Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

 

Chỉ là giấc mơ.


        Ông nghe có tiếng chuông gọi cửa, muốn nhờ bà vợ ra cửa xem ai đến, vì ông đang lỡ ngồi sắp xếp lại mấy quyển sách, nhưng nhìn tới nhìn lui thấy vắng bóng bà, ông uể oải đứng dậy từ từ ra phía cửa.

        Cánh cửa được mở toang, sự ngạc nhiên đến tận cùng làm ông muốn ngã quị xuống. Trước mặt ông, một người đàn ông trung niên, tuy ốm, nhưng có vẻ rắn chắc với hàm râu lởm chởm nơi cằm, đang có vẻ hồi hộp như chờ đợi ông mở lời để được bước vô nhà, nhưng ông thì cứ đứng sững và không nói được tiếng nào. Cuối cùng thì chính người đàn ông lên tiếng dè dặt sau khi để cái túi xách trên vai xuống:

        -Ba cho con vô nhà nghen ba.

        Ông giựt mình và đứng né sang một bên nhưng đầu óc vẫn còn ở đâu đâu, ông ấp a ấp úng:

        -Vô! vô đi con, con về…?

        Ông bỏ lửng câu nói trong khi người đàn ông lách mình bước vào phòng khách, Anh nhìn quanh quất như muốn tìm kiếm một điều thân quen nào đó trong căn nhà xa lạ này.

        Ông bước theo sau người đàn ông với vẻ lảo đảo, những giọt nước mắt mừng vui đang cấu thành trong đôi mắt già của ông, ông muốn đến thật gần người đàn ông và ôm anh ta vào lòng thật chặt, ông ôm giọt máu của chính mình sau bao nhiêu năm dài ông rất muốn mà chưa bao giờ có cơ hội, nhưng rồi ông đến gần và chỉ vào cái ghế :

        -Con ngồi xuống nghỉ đi, con ..,con.., con có mệt không? sao con về mà không báo cho ba má biết?

        Cố gắng lắm ông mới hỏi một câu thật dài và chờ đợi câu trả lời từ ngưòi đàn ông trẻ

        -Con muốn cho ba má sự ngạc nhiên, vả lại ở đó sáng nay người ta mới đọc tên con mà!

        -Ba mừng quá, cuối cùng thì ngày tháng ba má chờ đợi cũng đã tới, Cảm tạ ơn Chúa cho con về với gia đình.

        Người đàn ông trẻ lên tiếng hỏi:

        -Má đâu? hồi nãy giờ con ngóng tìm mà không thấy?

        Ông quay vào trong gọi lớn:

        -Mình ơi mình, ra đây xem ai về đây nè.

        Có tiếng dép từ từ đi ra và có tiếng đàn bà:

        -Có khách nào đến mà mình réo dữ vậy?

        Nhưng khi bà bước đến gần cái sopha, và nhìn thấy người đàn ông trẻ vừa đứng dậy khiến bà từ từ khuỵu xuống:

        -Má! Má ! Má có sao không?

        -Mình! Mình có sao không? Những tiếng hỏi hốt hoảng lo lắng từ hai người đàn ông giúp bà thở mạnh ra và gượng đứng dậy theo cánh tay rắn chắc của người đàn ông trẻ.

        -Sao con về mà không báo tin cho ba má biết để đi đón con? Bà cũng lập lại câu hỏi của người chồng lúc sớm.

        -Họ cho con về bất thình lình, nên không cho mình biết trước. Con theo xe họ đưa về thành phố rồi lấy taxi về nhà sớm cho ba má ...mừng.

        Chữ mừng người đàn ông bỏ nhỏ, như có điều gì e ngại.

        Bây giờ người đàn bà mới đến gần người đàn ông trẻ và bà sờ mó khắp người, hai tay bà ôm vòng người đàn ông trẻ mà nước mắt đoanh tròng, bà vuốt ve trìu mến, xoa xoa mái tóc ngắn cũn cỡn trên đầu rồi xiết thật mạnh, người đàn ông trẻ cứ thút thít mà không khóc thành tiếng, trong khi ông già thì cứ xuýt xoa:

        -Ba cảm tạ ơn Chúa, cuối cùng thì con cũng được về nhà.

        Người đàn bà buông người đàn ông trẻ và nắm tay dắt đi:

        -Con vô tắm rửa cho sạch sẽ đi, để má …vô bếp kiếm cái gì cho con ăn, chắc con đói rồi. Con có…quần áo gì không? Ba má không biết con về nên chưa đi sắm sửa…Hay con lấy quần áo của ba mặc đỡ nhen. Bà nói một hơi không cho người được hỏi có cơ hội trả lời.

        Xoay qua ông chồng bà cầu cứu:

        -Mình đi lấy cho con bộ đồ nào mặc trong nhà cho nó thay, cho nó thoải mái một chút.

        -Dạ con chưa đói lắm, Ba khỏi lấy đồ, con cũng có đem về  ít quần áo mà ba má đã đem vào cho con mỗi lần lên thăm đó, còn nhiêu con để lại trong đó cho mấy bạn…

        Trong khi người đàn bà dắt con trai đi vào nhà trong, ông ngồi thừ người ra ghế sopha và bao nhiêu hình ảnh cứ hiện ra mồn một trước mắt.

                                                

                                                        ****

Tiếng máy tiện chạy ầm ầm nhưng ông vẫn nghe được tiếng nói của người leader:

-Anh lên văn phòng đi, có tin khẩn gì từ ty cảnh sát báo cho anh đó.

-Chú nói gì? Cái gì mà có ty cảnh sát trỏng? tui đâu có …uống  rượu lái xe ẩu hồi nào..?

-Ai mà biết, thằng Sherman nó bảo em đi gọi anh lên nhận tin chứ em đâu có biết gì.

-Đùa với chú mày thôi. Ông vừa nói và cũng vừa kéo tắt nguồn máy đang chạy rồi xếp lại mấy dụng cụ cho gọn gàng và gửi lời cảm ơn người đã báo tin cho ông biết.


Đường lên văn phòng phải qua hai khu vực nhà máy, rồi đi qua một dãy hành lang dài của bộ phận lấp ráp, cuối cùng mới đến văn phòng chính của hãng.


Thấy ông bước vào, Bà trưởng phòng Cindy người Mỹ trắng, niềm nỡ chào hỏi và mời ông ngồi.

Như có điều gì bất ổn, ông có linh cảm như vậy khi thấy bà suýt xoa chấp hít vài tiếng trước khi từ tốn nói với ông:

-Tôi rất lấy làm tiếc mà phải cho Tom biết tin này, tin từ ty cảnh sát mới gọi đến. Ngừng một lát bà mới tiếp:

-Thành thật chia buồn với Tom và gia đình, tôi…, Bà ngập ngừng rồi nuốt nước bọt như để lấy thêm can đảm và ngồi thẳng người lên nhìn vào ông mà chậm rãi từng tiếng:

-Con trai của Tom vừa bị cảnh sát vào trường bắt đi, vì tình nghi liên can tới một vụ…gì đó. Bà Cindy cố làm nhẹ vụ việc dù bà được cảnh sát báo trực tiếp cho biết là con ông đã liên can đến một vụ “cướp của giết người”, nên họ mới đến tận trường học mà bắt rồi còng tay dẫn đi.


Như sét đánh ngang tai, ông chồm tới trước và lắp bắp hỏi lại :

-Bà nói sao? Con trai tôi vừa bị cảnh sát vào trường học bắt đi, nhưng họ có nói nó có tội gì không?

