậy, mà không ai làm gì được họ?. Xã hội này đến hồi mạt vận rồi sao?

Chuyện…ba năm TT làm cho đất nước này hùng mạnh, kinh tế tăng trưởng như lời TT hứa làm người dân vui mừng, nhưng bọn nội thù càng thù và không dừng tìm cách đạp đổ. Sao thuơng cho TT quá đi, ông có mối thù nào truyền kiếp với họ không? hay kiếp trước ông lấy hết của cải nhà họ, không cho họ buôn bán với tàu phù để làm giàu bất chánh? Ông có giật vợ, cướp chồng của ai không? Ông có …lỡ tay giết chết cha mẹ chúng không? ngay cả người Việt Nam chúng tôi? Ông có bẻ tay thằng nào để nó không cầm được bút để viết bài chửi thiên hạ lấy tiền không? tại sao họ …thù ông đến mất ăn, mất ngủ rồi suy nghĩ tìm ra trăm mưu ngàn kế để hạ bệ ông?

Và chiều nay ngồi nhìn TT trên màn ảnh, môt sự nể trọng và cảm phục không thể diễn tả được. Nạn dịch xảy ra có phải vì họ…thua TT rồi trả tù tàn độc? Họ coi sinh mạng của người dân nước Mỹ như cỏ rác sao? Làm sao tin được ở thế kỷ 21 này, bọn Tàu Phù gây ra nạn dịch, thì Tổng thống gọi dịch Tàu cớ chi không phải? Ông đâu có gọi dịch Việt nam hay dịch gì khác đâu? Bọn truyền thông thổ tả, chúng nó ăn tiền Tàu thì chúng chống đã đành, mắc chi mấy ông bà Việt nam nhào ra la hét, phản đối. Dù mấy ông bà có là Bác sĩ, Kỹ sư, mấy vị có bằng cấp cao chót vót, nhưng cái tim hẹp lé cũng chẳng ra gì. Quý vị cứ nghĩ cho riêng mình, ích kỷ, nhỏ nhen cứ sợ mình ra đường bị kỳ thị, hay mai này đời con đời cháu …không khấm khá. Ủa mấy vị người Tàu sao? TT gọi Chinese virus thì mắc chi? Chuyện quốc gia đại sự của ông đang làm, phải gọi đích danh cái xứ sở đã gây ra nó chứ!

Như bà Hiêu kia, từng là “thần tượng” của khối người, ngay cả mấy ông bà Việt nam dân chủ, bà đã “cười hả hê” khi nạn dịch đang lan nhanh khắp chốn, Bà có là con người không? bà có trái tim không? Sao bà thù ngài TT đến như vậy? thua sao không chịu thua? May mà bà không thắng cử, nếu bà là TT, gặp nạn dịch như thế này chắc bà để cho dân…chết hết, để bà ngồi cười thoải mái. Ủa mà nếu bà làm Tổng Thống, chắc gì trận dịch xảy ra nhỉ?( đoán vậy) Vì đâu có ai dại mà làm chuyện “phe ta đi hại phe mình” ?

Nếu thắc mắc chuyện người Mỹ chống TT cũng không cần thiết, vì ai cũng thấy rồi. Quay về nói chuyện những con người “vô ơn bội nghĩa” Việt nam thôi. Phải chi TT và phu nhân “đừng có lòng nhân hậu” thì hôm nay, lúc này, người Việt nam với danh xưng “tị nạn cộng sản” trên đất Mỹ đã khỏi phải…tức giận dùm cho TT và phu nhân, đã không phải dùng những từ ngữ khó nghe, nhiều khi không đẹp lắm để nói về một người, không biết có phải con người không? Có người họ nói là Chó, nhưng tội cho con chó, giống chó nó có nghĩa lắm, nó biết chủ nó là ai, người nào cho nó ăn một bữa, nó còn biết liếm bàn tay để cảm ơn mà. Nhưng không, đây là hình hài con người, nhưng tâm địa của con rắn độc, TT ban phước đưa nó ra khỏi vùng tăm tối, cho nó có cuộc sống tự do…, nghĩa là đầy đủ mọi thứ nhưng rốt cuộc rồi nó cũng quay lại nó cắn, bươi móc, xỉa xói, vu khống, vu oan giá họa cho TT là sao?

