Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026




NHỚ BÁO XUÂN XƯA

            Năm nay, những tờ  báo giấy hầu như đã vắng bóng ở những nơi thường có…báo biếu, vì người ta không cần nữa, khi mà tình trạng “báo điện tử”, Internet phát triển rất nhanh, chỉ cần ngồi trước bàn máy tính, hay cái Ipad, thậm chí cái cell phone, người ta vẫn có thể mở ra để tìm đọc những gì cần muốn đọc ngay tức khắc.( tình trạng nơì xứ người, chứ trong nước thì không hiểu rõ)

Nhưng đọc báo điện tử nhiều lúc cũng… mỏi mắt lắm, mà lỡ tay đụng nhằm cái nút nào đó thì chữ chạy mất tiêu, lại phải lục tìm cũng tốn thời gian, không như báo giấy, đọc tới đâu thì làm dấu tới đó, dù thời buổi này có hơi bất tiện mỗi khi đi đâu phải vác báo theo, mà nhiều khi nặng quá cầm hổng nổi. Nhưng rồi cũng không có nhiều báo để đọc, nhất là lúc Tết nhất tới nơi như lúc này mà không tìm thấy được tờ báo Xuân nào cho đúng nghĩa (nếu có thì cũng chỉ có quảng cáo thì nhiều, mà văn chương chữ nghĩa lại hiếm hoi). Chả bù ngày xưa…

Nhớ quá những tờ báo Xuân ngày xưa đó…

 

            Ngày đó những tờ báo xuân khổ lớn mà các độc giả hầu hết là những “phái nữ” thích đọc thường xuyên như Tiền Phong, Tiểu thuyết thứ năm, Kịch ảnh, Điện ảnh, Phụ Nữ ngày mai. Phụ nữ diễn đàn, Chính luận, Tia sáng…v..v..  thường in hình các Ca sĩ, Nghệ sĩ đẹp ở trang bìa trước. Phải nói là hình đẹp hết biết luôn thời bấy giờ. Những tài tử, nghệ sĩ, ca sĩ nổi tiếng đẹp thời đó không nhiều. Thời của tôi biết chiêm ngưỡng dung nhan nguời đẹp như Túy Phượng, Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga, Minh Hiếu, Kim Cương, Thanh Lan, Thanh Thúy, Mộng Tuyền (tên cũ cũng là Kim Loan), Kim Loan (căn nhà ngoại ô) và một ít nghệ sĩ cải lương như Lolita Mỹ Châu, Út Bạch Lan, Lệ Thủy, Phượng Liên…,một vài  ca sĩ nữ mới vừa nổi lên, thiếu vắng hình bóng…nam ca sĩ ( chỉ có vài  ông như Nhật Trường, Duy Khánh…)…

Muốn độc giả mua báo nhiều và nhanh hơn, các ông nhà báo không quên tặng thêm quyển lịch có hình người đẹp đủ mười hai tháng, bảo đảm báo Xuân không còn tờ nào, nhất là những độc giả ở tỉnh, muốn mua báo xuân phải…canh me dữ lắm, vì ra nhà sách chậm một chút, cứ y rằng về tay không, tiếc hùi hụi. Nhưng khi mua về nhà phải coi nhanh, giữ kỹ, dù đôi lúc để trên bàn…làm cảnh, để khách khứa đến nhà, trong khi ngồi chơi đợi chủ nhà, thì có tờ báo Xuân mà mở coi tạm cho hết thời gian …chờ đợi, nhất là những anh chàng đang tìm đến nhà…người ấy để ra mắt gia đình. Tờ báo Xuân cũng là cách trang hoàng nơi phòng khách cho ba ngày Xuân thêm phần màu sắc, có thêm hương vị Xuân ngoài cái cỗ bồng bánh mứt với dĩa hạt dưa. Nhưng tờ báo Xuân cũng là …niềm tự hào của những khổ chủ của nó, người thường xuyên đọc báo và biết báo nào có hình đẹp, bài hay và những nhà văn, nhà thơ nào mình thích. Và thường phải giữ kỹ kẻo khi bạn bè mượn đọc rồi tờ báo không cánh cũng bay luôn..

            Có một lần tôi mua được tờ báo xuân có hình nữ ca sĩ Thanh Thúy. Hồi đó không biết mắc ông cha gì lại đi mê ca sĩ Thanh Thúy dữ vậy: Cô đẹp, có giọng hát ru hồn người, mỗi lần nghe cô hát từ đài phát thanh, qua một cái đài của mấy người Lính địa phương quân đang đóng quân tại nhà tôi, cái đài muốn nghe phải bỏ pin từ máy PRC truyền tin gì đó, nhiều lúc nghe rột rột vì không rõ. Nhưng sao giọng cô Thanh Thúy nó…buồn da diết mà hay không biết diễn tả thế nào (hồi đó con nít mà, bây giờ già thì có chữ để diễn tả rồi), nhất là cô hát bài “Tiếng ca u hoài” của nhạc sĩ Anh Bằng, như chính giọng ca của cô vậy. (Tôi chưa quên một giọng ca chan chưa u hoài, những đêm vắng lặng, bồi hồi gợi nhớ thương ai…)

 