Bà Cindy ngập ngừng thương cảm người nhân viên hiền lành đang ngồi trước mặt, mà đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn nghiệt ngã.

Bà ân cần nhỏ nhẹ:

-Chuyện đâu rồi còn có đó, tôi khuyên Tom hãy nhờ luật sư can thiệp cho cháu, Cháu đang tuổi vị thành niên, có sai lầm gì rồi cũng có thể cải huấn được.

Bà nói rồi đứng lên lại gần và vỗ nhẹ lên vai ông.

-Tom thu xếp về nhà sớm đi, báo tin cho người nhà biết mà còn lo liệu cho cháu, chúc Tom và gia đình vượt qua cơn khủng hoảng này. God bless you!

 


Ông đứng dậy, cảm ơn Bà Cindy và lảo đảo bước đi như người say rượu với bao nhiêu thắc mắc đang chạy lung tung trong đầu của ông. Thằng Davis bị tội gì? Nó đang đi học mà sao cảnh sát lại vào trường bắt dẫn đi? Nó ở nhà hiền lành lắm mà, nó đã chơi với những bạn bè nào thì ông cũng đã từng biết, nhưng nó gây sự với ai? Bao giờ? mà sao vợ chồng ông không hề hay biết…? hay là vợ ông biết mà dấu nhẹm không cho ông hay…?

Những người bạn làm cùng phòng thấy ông trở về với vẻ mặt thất thần, buồn bã, họ muốn hỏi đã xảy ra điều gì cho ông, nhưng thấy ông cứ cúi đầu im lặng và dọn dẹp đồ nghề rồi lẳng lặng ra về, nên họ cũng lảng xa và ai về chỗ nấy mà chưa có lời hỏi han hay có lời an ủi đến với ông.

 

Và con ông đã vào tù khi tuổi vừa mười tám. Bị kêu án “chung thân”. Tội con ông quá nặng, dù lúc xảy ra án mạng, con ông chỉ là “tòng phạm” đang còn tuổi vị thành niên.

Trại tù nằm rất xa thành phố. Nhưng đã mấy chục năm trôi qua, vợ chồng ông cũng đã lặn lội đến thăm vào những ngày chủ nhật. Nhìn con ông lớn dần trong tù, ông đau xé ruột gan. Nhiều lần ông tự hỏi chính mình tại sao con ông ra nông nỗi? Ông bà đem con vượt thoát trong những ngày đau buồn của cả nước, khi con ông vừa mới lên ba tuổi. Những ngày đó ông phải trực bay trong đơn vị, vợ ông ẵm đứa con đầu lòng theo đoàn người di tản ra Côn đảo, và ngày cuối cùng khi Tổng thống Dưong Văn Minh đầu hàng giặc, vợ ông đã rất cực nhọc ẵm thằng con trai ba tuổi lội bì bõm vượt lên những cơn sóng bạc đầu, cố leo lên con tàu buôn há mồm đang ra tay cứu giúp những con người, đa số là đàn bà và con trẻ đang kẹt cứng trên vùng đất côn đảo này. Và may mắn gia đình ông được ‘đoàn tụ” ngay trên đệ thất hạm đội, rồi được sang đảo Guam. 

 

Sau mấy tháng trong trại fort Chaffe, vợ chồng ông được bảo trợ về tiểu bang miền Nam nắng ấm. Tại đây vợ chồng ông cũng gắng sức đi làm để cho con có những gì chúng cần trong cuộc sống mới. Rồi gia đình ông cũng thêm người, cuối cùng thì bốn đứa con có trai có gái, bạn bè nói gia đình ông có phúc, và thằng Davis là đứa con lớn nhất đang còn năm cuối là vào đại học rồi. Ông cố gắng chăm lo cho mấy đứa con thật đầy đủ từ tinh thần đến vật chất trong điều kiện có thể. Cuối tuần ông cũng chất cả gia đình lên chiếc xe van rồi chở đi chỗ nọ chỗ kia, hay đi xem hát xiệc, movie nếu không phải làm overtime.

 

Nhưng khổ nỗi, đám con ông thì càng ngày càng lớn, nhiều lúc chỉ muốn đi chơi riêng với bạn bè chứ không muốn gần cha mẹ, nhất là thằng con lớn Davis, nó chưa có bạn gái nhưng bạn bè cùng cỡ thì nhiều, có lúc ông gặp bọn nó đến nhà chơi, mấy đứa nhỏ mới nhìn qua cũng thấy hiền lành, nên ông tin tưởng vào con mình cũng ngoan ngoãn như ông nghĩ. Có đôi lần vợ ông nói hớ rằng con ông chơi với đám bạn biết hút thuốc và xài đồ hiệu, bà biết nhưng cứ nghĩ… không sao, vì bà là chủ tiệm rượu có tiền, cứ cho nó là xong, vì đối với bà, tiền là trên hết. Và nó, thỉnh thoảng bà cũng thấy nó có nhiều tiền, có lần bà tò mò hỏi nó tiền ở đâu con có? Nó cứ cười cười và nói nó làm thêm và bà tin điều nó nói. Lần đó, khi ông biết bà giấu ông về chuyện bà cứ cho con tiền để nó xài hoang phí, ông giận bà một thời gian, nhưng rồi tình nghĩa vợ chồng khi bà khóc lóc năn nỉ, ông đành bỏ qua.

Nhưng rồi con ông đã sa ngã và đi vào tù tội, dù ông đã cố gắng nhờ luật sư can thiệp, nhưng tội rành rành làm sao thoát được.

Để rồi mỗi lần vào nhà tù thăm con, hình như con trai ông không mặn mà gì với mẹ nó.

Và hôm nay một người đàn ông trung niên đã về ngồi đây, nỗi mừng vui của ông  bùng vỡ. Con ông đã thoát hẳn cảnh tù tội, dù đã mấy mươi năm rồi còn gì? Nhờ những ngày trong tù, con ông biết...tu tỉnh học hành, cũng lấy được tấm bằng luật sư, và biết giúp đỡ những bạn tù, nói chung là một tù nhân gương mẫu nên được giảm án. Rồi nó sẽ sống ở đây với ông bà, ông bà sẽ chăm lo đời sống cho khoảng đời còn lại của nó, thay vì nó lo cho ông bà lúc về già, và nó sẽ tìm việc để làm, và biết đâu ông sẽ đi tìm và cưới vợ cho nó nữa.

 

        Bà làm một bữa tiệc rất thịnh soạn để chào mừng ngày con trai lớn trở về đoàn tụ với gia đình. Đáng lẽ đi ra nhà hàng, nhưng ông bảo ở nhà ấm cúng hơn, mấy đứa con khác của ông cũng muốn như vậy.

        Người đầu tiên đến là con Jannice và chồng, chúng nó đem đến cho anh nó một lô quần áo hàng hiệu, thằng Davis cầm túi đồ mà rưng rưng nước mắt, nó nghĩ em nó cũng thương nó nhiều lắm nên đã bỏ công đi sắm sửa quần áo cho nó.

        Bác sĩ Henry và vợ vừa vào cửa là hỏi đủ chuyện về anh nó, về hồi nào? cuộc sống ra sao? Có học được một ngành nghề gì lúc còn ở trong tù không? Rồi tương lai anh có dự định làm gì? một lô câu hỏi dồn dập khiến Davis không biết trả lời câu nào trước câu nào sau đành im tiếng, nhưng có một nỗi buồn thoáng qua, dù được Henry tặng cho một máy computer mới toanh. .