Trong khi tại trong nước Việt nam, những người không hề biết đến nước Mỹ rộng lớn thế nào, họ chưa từng nhận được một “ân huệ” nào của nước Mỹ, nhưng họ cũng xót lòng khi biết được tin nước Mỹ hiện đang có số người nhiễm bệnh tăng cao. Họ “thương dùm” cho ngài TT ngày đêm vật lộn với suy nghĩ làm thế nào ngăn lây lan dịch bệnh? làm thế nào tìm được thuốc chữa cho đúng căn bệnh hôm nay, không riêng gì cho Mỹ mà còn cho cả thế giới nữa.Cái tâm của họ rộng lớnbiết dường nào!

Chiều nay, khi chấm dứt buổi họp báo, ngài TT đã nói một câu kết: “I am proud to be…president”. Vâng! Ngài là TT của nước Mỹ, ngài có cả trăm ngàn việc phải làm, phải “đứng mũi chịu sào” thức khuya dậy sớm để giải quyết hằng lố công việc, nếu Ngài có nói đìều gì có vẻ “tự tin”, thì đó là việc ngài phải làm thôi. Là TT, ngài phải đưa ngưòi dân đến chỗ hy vọng và hy vọng, không thể uỷ mị khóc than, dù cái chết nhiều thật nhiều đang xảy ra ở quận Queen-New York. Người ta vẫn còn đang…xoi mói ngài, đang đổ lỗi cho ngài, dù việc người ta làm sai, nhưng rồi Ngài sẽ vượt qua tất cả…

Cầu nguyện ơn trên ban phước cứu độ cho toàn dân trên khắp thế giới này, ngay cả những nơi khởi thủy nạn dịch, hãy giúp cho người dân thoát qua cơn dịch cúm, có thuốc chữa để không còn cảnh người chết mà không có thân nhân tiễn đưa. Cầu cho ơn trên phù hộ cho Tổng thống và những người làm việc cạnh ngài được an toàn sức khỏe. Người dân Việt nam chúng tôi, những người có lòng biết ơn đến nước Mỹ, họ đã góp tay hiến tặng thiết bị y khoa, cùng may nhiều khẩu trang y tế tặng cho các nhà thương để phục vụ cho những Bác sĩ, y tá đang ở tuyến đầu nạn dịch. Cũng như Chính quyền xứ Taiwan, bà TT Thái Anh Văn đã “hổ trợ” hết sức về những thiết bị y tế mà nước Mỹ cần để thoát qua nạn dịch. Những con người thực sự biết thế nào là ơn nghĩa.

Chúng tôi cảm ơn nước Mỹ và ngài Tổng thống D. Trump với lòng biết ơn sâu sắc.
Lê thị Hoài Niệm. 29/3/2020.

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

Thơ vui THỜI DỊCH CÚM CHINA


Đi ra rồi lại đi vô
Cũng bởi virus Cô-rô-na Tàu
Ở nhà không được đi đâu
Cũng bởi virus từ Tàu lan ra

Cấm đi gần lẫn đi xa
Cũng bởi virus tràn qua từ Tàu
Loanh quanh từ trước ra sau
Cũng bởi virus từ Tàu lây sang

Ngồi không nghĩ đến chuyện ăn
Cũng bởi virus khó ngăn từ Tàu
Ngủ mãi sẽ bị…đau đầu
Cũng bởi virus cúm Tàu ác gian

Bạn  nhà hàng xóm khó sang
Cũng bởi virus Vu Han* của Tàu.
“Giới nghiêm” lệnh cấm do đâu?
Cũng cúm Vũ Hán từ Tàu – China

Con nít tù túng hét la
Cũng bởi virus China Tàu phù
Ăn hoài sẽ …mập ú ù
Cũng bởi dịch cúm Tàu phù phát sinh

Mai kia lắm kẻ…bụng sình
Cũng bởi dịch cúm người rinh từ Tàu
Ăn nhiều…tào tháo rượt theo
Cũng bởi dịch cúm… “giấy cầu” tranh nhau
Hình từ trên internet.

Dịch cúm không biết bao lâu?
Mai này hết dịch “giấy cầu on sale”
Lệnh truyền xin hãy làm theo
Nhà ai nấy ở “chèo queo” đừng phiền.

