Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017

Nếu ngày ấy...


Đọc bài thơ “Nếu ngày ấy của t/g caubay” bên dưới

HN thấy ...chí lý, nên có góp thêm vài câu:

 

Nếu ngày ấy, đất Nghệ An nước Việt 

Đừng sản sinh tên ...chết tiệt Tất Thành

Thì bây giờ dân Việt khỏi điêu linh

Khỏi mang ách xích xiềng gông Cộng sản.....

 

Nếu ngày ấy toàn dân đều... mắt sáng

Không tin theo “lưu manh đảng” của cáo Hồ

Thì bây giờ đâu lo hoạ...Hán nô

Khi “Tàu cộng” tràn lan trên đất Việt.

Hoài niệm

 

Nếu ngày y...

 

 Nếu ngày ấy , bến Nhà Rồng đóng cửa
Người lang thang quay trở lại Nghệ An
Làm giáo làng hay một chân thư lại
Thì ngày nay dân đã thoát lầm than !

Nếu ngày ấy , sông Sài Gòn nổi sóng
Người đang leo bỗng rớt mẹ xuống sông
B
ầy sấu đói đã reo mừng ruớc bác
Thì ngày sau xương đâu trắng cánh đồng.

Nếu ngày ấy , trên bong tàu đêm tối
"Người lao công đang quét dọn hành lang”
Cơn sóng dữ tiễn đưa về đáy biển
Thì ngày nay quê mẹ đã bình an.


Nếu ngày ấy , trời Paris trở lạnh
Cục gạch hồng chẳng đủ ấm qua đêm
Bác chết cóng trên mình cô đầm nái
Thì ngày nay tổ quốc đã êm đềm.

Nếu ngày ấy , tên toàn quyền rộng lượng
Cho người vào trường thuộc địa, khỏi thi
Mẫu quốc đã có thêm Hoàng Cao Khải
Mà An Nam cũng thoát cảnh “bác đi” !

Nếu nếu nếu , thêm một ngàn lần nếu
Bác chẳng đi !  Đi chẳng có ngày về !
Về, thượng mã phong bờ hang Pác Bó
Thì ngày nay đâu có lũ u mê !

 

Caubay 

 

(theo caphevanhanh)

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

CHÚC XUÂN





hinh-anh-chai-ruu-dep-39.jpgĐầu Xuân rót giọt rượu đào

Nâng ly chúc tụng đón chào Xuân sang

Rộn ràng tiếng pháo nổ vang

Xoá tan giá lạnh Đông vàng tàn mau



IMG_0099.JPG

Cành đào đẫm sắc tươi màu

Ấp yêu nắng sớm quyện vào thiên nhiên

Nàng cúc nở nụ cười duyên

Khoe màu vàng rực giữa thềm nắng Xuân



IMG_2023.JPG

Hoa Mai vươn cánh thẹn thùng

Chào Xuân không thiếu đóa hồng, quỳnh tiên

Chúc nhau HẠNH PHÚC TÂN NIÊN

Dồi dào sức khỏe, bình yên sống đời

 


Chúc người TUỔI HẠC khắp nơi

Tâm hồn thanh thản, buông trôi muộn phiền

Chúc cho lứa tuổi TRUNG NIÊN

Vững yên gia đạo, “túi tiền” không vơi

 

hinh-anh-em-be-de-thuong-1.jpgChúc cho BÉ mới vào đời
Mau ăn chóng lớn tiếng cười hồn nhiên

Chúc THANH NIÊN khắp mọi miền
Học hành tấn tới, tình duyên mặn nồng.

 




Hoàng Anh dẫu nhốt son lồng

Cũng vang tiếng hót giữa không gian trời
Chúc có HOÀ BÌNH muôn nơi

Chẳng còn “khủng bố” người người an vui

ga_choi_hay_11__12.jpg

Nhìn VIỆT NAM luống ngậm ngùi

“Chính quyền tệ hại” đẩy lùi dân sinh?

ĐINH DẬU niên lai...thái bình.

“Thân-sơ tri ngộ” chân tình CHÚC XUÂN.

Lê thị Hoài Niệm 2017

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

THƠ VUI PHÓNG TÁC: NHỐT HẾT


Lê thị Hoài Niệm

(phóng tác từ câu chuyện vui trích từ internet)


 Tại “Vũng Áng “ có nàng “Gái gọi”

Vào “hotel” với một ngoại kiều

Hai người trao đổi...chuyện yêu

Công an ập tới “câu lưu” về đồn.

 

Tên trưởng toán ra mòi hách dịch

Cố ra oai tỏ rõ quyền uy

Đập bàn, sừng sộ, sân si

Trấn áp cô gái mồm thì hỏi to:

 

“-Này cô kia! Trông cô còn trẻ

Lại đẹp người, sức khỏe như vâm

Chọn chi nghề nghiệp “bán dâm”?
Để cho bị bắt giam cầm ở đây
?”

 

 Mặt cô gái ...đỏ hây đáp lại:

“-Cũng là nghề ...thương mại mà anh.”

Công an hoạnh họe, đáp nhanh:

- "Nhưng theo luật pháp nước mình không cho!"

 

Cô gái gọi giải bày tỏ rõ:

-Luật pháp gì cũng bởi người ra

Tôi đây...ngủ với bạn ta

Xong rồi gửi chút tiền...quà, thế thôi!”.

 

Tên Công an quyền oai ra lệnh:

“Đem nhốt cô vô trại..phục hồi

Để cô ngồi gẫm sự đời.