        Người cuối cùng là con Brenda. Nó đến với hai đứa con nhỏ, nó bảo chồng nó bận đi làm overtime nên không đến được, nó có mua quà cho anh nó một cái Iphone mới nhất, và trao ngay cho Davis mà không cần biết anh nó có muốn nhận hay không?

        Cuộc trùng phùng vui vẻ trong một không gian ấm cúng của gia đình, đã cho ông một niềm vui không kể xiết. Ông ngồi nhìn anh em chúng nó nói chuyện thăm hỏi nhau như chưa có một lần chia cách khiến ông mừng quá đỗi. Phải vậy chứ, dù gì thì Davis vẫn là thằng con lớn nhất trong nhà, dù thằng Henry có là bác sĩ, dù con Jennice có giàu tiền muôn bạc triệu với cái nghề buôn bán nhà cửa và có cái shopping riêng, dù con Brenda có hai ba tiệm nail, thì chúng nó vẫn là em của Davis, vẫn phải nể mặt anh nó theo thứ tự trong gia đình.

 

        Thằng Davis được ông bà cho chiếc xe cũ, dù đó là chiếc Lexus mà bà thích nhất, được mua từ lúc bà bán tiệm, nghỉ làm, để hai ông bà đi du lịch đó đây cho rộng rãi, thoải mái, chứ ông vẫn lái chiếc xe cũ hằng ngày. Ông bà cũng đi mở cho thằng con một account ngân hàng cho nó có tiền đổ xăng và xài vặt.

 

        Bữa cả nhà ông ngồi lại để bàn và hoạch định tương lai cho thằng Davis, con Jennice và Henry chẳng biết góp ý như thế nào, dù anh nó có cho biết là trong tù cũng có học thêm và có bằng luật, dĩ nhiên tiếng Mỹ thì nó rành quá rồi, vì coi như là ngôn ngữ chính của nó mà, từ trường học hồi trước và cả trong tù đều dùng tiếng Mỹ nên không còn trở ngại gì trong cuộc sống, và tiếng Việt nó cũng rất khá, tuy giọng nói có hơi cứng một chút, vì được học từ một người bạn lớn tuổi trong tù, ông nguyên là một thầy giáo hồi còn bên nhà, nhưng bị tội “giết vợ” nên ở tù chắc không có ngày ra.

 

Cuối cùng nghe con Brenda bảo anh nó đi học làm…nail tạm thời, và cố gắng đi thi để lấy cái bằng, rồi vào tiệm của nó mà làm, vì công việc có sẵn mà coi bộ nhẹ nhàng hơn là đi làm công ty hay hãng xưởng, với lại tiệm của nó làm chủ thì anh nó cũng được đối xử đàng hoàng hơn là đi làm bên ngoài, với lý lịch từng ở tù vì tội hình sự mới được thả ra, người ta sẽ nhìn với đôi mắt không được thiện cảm.

 

        Ông bà ngồi nhìn các con sắp xếp và bàn định tương lai cho đứa con trai lớn đâu vào đó, thấy mừng rỡ trong lòng. Ít ra gần cuối đời, gia đình không còn cảnh ly tán nữa, rồi đây ông bà sẽ tìm mối mai để tìm vợ cho Davis, nếu đến cùng mà không có cô gái nào ở Mỹ, ông bà sẽ đưa nó về…Việt Nam, vì bạn bè ông bà cũng còn nhiều bên đó, nhờ họ tìm dùm một cô gái để cưới cho con chắc cũng không khó khăn gì, vì con gái VN bây giờ, người nào cũng muốn sang Mỹ mà. Bạn bè của ông cũng đã có nhiều đám cưới vợ từ VN vậy, nhưng có người hên gặp cô con dâu tốt, biết tình nghĩa, ăn ở phải đạo với chồng và gia đình chồng, nhưng cũng có cô sang được Mỹ rồi là bắt đầu tung tăng bay nhảy và…nhảy luôn ra khỏi gia đình nhà chồng mà không lời từ giã. Nhưng đó là phước đức của mỗi gia đình, hy vọng con ông sẽ gặp nhiều may mắn hơn trong cuộc đời còn lại.

        Ông lắc lắc cái đầu, vì mình đã nghĩ quá xa về cuộc sống hiện tại của đứa con trai lớn, trong khi chưa biết nó quyết định thế nào.

 

        Thằng Davis nãy giờ ngồi im lặng lắng nghe các em của nó góp ý và lên kế hoạch tương lai của đời nó, nó cảm động rơm rớm nước mắt, nó không ngờ ngày trở về của nó lại ấm cúng thế này. Những ngày còn trong tù, nó sống cho qua ngày tháng với những bạn bè đồng cảnh ngộ với nó, cũng có một số người Việt Nam, tụi nó…hung tợn lắm, xâm tay xâm khắp mình mẩy, mới nhìn đã thấy ớn lạnh. Tụi nó mỗi lần nói chuyện là văng tục, vì chúng bất cần đờì, có đứa còn không muốn ra ngoài, vì bọn nó không còn gia đình nên sợ ra tù làm sao mà sống nổi. Nhưng cũng có nhiều đứa hiền lành, qua một thời gian dài bị…hành hạ cực khổ của người tù, đã thuần thục và rất biết điều, chỉ sống chờ ngày trở về đời sống hiền lương, chính trực.

        Ông ngồi nhìn con và cố đọc suy nghĩ của nó, ông biết nó rất tủi thân khi trở về phải…thua xa em út, tuy mỗi lần ông bà đi thăm, vẫn cho nó biết các em nó sống ra sao. Nhưng khi gặp thực tế, nó sẽ có sự so sánh và rồi sinh ra tự ti mặc cảm, bất mãn rồi buông xuôi, đó là điều ông lo sợ mà không dám tỏ bày với ai.

                                             ******

        Thằng Davis đi đến tiệm của con Brenda thử việc được mấy bữa, nhưng rồi bữa nay nó về sớm với nét mặt buồn buồn. Ông vặn hỏi nó mãi, nó mới tâm sự rằng nơi đó không hợp với nó, rằng chỗ đó nhiều đàn bà và họ cũng nhiều chuyện nữa. Họ không tế nhị như nó nghĩ, mà họ ăn nói bạt mạng, họ tò mò về đời tư của nó, họ nói bóng nói gió sau lưng rồi cưòi cợt làm nó vô cùng khó chịu, nên nó …không muốn tập tành làm ở đó nữa nên bỏ về sớm.

        Bữa cơm chiều nay có món cá chiên dầm nước mắm gừng mà nó rất thích từ lúc xưa còn ở nhà, với canh rau thập tàng nấu tôm tươi chung với mấy trái mướp sau vườn, bữa cơm đơn sơ nhưng thằng Davis coi bộ thích lắm, nó ăn nhiều thật nhiều như chưa bao giờ được ăn, bà vợ ông cứ ép cho nó ăn thêm. Nói chung vợ chồng ông cố gắng hết sức để cho thằng con đỡ thấy tủi thân, không cảm thấy cô đơn, tẻ lạnh khi trở về nhà.

        Bữa cơm chưa xong thì có tiếng gọi cửa, ông thư thả ra mở cửa trong khi con Brenda ào vào nhà và la toáng lên:

        -Anh làm gì mà giận dỗi bỏ về vậy? Mấy đứa nó hỏi đùa một chút có chết ai đâu?