Cầu cho thế giới an bình
Dịch cúm Vũ Hán Tàu rinh về dùm.
Đừng có đổ thừa tùm lum
Mồm loa mép lẻo thúi um lâu rồi.
Có làm có chịu đi thôi.
Cẩm Bình gian ác”chầu trời” nay mai
Mong lắm thay.
hn
*đọc tiếng Anh.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2020

BÓNG CHIỀU

hình minh hoạ
Chị Tâm cầm chặt tay Nhàn, len lỏi qua nhiều lớp người đang đứng chật hai bên những dãy ghế ngồi trong một hội trường thật lớn, cố gắng để may ra tìm được chỗ gần trên sân khấu. Nhàn bước nhanh theo chị mà cứ cười thầm trong bụng. Chị Tâm làm như Nhàn còn con nít lắm vậy, cầm chặt tay cứ sợ lạc, giống như hồi mấy chục năm về trước, chen đi coi hát đình làng, hai chị em cứ cầm tay nhau mà chun luồn qua hết những lớp người lớn để tới trước cùng ngồi bệt xuống đất xem cảnh “Lữ Bố hí Điêu Thuyền” trong vở tuồng Tàu của gánh “Hát bộ Bảy Kỉnh” do làng mướn về hát mừng mấy ngày cúng Đình. Hồi đó cũng do được vào xem tự do, nên ngoài người trong làng, còn có người mấy làng bên cạnh cũng ùn ùn kéo sang xem, nên đông vui lắm. Nhưng bây giờ ở đây sao người ta cũng đông quá xá, nếu không cầm tay nhau coi bộ lạc là cái chắc, nhất là tên “ngáo ộp” xa lạ “từ xa về thành phố” như Nhàn đây.

            Rõ ràng là buổi “hát chùa” do nhà Chùa tổ chức vào dịp Tết cho bà con đến xem có khác. Toàn là những ca sĩ nổi tiếng từ các trung tâm băng nhạc và một số từ các hội đoàn, nên bà con đến xem rất đông, nhất là buổi chiều cuối tuần người ta được nghỉ làm nên càng đông hơn nữa, với những hàng quán thức ăn dầy dẫy kia, sẽ là những nguồn “thu nhập” đem về tiền lời cúng dường cho Chùa để xây dựng thêm chánh điện, chị Tâm bảo với Nhàn như thế.
            Đúng là không khí Tết. Người ở đâu mà đông thế. Nhàn vừa chen theo chị mà vừa so sánh với “quê hương” nơi Nhàn định cư. Ở cái làng nhỏ khỉ ho cò gáy Pascagoula thuộc tiểu bang Missisisipi, dù có là ngày tư ngày tết, thì cũng chừng ấy người, chừng ấy công việc làm, có thấy tết nhứt gì đâu, ngoài việc đi cả hơn tiếng đồng hồ mới đến ngôi chùa nhỏ, gần khu vực có quá nhiều sòng bài để thử thời vận….

            Đã mấy lần chị Tâm có gợi ý kêu Nhàn dọn về thành phố đông người Việt này mà ở, dù gì cũng có chị có em, lại có đầy đủ những sinh hoạt của người Việt mình, hàng quán thức ăn Việt, nước uống đầy đủ cả, ngôn ngữ hầu như toàn là dùng “tiếng nước tôi” khi đi ra chợ. Nhưng làm sao được, khi John, chồng của Nhàn đang có công việc làm tốt tại đó, và dù thành phố buồn thật, nhưng dù sao cũng đã ‘cưu mang Nhàn” trong những ngày chân ướt chân ráo mới đến nước Mỹ đến tận lúc này, mà John chồng nàng, người đã về tận Việt nam xa lắc xa lơ đón nàng sang đây do người bạn giới thiệu...
Có lần chị Tâm đến thăm chơi với gia đình Nhàn, chị đã “rên” sao thành phố buồn quá xá! Có lúc chạy xe trên xa lộ mà cũng chẳng thấy xe nào chạy đồng hành với mình, đường phố vắng đến vậy. Nhưng nơi đó cũng có những cảnh quan rất đẹp, có bãi biển, có cả một “Dòng sông Hát” Singging River- tên dòng sông, mà theo Nhàn, sự thương tâm có một phần trùng hợp với tên dòng sông lịch sử của nước Việt thân yêu của mình nên Nhàn rất có cảm tình với nó