Phục hồi nhân phẩm vì nghề..bán trôn”

 

Cô gái gọi ôn tồn hỏi lại:

-Cớ làm sao tôi bán.. của tôi

Quí ông bắt bớ làm trời

Cho FOMOSA lấy đất, trả lời sao đây???

 

Tên Công an mặt ngây đáp đại:

-“Nhưng ta cho chúng mướn hạn kỳ

Bảy mươi năm chớ...lâu chi

 Xong rồi chúng trả ..ấy thì của ta!



Cô gái gọi bật cười ha hả:

-“Bướm” của tôi, tôi bán mặc tôi

Tại sao ông lại lôi thôi

Có chi tôi chịu, ông ngồi mà ...xem

 

Trong khi đó, quí ông đem bán đất

Bán cả rừng, cả biển cho...Fomosa

Tác hại do chúng gây ra

Biết bao thế hệ nước nhà tiêu tan ?

 

Sao không bắt chúng đem nhốt hết,

Hà cớ chi đi bắt nhốt tôi?”

Công an mặt đực một hồi

Ngó ngay cô gái đang ngồi ..tỉnh bơ

 

Hắn sực nhớ đập bàn quát lớn:

-“Có im không, so sánh... tào lao

Chính quyền “thối nát” bọn tao

Bắt chúng NHỐT HẾT trại nào chứa đây???


Lê thị Hoài Niệm 12/ 2016

 

NHỐT HẾT

 Câu chuyện này hay quá, phải đưa vào lịch sử văn chương bình dân, đáng được Văn Việt cấp giải thưởng tác giả (chắc là vô danh.)

 

 NHỐT HẾT THÌ TRẠI MÔ MÀ CHỨA CHO ĐỦ HẢ?

Một gái gọi bị bắt quả tang đang mây mưa với một người ngoại quốc trong một khách sạn ở Vũng Áng. Cô bị đưa về đồn công an và bị tra xét. 


Sau đây là đoạn đối thoại giữa cô với công an:

Công an: Cô còn trẻ khỏe, xinh đẹp, sao không kiếm nghề gì mà làm lại đi bán dâm?

Cô gái: Đây cũng là một nghề mà anh.

Công an: Luật pháp nước ta không thừa nhận đây là một nghề.

Cô gái: Luật pháp do con người làm ra cả thôi. Thích cho nó là một nghề thì nó là một nghề. Ở nước khác đây là nghề hợp pháp, có bảng hiệu, có đóng thuế môn bài hẳn hoi.

Công an: Nhưng nước ta không thừa nhận đây là một nghề. Thôi, không nói chuyện đó nữa. Cô bán dâm bao lâu rồi?

Cô gái: Tôi không bán dâm, tôi chỉ làm tình với ông bạn Đài Loan của tôi thôi.

Công an: Cô có lấy tiền của ông khách Đài Loan đó không?

Cô gái: Sau khi làm tình ông ấy cho tôi tiền. Cho thì tôi nhận. Thế thôi.

Công an: Như vậy là cô đã bán dâm lấy tiền. Cô sẽ bị phạt hành chính và đưa vào trại phục hồi nhân phẩm.

Cô gái: Anh hỏi xong chưa?

Công an: Rồi.

Cô gái: Bây giờ tôi hỏi anh mấy câu. Ok?

Công an: Cô cứ hỏi.

Cô gái: Tại sao tôi cho ông bạn Đài Loan sử dụng cái mà tôi có thì mấy anh cho rằng tôi bán dâm và bắt tôi, trong khi chính quyền mấy anh cho Formosa sử dụng cái mà chính quyền mấy anh không có thì lại được?

Công an: Chính quyền cho Formosa sử dụng cái gì?

Cô gái: Đất đai, biển trời… Những thứ đó đâu phải của chính quyền mấy anh. Luật pháp ghi rõ “đất đai thuộc sở hữu của toàn dân”, đâu thuộc sở hữu của chính quyền mà chính quyền đem cho Formosa sử dụng.

Công an: Chính quyền cho Formosa thuê đất sử dụng có thời hạn.

Cô gái: Vậy tôi cũng cho ông khách Đài Loan đó thuê bướm sử dụng có thời hạn. Hai việc này đâu có khác chi nhau. Có khác là tôi cho thuê cái thuộc về sở hữu của tôi, còn chính quyền cho thuê cái không thuộc sở hữu của chính quyền. Khác nữa là thời hạn tôi cho thuê có vài tiếng đồng hồ, còn thời hạn chính quyền cho thuê kéo dài tới 70 năm. Đó là chưa kể tôi cho ông khách Đài Loan thuê bướm, lỡ có bề gì tôi chịu trận một mình. Còn chính quyền cho Formosa thuê đất, thuê biển, bây giờ Formosa gây ra ô nhiễm môi trường, cá chết, biển chết… thì dân tình lãnh đủ. Việc cho Formosa thuê đất, thuê biển… của chính quyền đã gây ra tác hại đủ đường, trong khi việc cho thuê bướm của tôi không làm hại đến ai, sao không đi bắt chính quyền mà lại bắt tôi và đòi tống tôi vô trại phục hồi nhân phẩm?

Đến đây thì công an đập bàn quát lớn: Im đi! Nhốt hết chính quyền vô trại thì trại mô mà chứa cho đủ hả?

(Trích từ băng ghi âm cuộc xét hỏi bị rò rỉ :)