        -Nhưng anh không thích họ đùa cợt như vậy?

        -Làm tàng vừa thôi, anh mới ở tù về thì tụi nó tò mò hỏi cảnh trong tù thôi, chứ có làm gì đâu?

        -Nhưng anh…

        Thằng Davis bỏ lửng câu nói, ngồi im, trong khi con Brenda lên giọng người chủ tiệm làm thầy đời với anh nó, nó kể tội anh nó… làm tàng, nào là mới ở tù ra mà làm bộ nghiêm trang, đứng đắn, tụi nó hỏi trong tù đã có bồ bịch gì không mà cũng khó chịu? nào là có bằng luật sư trong tù thì đã sao? Ra ngoài đi làm ai mà mướn? Nó nói liên miên cả hai thứ tiếng, có lúc còn hỏi anh nó: you think who you are? mà ông bà thì cứ ngồi chết trân, ngó sững vào cô con gái mà chưa biết phản ứng như thế nào. Nhưng rồi ông tức quá, ông đứng phắc dậy và muốn trấn áp những lời nói khó nghe của con Brenda dành cho anh nó, ông đập bàn và cố hét thật to:

        -Mày có im đi không! Im đi! Im đi! Shut up!


        -Mình ơi! dậy đi! dậy đi! làm gì mà la hét thật to còn quơ tay lung tung vậy.?

        Bị bà vợ lay lay người và cố đánh thức ông, ông mở mắt ra vẫn thấy mình đang nằm trên giường, trong khi bà vợ không ngừng hỏi tới:

        -Nằm mơ thấy gì mà mình hét to quá vậy?  cả tiếng Mỹ nữa, mình có sao không?

        Ông ngồi dậy, lấy hai tay dụi mắt và thẫn thờ trong lúc nhìn lên trần nhà với cái quạt máy đang từ từ quay chậm. Ông thở dài trong tiếc nuối.

        -Mình vừa đánh tan giấc mơ dài của tôi.

        -Thì em đâu có biết mình mơ gì, chỉ nghe mình la hét quá rồi quơ tay làm em giựt mình tỉnh giấc, lay người cho mình tỉnh lại thôi, mà mình mơ thấy gì vậy? ác mộng hả?

        Ông không trả lời bà, chỉ lẩm bẩm tự hỏi:

        -Chỉ là giấc mơ? Chỉ là giấc mơ?

        Ông buông xuôi thở dài và đi tìm nước uống để nghĩ về đứa con trai đang ở trong tù, vừa trở về trong giấc mơ dài của ông, nhưng chưa biết ngày nào được về trong cuộc sống..?

Lê thị Hoài Niệm.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2020

VUI BUỒN NỘI TRÚ SPQN


Khoảng thời gian gần đây, khi có trang Face book thịnh hành, những bạn bè cũ từ từ liên lạc được với nhau nên mừng lắm, không kể trời Đông hay trời Tây, dẫu rằng trước đó có những kỳ ‘đại hội’, nhưng chỉ quy tụ được một số ít người tham gia, lại không có nhiều bạn cùng khóa. Và rồi chuyện ‘nghìn trùng xa cách’ được rút ngắn khi có những cuộc hội ngộ vượt đại dương, thôi thì bạn bè nhận được tin của nhau, ngoài chuyện…mừng húm, ‘chuyện cũ tích xưa’ huyên thuyên kể gần như không dứt. Kỷ niệm cứ hiện về đâu đó, dù rằng đời sống với chuỗi dài đến mấy mươi năm, qua bao thăng trầm với đủ mọi biến chuyển gắn  liền với cuộc đời dài mút mắt.
Trong sinh hoạt thường nhật của một người…có tuổi, chuyện quên lãng vẫn thường xảy ra, nhiều lúc cái mắt kính vắt ngay trên đầu mà lục lọi tìm tòi khắp chỗ, cái chìa khóa cầm trên tay mà đi kiếm lung tung, thậm chí cái phone đang cầm để nói chuyện mà bảo người đầu dây bên kia…chờ chút để tìm cái phone, huhuhu….Nhưng hễ nhắc đến trường xưa, bạn cũ thì hầu như có bức tranh sống động đang sờ sờ hiện ra trước mặt, nhất là những ngày tháng học tại trường Sư phạm Quy Nhơn, nơi ngả rẽ của tuổi học trò và thời gian tập làm ‘người lớn’, đáng kể nhất phải là những ngày sống trong NỘI TRÚ mới đúng là ‘chuyện bây giờ mới kể’!.

            Ngày đó…,
Chỉ vài tháng ‘tá túc’ nội trú cũ, với một phòng có hơn ba mươi nữ giáo sinh vừa cũ vừa mới của hai khóa bảy và tám. Với lính mới tò te của mấy nàng khóa tám như tôi, vẫn có sự rụt rè e ngại của khóa đàn em, nên dù đông, nhưng chưa cảm thấy có gì vui, đôi lúc còn cảm thấy hụt hẫng vì hoàn cảnh sống mới. Mãi đến gần hai tháng sau, khi nội trú mới xây xong, tất cả giáo sinh của nội trú cũ được vinh hạnh ‘khánh thành’ nội trú mới, và giáo sinh khóa nào được chọn phòng ở theo khóa đó, lớp đó. Chim nhỏ sổ lồng, mới là những ngày vui trọn vẹn vì được chọn bạn theo ý muốn, cứ một phòng bốn người cùng lớp, có đủ giường tầng, bàn học và tủ để vật dụng riêng tư. Nội trú Nam bên trái và Nữ bên phải theo cái nhìn từ cổng chính đi vào, và những dãy nhà giữa giờ đã thành phòng học, và phòng dành cho Giáo sư trú ngụ, cũng như một cái nhà ăn và ‘căng tin’ để bán nhu cầu thực phẩm cho giáo sinh và khách thăm viếng.