Lịch sử ở đây kể rằng: Dòng sông HÁT cũng là đoạn cuối đời của một bộ tộc người da đỏ, muốn liều mình chết để khỏi rơi vào tay của bộ tộc kẻ thù. Chuyện tình thương tâm do cô Công Chúa Anola của bộ tộc Biloxi yêu người Tộc trưởng Altama của bộ tộc Pascagoula, nhưng cô không thể nào toại nguyện vì Tộc trưởng- cha cô bắt ép cô gả cho người khác. Vì tình yêu, cô đã cãi lời cha, liều mình chạy đến nhờ người yêu che chở, những người Pascagoula hiền lành dễ mến rất thương cô. Trước sức tấn công dũng mãnh để đòi lại cô công chúa của bộ tộc Biloxi, người tộc Pascagoula thấy mình không thể nào chống lại nổi, toàn bộ tộc không kể con trẻ, đàn bà, đã nắm tay nhau từ từ bước xuống dòng sông, vừa đi vừa HÁT khúc hát bi ai, đến khi nào không còn có thể hát được nữa. Họ đi vào cõi chết khi màn đêm buông xuống để bảo vệ mối tình của Tộc trưởng. Mãi về sau, người ta vẫn còn nghe những tiếng u-u vọng về như những tiếng hát từ cõi âm. Dòng sông Hát có tên từ đó.

Và Trên quê hương xa lắc xa lơ của Nhàn, trong dòng lịch sử chống ngoại xâm phương Bắc thời Đông Hán, có hai vị nữ lưu anh hùng mang họ Trưng, đã lãnh đạo toàn quân dân đứng lên đánh đuổi được giặc Tàu Tô Định chạy thục mạng trở về phương Bắc, người chị lên ngôi vua, làm vua được ba năm. Nhưng khi bị tên Mã Viện đem quân xâm lược trở lại, hai bà cùng quân dân chống cự mãnh liệt, nhưng cuối cùng vì sức yếu thế cô phải nhảy xuống dòng sông HÁT tự vẫn, quyết không để bị giặc bắt. Một tấm gương can đảm nhưng là một kết cuộc thương tâm.
 Cuối cùng thì hai chị em Nhàn cũng tìm được một chỗ ngồi. Trên sân khấu MC bắt đầu buổi lễ khai mạc. Thật trang nghiêm với quốc kỳ quốc ca VNCH, mà lâu lắm rồi Nhàn mới được nghe lại, nên Nhàn thật xúc động và lẩm bẩm hát theo dù có đoạn không thuộc hết lời. Rồi MC giới thiệu những thành phần tham dự, từ vị hòa Thượng trụ trì, những ni sư, những vị chủ tịch của những hội đoàn quốc gia, hội đoàn quân đội, những hội đồng hương, những thân hào nhân sĩ, những mạnh thường quân …,đến chung vui với nhà Chùa.

          Nhàn say sưa theo những tiếng hát lời ca sao mà hay quá. Lâu thật lâu Nhàn mời ngồi nghe ca sĩ hát trực tiếp trên sân khấu, họ mặc trang phục thật đẹp, nói chuyện rất vui, gần gũi, có ca sĩ còn xuống tận nơi khán giả ngồi, vừa hát vừa bắt tay rất thân tình. Nhất là những bản nhạc Lính năm xưa, sao mà nghe hay quá đỗi.

            Một người Lính không quân không còn trẻ lắm. Đúng hơn là một người đàn ông mặc bộ quân phục phi công năm nào, ông đã được MC giới thiệu để trình bày một nhạc phẩm Lính: Một chuyến bay đêm. Mới thoạt nghe, Nhàn sững sờ vì giọng hát này giống như giọng hát năm xưa Nhàn đã nghe từ người đó, một giọng Nam trầm ấm áp, thật truyền cảm, nhất là lúc người ôm cây đờn guitar và say sưa đệm theo những nốt nhạc du dương trầm bỗng của những bài nhạc lính, có lúc người còn đệm đàn cho Nhàn hát những bài tình ca không tên. Đã lâu thật lâu Nhàn không còn cơ hội nghe lại, không ngờ hôm nay  Nhàn được nghe lại nơi đây.