            Phòng chúng tôi gồm bốn đứa ở ba phương trời cách biệt, đang học cùng lớp Hai, khóa Tám: Thu Mai là con vị quan đầu tỉnh ở tận vùng địa đầu giới tuyến, Nguyễn Yến là người Bắc di cư chính tông trú quán Nha trang, Như Thuận người địa phương xứ nẫu, và tôi đến từ vùng biển đẹp Nha trang với Yến. Vậy mà bộ tứ đã liên kết chặt chẽ thành một gia đình nhỏ trong một đại gia đình lớn nội trú mới vừa khánh thành, chúng tôi thân thương nhau không khác chi chị em trong nhà lúc đó. Thu Mai cứ nhận mình là ‘mẹ chồng’ dù chẳng thấy ‘thằng con quý tử’ ở tận nơi mô, cho Yến nhóc tì làm con dâu, tôi với chị Như Thuận làm …em chồng của Mai, và đi đâu cũng xưng hô như vậy, làm nhiều người cứ tò mò ngó sững, rồi tụi tôi cười ha hả, đúng là bọn …tào lao! Nhưng nhờ vậy mới có chuyện để phân chia công tác trong phòng, lúc nào cũng sạch sẽ, khỏi lo sợ khi ban giám thị đi khám phòng bất thình lình (và thường như vậy trong suốt hai năm nội trú). Chị Như Thuận hiền như …cục bột, ai nói gì cũng cười hết, nhưng có tài…coi bói số dzách (hồi đó cả bọn cả tin, nhưng bây giờ chưa chắc), nên mỗi bữa chiều đi nhà ăn về, là tụi tui xìa tay cho chị Thuận xem quẻ, rồi bàn tán để cười nắc nẻ.
Một bữa kia, thấy chị Thuận nhận một lúc mấy bức thư, mà chị ấy đọc tới đọc lui hoài, thỉnh thoảng mỉm cười…khoái chí, xong rồi cất thư dưới gối. Thế là ba đứa chúng tôi ‘họp kín’, đợi lúc chị ấy đi ra ngoài, bèn “ăn cắp” thư ra xem thử, đến đoạn người yêu của chị ấy viết: “… Anh nghĩ Em sẽ rất vui và sẽ chúc mừng cho Anh, vì Anh sắp cho ra đời một đứa con, đứa con mà Anh đã nâng nui ấp ủ từ bao lâu nay…” ba đứa đọc thư trộm của chúng tôi vừa đọc tới đó đã không tin vào mắt mình, thôi hí hửng cười vui, đứa nọ đưa mắt hỏi đứa kia, và len lén cất thư lại chỗ cũ không thèm đọc tiếp với tâm trạng bất bình, thắc mắc đủ chuyện.
            Bọn tôi thương chị Thuận bao nhiêu thì ghét tác giả bức thư  bấy nhiêu, nên khi chị ấy trở về nội trú là ba đứa thay phiên nhau “canh chừng”, kẻo chị ấy làm điều không hay như một vài chị khóa trước đã làm vì bị “tình phụ”. Sáng, trưa, chiều, tối  vẫn thấy chị Thuận tỉnh bơ, đã vậy chị còn cười vui chứ chẳng thấy âu sầu, áo não hay thậm chí khóc thầm, nên bọn điệp viên bèn lộ ngay chân tướng để phỏng vấn đương sự vì sao mà mặt mũi cứ chơn chơn, không thấy buồn thấy khóc? Ban đầu chị ấy ngơ ngác chẳng hiểu ba đứa nói chuyện gì, đến chừng Thu Mai nhịn không nổi bèn hỏi chị cớ sao Anh Th. sắp “có con” mà chị không buồn? Thế là cả bọn bị chị rượt chạy trối chết vì cái tội đọc trộm thư, chị vừa chạy vừa cười chảy cả nước mắt, trong khi bọn tôi thì ngớ ra, lại nghĩ thầm chắc chị ấy buồn quá hóa…khùng!
            Thì ra người yêu của chị là một Nhà thơ quân đội, và đứa con anh sắp cho ra đời chỉ là một…Tập thơ !.

            Hình như những người lính trẻ của các binh chủng thuộc quân lực Việt Nam Cộng hòa lúc đó, nếu có cơ hội ghé đến trường Sư phạm Q.N, đều thích được làm quen với các cô giáo tương lai, nên chi phòng Tiếp tân của nội trú những ngày cuối tuần từ sáng đến chiều không lúc nào vắng bóng người hùng đến viếng, và  chúng tôi thì hay kéo cả đám đi quanh hành lang, vừa đi vừa hát lớn: “…một đàn Sư phạm đi qua, chẳng thiếu chi nhiều chỉ thiếu tiền tiêu, ố tang tình tang, ố tang tình tình…”, một hình thức nhắn gửi rằng thì là quí vị hãy để yên cho chúng tôi học hành, chúng tôi chẳng cần gì cả ngoài chuyện chờ đến tháng Mẹ gửi chút tiền để ăn quà vặt ở căng-tin.

Ngoài chị Thuận là người Qui Nhơn, cuối tuần chị hay xuất trú, còn Yến thì có người cậu bên phía biển thuộc khu gia binh …, cuối tuần hai bạn thường ra ngoài. Còn hai đứa tôi chẳng có bà con thân thích gì bên ngoài, nên chỉ đi chợ khu sáu, khu hai, thỉnh thoảng theo các chị khóa bảy hay bạn phòng khác đi thăm …ghềnh Ráng, nơi có mộ Hàn Mặc Tử, thời gian còn lại nằm nhà…ca vọng cổ, móc áo gối hay đan áo cho người nhà, lâu lâu chờ ‘thân mẫu’ của Thu Mai vào thăm, mang quà cho TM và mấy ứa được ‘ăn ké’. Vì rảnh rỗi như vậy nên tôi thích đi trực dưới phòng tiếp tân, để vừa nhìn thiên hạ ra vô và chạy đi tìm người thân cho khách, vui lắm.

Tôi vẫn thích “trực ban” cuối tuần dù ngày nắng hay mưa, được nhìn đủ mọi hạng người, được biết tên những người bạn mới trong nội trú, được chứng kiến những cuộc hội ngộ kỳ thú, những buổi gặp gỡ gia đình rất cảm động, bất ngờ. Thường thì khi vào gọi được thân nhân, thì họ cùng nhau ‘xuất trú’. Luật nội trú là khi có thân nhân vào thăm, phải ghi tên cho người trực biết, xuất trú khi nào và khi về lại cũng phải ghi chú. Chỉ có những trường hợp hai bên có sự…bất hòa sao đó, người được khách tìm không chịu bước qua cổng, ngồi lại tại phòng TIẾP TÂN, và màn ‘khẩu chiến’ sẽ xảy ra, nhất là những chàng bên nội trú nam sang tìm người “cộng chỉ số”, để ‘thanh toán món nợ tình’ mà chàng nghe phong phanh nàng sắp sửa đưa thuyền sang bến khác(?). Phải công nhận là khóa bảy có quá nhiều người đẹp nổi tiếng, nên ôi thôi có hằng hà sa số LÍNH TRẬN MIỀN XA vô nội trú tìm gặp, tụi tôi cứ phải chạy thục mạng để tìm người đẹp cho qúy ông, nhiều khi thấy các bạn đứng dọc theo ban công, thế là có màn gọi…tiếp hơi, cứ lầu này gọi phóng lên lầu trên, gọi vang nội trú, trực ban khỏi chạy. Có lúc vài ông lính chơi bạo bước vào bên trong sân, khi bọn “trực ban” chúng tôi đang bận chạy lên lầu tìm người, là đề tài để mấy bạn đang đứng ở ban-công tha hồ la hét đòi “bắt trụng nước sôi”, khiến mấy chàng tá hỏa tam tinh, vừa phóng trở ra vừa than phiền: sao nội trú có quá nhiều…cờ tam tài bay phất phới trên ban công vậy? sao mà các cô n giáo sinh dữ quá? (quần áo giặt phải phơi trên mấy chấn song, dẫu biết rằng ‘mất thẩm mỹ’ nội trú, nhưng đành phải vậy).
Hồi đó tôi cũng có mấy người bạn là Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân trong quân trường Nha trang, mỗi dịp tàu cặp bến Qui Nhơn là nhào vô nội trú tìm tôi để …tán gẫu, may ra tôi có thể giới thiệu cho một cô ‘ý hợp tâm đầu’ ?. Mấy cái ông Lính này cũng quỷ lắm, ổng bảo mình ‘giới thiệu’ bạn để làm quen, nhưng ra điều kiện: ‘bà giới thiệu cho tụi tui, làm ơn đừng giới thiệu mấy cô người Quảng, dù họ có đẹp (?), nhưng nghe họ nói chuyện, chắc tui tui…không thể hiểu gì đâu, có gì bà làm ơn …thông dịch lại nghen’ hahaha….(Xin lỗi các bạn chuyện bây giờ mới kể, vì mấy ông bạn quý này người miền Nam, họ không thể nghe và hiểu giọng Quảng của mình, lý do vì tôi thường nhờ họ mang kẹo mạch nha, kẹo gương, đặc sản của Quảng ngãi, nhờ các bạn xứ Quảng mua dùm để gửi về cho ba má, nên họ nghĩ chắc tui chỉ có bạn là người…Quảng, mà không biết có nhiều bạn khác từ khắp miền Trung về đây !).

 Có một lần một chị bạn khóa bảy, có ‘quen’ một ‘Lính trận miền xa’ qua mục ‘Tìm bạn bốn phương’(sau này nghe kể lại), thư từ qua lại thắm đượm tình nồng(?) nhưng chưa ‘giới thiệu dung nhan’ của nhau. Bữa đó anh đột ngột đến tìm mà không báo trước cho chị, có lẽ anh muốn tạo sự ngạc nhiên?. Nhưng khổ nỗi, tuần đó chị đang làm lại…răng, mấy răng cửa bị hư nên phải nhổ hết để làm lại răng mới, nên khi tui lên phòng tìm, thì chị quýnh quáng, vì không muốn anh nhìn chị  là ‘người đẹp hăng rết’, mất đi hình ảnh mà người hùng đang…mơ tưởng, mà ‘nói láo’ chị ra ngoài rồi là không xong, vì chị luôn tỉ tê với anh rằng cuối tuần chị…không hề xuất trú. Cuối cùng thì một chị trong phòng…thế thân xuống gặp, nhận  là người …tình thư, và câu chuyện tình thình lình bị đứt cái rụp, vì người đẹp thế thân cứ trả lời…trớt quớt những chuyện mà chàng và nàng thường tâm sự qua thư. Xù !

Năm nhị niên, khóa tám được thăng thiên, nên ngự tít lầu ba. Phòng chúng tôi nằm ngay góc trái, nhìn được mọi hướng, thấy cả đường vào nội trú, nhìn thấy cả căng tin bên dưới, và nhìn thấy cả phòng quý Thầy trú ngụ phía bên kia thuộc dãy lầu phòng học. Bây giờ bốn đứa đều đi từ Nha trang, ngoài tôi và Yến, còn có Tuyết Trần và chị Tuyết Nguyễn, người được mệnh danh là ‘Tuyết Mông rô’. Không hiểu ai đã đặt cho chị cái tên này, có lẽ vì mái tóc của chị lúc nào cũng búi cao lên, giống tài tử Marylin Mông rô chăng? Và chị hát rất hay, nhưng khổ nỗi, mỗi lần chị đi phòng tắm là cả góc nội trú đều phải nghe ‘tiếng hát át tiếng than!’. Chị đã có ý trung nhân là một phi công ở Nha trang, nên chị sinh hoạt khác bọn tôi, thường thì anh ra tìm chị mỗi chủ nhật và họ đi ra ngoài, và tính chị ‘rất kỹ’ nên ít khi chia xẻ những gì chị có cho ba đứa…đàn em, nên chúng tôi cũng chơi trò ‘trả đũa’ cho phải phép. Yến Bắc thì hay ra nhà cậu, dù thỉnh thoảng có rủ tụi tui ra ‘ăn cơm chực’, nhưng thường thì chỉ còn Tuyết Trần và tôi. Bọn tôi hai đứa ngồi xe lam ngang qua khu ‘eo nín thở’ để ra chợ tha hồ mua thức ăn về, vì ngày chủ nhật không ăn dưới nhà bàn, được bác Thành trả lại cho mỗi đứa 60 đồng lúc bấy giờ (đóng tiền ăn 1800/tháng). Không hiểu sao hồi đó…ăn chi mà nhiều quá, vừa mua khoai lang của bà bán hàng…quen, vừa mua bánh mì thịt, họ thường bỏ thêm vào cái trứng hột vịt, kiểu ăn của người…Qui Nhơn (?), lại mua mỗi đứa một ký…bánh ướt với chai xì dầu hiệu con mèo, mèn ơi ăn xong…no quá không biết làm sao, cứ vừa đi vừa đếm một hai cho nó.... xuống, vừa thở hơi ra…
Nội trú có luật mười giờ đêm phải tắt đèn, và dĩ nhiên tivi cũng tắt luôn, thế là cả bọn phóng lên phòng để học bài, phòng thì giường đôi, đứa nào nằm dưới thì đỡ, chứ nằm trên như tôi và Yến…leo lên cũng mệt và để đèn dầu học cũng khó khăn, lớ ngớ là đèn dầu đổ…cháy mùng, và có lần phòng bên KT sắp bị cháy vì …ngủ quên nên quơ tay đổ đèn dầu. Hú viá. Có một lần nghe tiếng pháo kích nổ đâu gần trường lúc nửa đêm, chỉ phóng một cái là tụi tôi ngồi dưới đất rồi, khỏi cần…leo xuống chi cho lâu.
Phòng tôi tếu thật, bốn nàng đều…khác tính nhau: một chị Tuyết Mông rô thì lúc nào cũng hát hò vui đáo để, nhưng tính...kẹo kéo, còn Tuyết Trần thì hiền khô, luôn u uẩn một trời sầu, Yến bắc thì lanh chanh, có ‘người yêu’ đang học bay bên Mỹ, nên suốt ngày chờ nhận và viết thư tình. Còn tôi thì …vui là chính, ‘buồn mà chi em !’ vừa học vừa ‘luyện’ viết văn, nên là một trong những tên nhận nhiều thư nhất trong nội trú hằng kỳ. Vậy mà cả bọn ở chung, sinh hoạt chung chẳng có chuyện gì …khó xử, vả lại chẳng có người nào …nấu ăn trộm trong phòng nên không gây khó cho bạn ở chung, chỉ thỉnh thoảng có thêm các bạn phòng khác…nhào tới tán gẫu cho dzui rồi cười thoải mái…
Hồi đó lớp nhị ba có Thu Hằng hát hay lắm, thỉnh thoảng T.H. qua phòng tôi vào lúc…nửa đêm về sáng và ngồi hát, phải nói là giọng Thu Hằng rất ngọt ngào, truyền cảm, nên tên giáo sinh nào còn thức cũng lắng nghe. Bữa nọ, tôi đợi Thu Hằng hát xong, hai đứa bèn lấy cái tấm ra giường màu trắng, chạy u xuống sân nội trú phủ lên mấy hòn đá giữa sân tối thui tối thùi, đợi một lúc thật lâu, chắc chắn có người nào còn thức, hay đi…nhà vệ sinh(?) đã nhìn thấy màu trắng xuất hiện, rồi tụi tôi rón rén đi xuống xếp tấm ra lại đem về phòng. Sáng hôm sau có tin đồn nội trú…có ma. Hahahaha (chờ chị Hậu, chị Nghi Trinh- giám thị nội trú ngủ rồi mới dám phá, chứ mấy chị mà biết là ăn đòn, trừ điểm ‘hạnh kiểm’ như chơi. Thương và cảm phục hai chị phải cực nhọc và thật uyển chuyển, mới cai quản nổi một bầy mấy trăm đứa con gái mà nhiều tên nghịch như …quỷ của hai khóa liên tiếp mỗi năm)…
  nội trú thỉnh thoäng cũng có chuyện không hay xảy ra mà. Từ khóa bảy năm trước cũng có chuyện buồn xảy ra từ một chị …ngoại trú vào ở ké với bạn. Đến nỗi khi đi qua căn phòng gần cầu thang bên dãy lớp học mỗi tối khi có việc, tụi tui cứ phải chạy thục mạng lúc mới xảy ra chuyện chết chóc của hài nhi, và khi ngủ mỗi đứa phải để một cái dao sét dưới gối để…trừ ma. Tin có ma là chuyện thường, nhất là ‘Cây hoa sứ trong sân trường’ là nơi ma thường…trú ẩn (?) mà tôi cũng là tên ‘bắt ma’ dùm cho bạn cả một thời gian…huhuhu,
Phòng chúng tôi liền lạc với phòng của Kim Thoa, bên này một Yến bị…lạnh cóng cẳng vì có tới ba Tuyết kềm kẹp, còn Kim Yến, em của Kim Thoa phòng bên thì lại có mùa xuân, vì có hai bạn tên Xuân ở cùng. Tám đứa tụi tôi cũng hay nói chuyện leo mỗi khi lên giường buổi tối, đứa nào có tin gì cũng phải khai…chút chút. Bữa kia P X nhận được một bức thư của một người…lính huấn luyện viên từ quân trường Đ Đ Nha Trang gửi đến, qua sự ‘giới thiệu’ của người cô, thế là tụi tôi có… việc làm, bàn tán phải viết làm sao cho hợp tình hợp cảnh, cho có ‘tình thương mến thương’ của ‘em hậu phương dành cho anh trai tiền tuyến’(sến hết cỡ), và không hiểu uýnh tù tì kiểu gì, cuối cùng thì tôi là người…phụ trách viết thư theo góp ý của cả bọn. Thư đi thư lại đâu được mấy lần gì đó, bữa nọ PX nhận được thư của người cô, bị bà…dũa cho một trận nát nước, rằng thì là bị ông lính phát giác không phải nét chữ của PX, đã than phiền rằng …cháu coi thường ổng, vì thấy thư cho cô có nét chữ khác. Và đây cũng là lần thứ hai, cái tội tôi viết thư dùm, lần trước cho nàng Yến, để ‘trả lời một câu hỏi’ của ông thầy K dưới thư viện, khi ông bắt gặp chữ viết của Yến không phải là nét chữ trong …tình thư. Ông quạt cho nàng một trận nên thân. Hú ba hồn chín vía, dẹp luôn mục viết thư dùm.
Có một lần nội trú lên cơn sốt, vì có bạn Q lớp nhị 5, lãnh đạo một phong trào gì đó chống lại chính quyền (?). Buổi sáng, họ mặc quần áo toàn màu đen, cả một nhóm đóng quân ngay cửa nội trú, cấm không cho giáo sinh đến lớp học. Nhiều bạn sợ quá chui vô lại phòng, nhưng mấy tụi tôi không muốn mất bài học ngang xương, hôm đó là giờ cộng đồng của Thầy Tháo, nên lén lút đi cửa hậu, xin vào nhà Thầy nơi góc nội trú, hình như nhà thầy Toản (tôi không nhớ rõ?), có lối ra cửa sau để đến trường. Và hôm ấy vào lớp học, tụi tui vẫn còn run, đúng là bị ‘trên đe dưới búa’, mà giáo sinh là nạn nhân, vì bên trường ‘đe’ giáo sinh nào không đi học là bị phạt, và bị ‘búa’ dọa là đứa nào ra cổng sẽ bị…( ?) Chẳng tên nào dám ra lối cổng nên không biết có ai bị gì không…?