Nhàn định đứng lên đi về phía sân khấu, nơi người ca sĩ đang hát, để nhìn cho rõ người Lính đó có phải chính là “người xưa” của mình không? Nhưng vừa dợm đứng lên đã bị chị Tâm kéo lại. Như đoán được ý định của Nhàn, chị Tâm hỏi vào tai Nhàn để người bên cạnh không nghe thấy dù tiếng nhạc rất ồn ào:
-Em định làm gì vậy?
-Em muốn xem kỹ có phải là người đó không vậy mà!
-Nhưng để làm gì?
-Ừ thì…, Nhàn ngồi lại chỗ mà mắt cứ nhìn trân trân lên sân khấu, chăm chú nhìn và như muốn nuốt trọn những lời ca đó. Như thấu hết nỗi lòng của Nhàn, chị Tâm đứng dậy rời chỗ ngồi và kéo Nhàn theo.
Nhàn bị chị Tâm kéo len lỏi qua từng dãy ghế ngồi và cuối cùng thoát ra được bên ngoài hội trường. Chị Tâm chọn một góc sân hơi vắng người và hai chị em đứng lại, chị nói với Nhàn như lời tâm sự chính chị là người trong cuộc.

-Chị biết đó là người em muốn tìm bao lâu nay. Chị ở trong thành phố này mà, nên thỉnh thoảng chị vẫn thấy ông ta xuất hiện trên sân khấu của một chương trình văn nghệ nào đó, ông ta vẫn hát bài nhạc mà năm xưa chị em mình đã từng nghe ông hát, nghe thì nghe vậy, nhưng chưa bao giờ chị đến gặp ông để nhận người quen. Chị biết gia đình ông ta qua một người bạn, vợ ông ta cũng thuộc loại…sư tử hà đông, nên ông ta cũng rất là …giữ kẻ với những người quen biết. điều đó cũng tốt. Một người đàn ông khi đã lập gia đình, dù mình không biết họ có thật sự hạnh phúc không, nhưng tình trạng bên ngoài có vẻ êm ấm thì mình cũng mừng cho họ. Đó, cuộc sống gia đình của người ta là vậy, chị gặp để làm gì và em nữa, em lại càng không nên gặp ông ta..

Nhàn rất giận chị Tâm, nàng muốn hét to lên, tay vung lên muốn bày tỏ nỗi uất ức khi bị chị mình ngăn chận cơ hội mà nàng đã cố công tìm kiếm bấy lâu nay, Nhàn sẵng giọng:
-Tại sao chị ngăn em? Sao chị biết mà không cho em gặp lại người ấy một lần.? để ảnh biết là em đang ở đây. Như chị biết đó, ngày ấy trong cơn hỗn loạn, anh về tới Sàigòn, và bất cứ người bạn nào của em mà anh gặp trong đó, anh cũng hỏi và tìm kiếm em, nhưng rồi sau đó anh lại bặt tin và mãi mãi, em muốn biết..?

Chị Tâm ôm chặt em và vỗ về Nhàn:
-Chuyện xưa như trái đất rồi. Hãy quên quá khứ đi, xem nó như một bóng ma, em có tìm biết rồi sẽ được gì khi em cũng đã có một gia đình ổn định, và được chồng yêu con quý. Hãy sống thực tế và lo cho gia đình cho tốt, hạnh phúc trong tầm tay đừng để vuột mất. Chuyện tình thời chinh chiến vào thuở mới lớn của tụi em tuy có đẹp thật, nhưng “tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề” như ông thi sĩ Hồ Dzếnh đã phán đó thật đúng quá đi …
Nhàn vùng vằng muốn gỡ tay của chị Tâm ra và muốn chạy trở lại chỗ cũ, nàng nói như thét trong cơn giận dữ:
-Nhưng mà em đã phí bao nhiêu năm tuổi xuân để chờ đợi ảnh như lời anh ấy đã hứa trước lúc xuôi Nam mà…