Nội trú là một nơi chốn xem ra …an toàn nhất cho những nữ giáo sinh sống xa nhà và đang tìm một nghề nghiệp ổn định cho cuộc sống, theo ước muốn của gia đình mà có khi không là của chính đương sự ở thời buổi chiến tranh giặc giã lan tràn trên khắp quê hương. Dù có lúc buồn phiền, hay vui, có nghịch ngợm, phá phách ngầm, cũng chỉ là trong khuôn khổ của tuổi ‘học trò làm cô giáo’. Việc học vẫn là chính yếu, dù bạn có tham gia bất cứ một sinh hoạt nào của trường, có vào ban hợp xướng, để mỗi kỳ văn nghệ phải đi tập khan cổ họng mỗi đêm với sự hướng dẫn của ‘Thầy Phan bá Chức’, nam giáo sinh cùng khóa nhưng bạn rất giỏi về nhạc lý. Dù bạn có tham dự văn nghệ của lớp riêng, có tập dợt mỗi đêm từ hát, múa, đến kịch như tụi tôi, thì không bao giờ bị giờ giấc di chuyển chi phối. Cứ tới giờ là có trưởng ban, trưởng toán gì đó…réo gọi là a la xô cả bọn chạy theo, không sót tên nào. Rồi những bữa cơm nhà bàn, gọi nhau đi chung, ăn xong rồi cả đám thả bộ dưới sân trường, có dịp ‘chuyện vãn’ với nam giáo sinh bên nội trú Nam cũng đang tản bộ…xem hoa như  mình, cũng có vài lúc hát thật to bài ‘Bông cỏ may’ nghịch phá đổi lời,  hoặc rống thật to…‘một đàn sư phạm đi qua….’. Nhờ những sinh hoạt như vậy, mà bạn bè gần gũi nhau, kỷ niệm đong đầy mãi đến khi …tan trường mới…rã đám.
          Nhớ lúc đó các bạn có viết ‘lưu bút ngày xanh’, hình như bên nam giáo sinh cũng có ‘luân lưu’ sang bên nữ, bạn nào cũng có một cuốn để làm…kỷ niệm. Nhưng rất tiếc, vì chiến tranh giặc giã và thế sự đổi thay, lưu bút của tôi đã đi vào quá khứ. Riêng bạn Đàm Ái Mỹ, cô bạn hiền lành, cẩn thận, dễ thương, thật mộc mạc chân quê nên được chúng tôi tặng cho ‘mỹ danh Mẹ Việt Nam!’, và đúng với tính cẩn thận đó, bạn đã giữ lại quyển lưu bút năm nào, nên khi chúng tôi về họp mặt, bạn đã ‘tặng’ lại cho mấy hàng chữ viết năm nào, với tôi, dù lúc đó viết vội cho bạn địa chỉ nhà mình bằng ngòi bút lông khô khốc, vẫn là một kỷ niệm vô vàn đáng yêu của những ngày…nội trú. Cảm ơn Mẹ Việt Nam Đàm Ái Mỹ của tôi.
Ngày trở lại trường Sư phạm để chọn nơi ra quân gõ đầu trẻ, cá nhân tôi lại không có dịp gặp hết các bạn để nói lời từ giã, để biết các bạn mình sẽ đi dạy nơi đâu, một sự thờ ơ đáng trách.
 Cũng vì trong danh sách ra trường tôi có vị trí…chín nút, được chọn chỗ sớm theo ý muốn, mừng hết…lớn, nên khi cầm được tờ ‘sự vụ lệnh’ trong tay, phóng ngay ra cổng, leo lên xe lam chạy về hướng phi trường, lên máy bay để bay về lại Nha trang cho gia đình mừng mà….quên bạn! Mãi đến hôm đi nhận nhiệm sở tại Ty tiểu học tỉnh KHÁNH HÒA, mới biết được một số bạn cùng về chung Tỉnh với mình….
Nếu không có gì trở ngại, hy vọng năm tới, ngày kỷ niệm 50 năm ra trường (1971-2021), Giáo sinh khóa Tám sẽ có cơ hội gặp lại nhau tại …ngôi trường cũ, để nhìn lại nội trú xưa. Có thể trường đã thay tên, nhưng đâu đó vẫn đong đầy kỷ niệm. Người còn, kỷ niệm không bao giờ vơi!

Lê thị Hoài Niệm-Phan Tuyết.


Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

HOA CẨM CHƯỚNG (Dianthus caryophyllus)



Này em hỡi ! Từ đâu em đến
Cho tôi thương, tôi mến thế này
Nâng niu săn sóc mỗi ngày
Em tươi mơn mởn tôi say đắm nhìn

Em cho tôi niềm tin hy vọng
Mỗi sáng mai thức dậy tinh khôi
Em xinh đón ánh nắng trời
Tạo niềm sảng khoái yêu đời trong tôi

Dù có bị mưa vần, gió thổi
Thân ngả nghiên, vươn trổi mạnh liền
Em vẫn nở nụ cười hiền
Như an phận hưởng mối duyên đất trời.

Em vui cười cho người cành đẹp
Bao tiệc vui hoa được trưng bày
Màu hoa “Cẩm Chướng” đỏ tươi
Tỏ lòng tôn kính với người nhận hoa

Nếu đỏ thẫm nhạt nhòa tình nghĩa
Sự đau buồn thận phận vương mang
Nhận hoa cẩm chướng màu vàng
Tình anh cự tuyệt phũ phàng, làm ngơ?

Hoa trắng đẹp, ngây thơ, trong sáng
Cẩm chướng hồng nhàn nhạt diễm kiều
Tặng Mẹ tỏ sự thương yêu.
Tấm lòng kính hiếu vạn điều mẹ răn

Hoa cẩm chướng thơ văn dẫn lối
Rằng kiêu sa sương khói mong manh
Dịu dàng vàng tím đỏ xanh
Cùng chung một cụm, ý đành…từ ly (?)

Cẩm chướng tím khó bì tính khí
Hơi màu mè nhè nhẹ đăm chiêu
Cho người tưởng nhớ bao chiều
Dẫu cho cẩm chướng tiêu điều vẫn yêu.

Cũng có lúc liêu xiêu lạc lối
Cẩm chướng thành xốc nổi ngang xương
Bao năm cẩm chướng dễ thương
Lâu dần biến…chướng không nhường nhịn ai.

Đó là tại con người …ý nhị
Đem hoa vào thi vị cuộc chơi
Chứ hoa cẩm chướng muôn đời
Cho người màu sắc tươi vui. Tuyệt vời.
Lê thị Hoài Niệm

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2020

CŨNG MỘT LOÀI HOA



Tự em đẫm sắc tươi vàng
Vươn mình dưới nắng hiên ngang giữa trời
Thân đem “phục vụ” loài người
Vừa cho sắc thắm vừa tươi cơm nhà.
Dẫu cùng hương sắc đậm đà
Mỹ miều tên gọi… hoa cà, hoa ngâu
Chúng em…bông bí, bông bầu
Bông mướp, bông súng nghe…rầu quá đi.
Người nghe chúng em…phân bì
Nên đổi tên gọi loại gì cũng …hoa.
Như em nhan sắc mặn mà
Tên gọi HOA MƯỚP cũng là đúng thôi!

Bông-hoa gì cũng một loài
Cho người vẻ đẹp, hương đời điểm tô.
hn

GỌI THẦM



Hình internet
Anh ở đâu rồi, anh ở đâu?
Có nghe lời gọi khản cung sầu
Bao năm chất chứa niềm u uẩn
 Dằn vặt, u hoài  mãi canh thâu

Anh ở đâu rồi, anh có hay?
Mất anh từ cuối nẻo đường bay
Đong đưa phiền muộn theo năm tháng
Mòn mõi thân gầy cậy men cay!

Anh ở đâu rồi, anh biết không?
Đau thương em dấu kín trong lòng
Võ vàng đơn lẻ năm canh lạnh
Hơi ấm tay người mãi ngóng trông!

Anh ở đâu rồi, anh thấu chăng?
Gối đêm sũng nước vết in hằn
Tình vui, tình nhớ, rồi tình biệt…
Nén chặt tình buồn muộn gối chăn!

Hoài Niệm

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020

THƠ: CHUYỆN TRÉO NGOE


  đời nhiều chuyện tréo ngoe
Người Việt tị nạn mãi khoe Cờ vàng
Dẫu rằng “đất nước tan hàng”
Cờ Vàng vẫn giữ vẫn mang theo đời

Biểu tình, Quốc hận, …vui chơi
Cờ vàng theo gió rợp Trời tung bay
Kẻ nào động tới…biết tay (?)
Nhưng nay “ủng hộ Black lives me-tờ”!

Cái bọn phá hoại, đốt cờ
Cướp của, tiêu hủy cơ đồ America
Vậy thì “chính nghĩa” đâu ra?
Cờ vàng thì giữ, cờ Hoa …chẳng cần?

Nước Mỹ là chốn “dung thân”
“Tị nạn cộng sản” đã ngần ấy năm.
Quê hương đất Việt xa xăm
Chỉ có nước Mỹ âm thầm nuôi ta.

Giàu có, cuộc sống xa hoa
Nghèo hèn, bệnh hoạn …tiền già ấm tay.
Có ai “kỳ thị” nơi đây?
“Đi đòi công lý” để bày mưu gian

Mỹ đen, Mỹ đỏ, Mỹ vàng…
Đều là người Mỹ, chẳng màng màu da.
Cuộc sống là phải vươn xa
Nhếch nhác, lười biếng bê tha học hành

Tiếng “mẹ đẻ” đọc chẳng rành
Làm sao tốt nghiệp được ngành học cao?
“Kỳ thị” cứ vịn cớ vào
“Đổ thừa”, vu khống, rêu rao than phiền.

“Black lives” thống trị khắp miền
Tổng thống, tài tử… bạc tiền muôn thiên.
“Chủ nghĩa xã hội” ưu tiên
Chúng đang rao giảng huyên thuyên từng giờ

Có đâu là chuyện bất ngờ
“Nghiền nát nước Mỹ” chủ đề tung hô.
“Black lives…” tổ chức quy mô
Cớ sao lắm kẻ hồ đồ . Ngạc nhiên

Một nhóm “con rồng cháu tiên”
Ủng hộ bờ lắc chắc… ghiền màu da?
Chứ chạy cộng sản …chết cha
Vượt biên, vượt biển, rừng già…vượt luôn

Bao năm bị nhốt trong… chuồng
“Học tập cải tạo” vạn đường gian nan
Cộng sản hành hạ phũ phàng
Mơ đến đất hứa an toàn tấm thân….

Bây giờ chẳng nhớ ân nhân(?)
Vội quên quá khứ vạn phần đau thương.
Ủng hộ bờ lắc …tai ương,
Đốt phá thiêu hủy thiên đường Cờ Hoa.

Mai này Cộng sản chiếm nhà
Cha con hết lối chạy ra, chạy vào?
Chắc còn một lối…âm tào
Diêm vương chờ sẵn đón chào đó thôi.


Thời đại quỷ dữ…lên ngôi
Chạy nạn cộng sản, đón đời…bờ lắc lai.!
Thở dài! Ô hô!Thiện tai!
Lê Thị Hoài Niệm