Chị Tâm vỗ vỗ trên vai Nhàn và bảo nàng nói nho nhỏ, trong khi có vài người đi ngang qua nhìn vào chỗ chị em nàng đang đứng:
-Hứa và thực hành lời hứa còn tùy thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh em ạ. Chị Tâm an ủi Nhàn tiếp: em biết mà, những người ra đi 75 đến xứ sở này, ban đầu bỡ ngỡ bơ vơ lắm, em không hình dung được đâu, họ muốn tìm được một việc làm để ổn định cuộc sống cũng chằng ăn trăn quấn lắm, có một số người may mắn có người bảo trợ tốt thì cuộc sống đỡ hơn, còn lại thì phải làm những công việc ngoài ý muốn với đồng lương ít ỏi để cố hội nhập vào cuộc sống mới trên xứ lạ quê người, không đồng ngôn ngữ, lại buồn khổ phải xa gia đình, cha mẹ, anh chị em ngay cả người yêu mà không biết bao giờ có cơ hội gặp lại... ?. Với những bước đầu khó khăn và cô đơn đó, khó mà bảo họ “giữ lời thề” như những người ở lại trong nước. Đó là chị nói chung chung theo những gì bạn bè kể lại, nên chị thông cảm cho anh ta, và không hề thắc mắc và oán trách, dù người chờ đợi là em gái mình.

Tuy còn bực dọc, nhưng không muốn cãi lời chị mình nữa, Nhàn đứng ngây người, buông xuôi nghe chị Tâm …giảng giải về những vấn đề khách quan và chủ quan trong cuộc sống, về hạnh phúc hôn nhân của một đời người, cứ y như lời của mẹ Nhàn nói năm xưa, khi bà cụ còn sống.. và bây giờ chị Tâm đang thế mẹ mà lo lắng cho Nhàn đây sao…
-Thôi mình đi về đi em!
Nhàn nghe theo lời chị Tâm đi ra xe mà không thoải mái chút nào, có quá nhiều điều gì ẩn ức mà không nói được, Đã hơn ba mươi năm rồi còn gì, người nào cũng đã sống gần hoặc hơn nửa thế kỷ, nhưng sao những kỷ niệm xưa nó cứ quanh quẩn, nó hiện rõ mồn một trong trí, nhất là khi “người xưa” lại xuất hiện trước mặt nàng, mà nàng lại không thể mặt đối mặt với người ta để hỏi một câu cho ra lẽ, để nàng có thể trút hết những buồn đau, những nhớ nhung chất chứa trong lòng từ bấy đến nay, những giọt nước mắt tức tưởi từ lâu dấu kín có thể bùng vỡ trên vai chàng, như ngày nào Nhàn hay nũng nịu bắt đền  mỗi khi chàng trễ hẹn. Hình ảnh người phi công với bộ đồ bay màu xám, ngồi trên chiếc Lambretta xám lợt đợi Nhàn trước cổng trường, thường là đề tài cho cả bọn bạn chọc phá, có đứa còn làm bộ ghen với Nhàn, và Nhàn càng hãnh diện hơn mỗi lúc họp bạn, chàng của Nhàn vẫn đệm guitar và hát bài nhạc lính chàng thích để tặng cho Nhàn. Giọng hát trầm ấm, quyến rũ, truyền cảm của người Lính đã lay động luôn tâm hồn những cô gái trẻ bạn của Nhàn, nên Nhàn càng thấy đời mình thật may mắn và hạnh phúc…

Chị Tâm cắt ngang dòng tư tưởng của Nhàn khi vừa lái xe qua khỏi khúc  quanh, với giọng trầm buồn như một triết nhân:
-Bao nhiêu năm qua chị không hề nói với em về người đó, dù chị biết ông ta định cư ở thành phố này, vì chị nghĩ không cần thiết. Bây giờ đối với em tất cả cũng chỉ là dĩ vãng, nhớ cho chị điều đó. Em đã nhìn thấy hình ảnh của anh ta rồi đó, anh ấy bây giờ chỉ như một cái “bóng chiều” thôi, bóng càng về chiều càng ngã dài ra, và ngoằn nghèo lay động, chứ không như bóng trưa thẳng đứng và chắc chắn đâu em. Gặp hay không gặp cũng không còn là vấn đề nữa, cũng như mùa Xuân đã qua, khó mà tìm lại được cảnh xuân giống y năm cũ. Thôi thì mỗi người có một số phận, hãy sống thật tốt với hiện tại mình đang có, đừng đắm mình trong bóng ma quá khứ nữa. Hãy xem “cuộc sống giống như một con tàu đang chạy trên một đường ray, chỉ có thể tiến về phía trước, chứ không thể quay đầu lại”* đâu em khi mà hoàn cảnh không còn cho phép nữa….

Lê thị hoài Niệm