Khi tôi về quê ăn tết, cũng có ý…khoe với bạn bè rằng ta có báo Xuân hình Thanh Thúy, bèn đem hình cô ca sĩ dán lên tường ngay phòng khách cho…le lói. Le đâu thì chưa thấy, chỉ thấy đêm ấy, đêm kinh hoàng mà con bé học trò về làng phải hứng chịu, cảnh mấy ông “du kích địa phương của mặt trận giải phóng miền nam” ở làng tôi đến nhà…thu thuế. Khi nghe tiếng gõ cửa, má tôi biết nên đem đám con chui trốn dưới hầm. Họ vào nhà, việc đầu tiên họ làm là xé toạc hình ca sĩ thần tượng của tui rồi chửi tục, họ hỏi má tôi cái hình từ đâu mà có, tấm hình của…bọn đồi trụy, của mấy “con đ..” trong thành phố, rằng má tôi cần phải đi học tập để thấm nhuần tư tưởng cách mạng mà dạy lại con cái…, tôi ngồi dưới hầm tức quá mà phải bụm miệng lại không dám khóc.

Lần đầu tiên trong đời con nít  “bị” các ông mặt trận nằm vùng mới phất lên chửi và hăm dọa vì tội mê ca sĩ.

Nhưng hàng năm mua báo Xuân thì cứ mua, vì bài viết bên trong đủ các thể loại đọc hoài không thấy chán. Những bài viết về những con vật “cầm tinh” năm đó rất tỉ mỉ, lôi cuốn, họ đoán già đoán non về thời sự rằng sẽ có những biến chuyển quan trọng nào. Như năm nay là năm con Ngựa cầm tinh, người ta sẽ viết bài tả về con ngựa, nào là hình dáng đẹp xấu ra sao, tính tình của ngựa thế nào, những con ngựa đã đi vào huyền sử. Rằng những người mà có tính …ngựa sẽ nhận hậu quả gì? tại sao có câu “tứ mã nan truy” chẳng hạn. Những mẫu chuyện giựt gân ngày cuối năm được các nhà báo khai thác triệt để, nhất là những chuyện tình cảm éo le, bi đát, ướt át đêm giao thừa. Chuyện đêm xuân nàng chong đèn đợi chàng về xông đất, nhưng chàng lại …dông mất với mèo (vì chàng tuổi ngựa), khiến nàng eo sèo không còn thiết tha gì đến mùa xuân tươi đẹp nữa. Chuyện kể Mẹ già đợi con về nấu bánh chưng đêm ba mươi, nhưng con còn bận chinh chiến miền xa đành lỗi hẹn mà hát rằng… Nếu con không về chắc Mẹ buồn lắm?....thật cảm động nhiều lúc khiến người đọc không cầm được nước mắt.

 

            Nhưng hấp dẫn, gây tò mò nơi đám học trò, con gái vẫn là chuyện đời tư nghệ sĩ. Hồi đó nghệ sĩ nổi tiếng không nhiều như bây giờ ( chỉ ít người giới thiệu lúc đầu), tài tử xi nê lại càng ít, ca sĩ thì cũng không nhan nhản khắp nơi, nên cô ca sĩ nào sắp sửa lên xe bông mà bị tình lang bỏ ngang hông, khiến cô nàng xuýt nữa đập đầu vào đám lông vịt tự tử, cô nào sắp giã từ sân khấu vì ông chồng cứ ghen tới ghen lui, cô nào vừa thoát khỏi màn uýnh ghen vô tiền khoáng hậu của bà Nhớn (bà Nhớn chuyên môn đi uýnh ghen bằng “trực thăng vận”(?) đã dành sẵn cho bà, vừa nhanh lại vừa đúng mục tiêu!). Nữ nghệ sĩ nào vừa đi tune-up dung nhan đến nỗi bị vết thương hành hạ khiến đêm không ăn, ngày không ngủ, chuyện nam ca sĩ nào lỡ xô vợ rớt khỏi xe…chết ngủm, chuyện tùm lum tà la các nàng….phà ca đi xông đất 3 ngày tết.

Ủa mà hồi đó sao lại ngây thơ vô số tội thế? mắc chi mà tin mấy ông nhà báo nói láo ăn tiền viết chuyện đi…xông đất các nghệ sĩ. Báo thì in trước tết, mà đã có sẵn bài xông đất ngay ngày…mộng một Tết? cứ y như rằng các ông đi tới nhà thật, rồi gặp người thật việc thật để trả lời những câu hỏi do họ đặt ra, thường là về đời tư để…câu đọc giả như đi hát năm nào? cuộc sống gia đình ra làm sao? cuộc sống đời thường mỗi ngày diễn ra như thế nào, đã có bao nhiều lần tình duyên trắc trở?... , dù biết họ bịa chuyện, nhưng sao hồi đó cứ tin răm rắp (?). Giờ nghĩ lại …ngốc thật!.

 

Rồi nào là chuyện ma hiện về báo mộng đêm xuân, cho chàng biết rằng nàng vẫn yêu chàng cho đến…chết. Chuyện nàng đi hái lộc đêm giao thừa bị con Ma nhà họ Hứa dẫn đi mất biệt. Ma đem giấu nàng trong buị tre cuối làng, nhét vào miệng đầy phân bò, đất sét, mà trong cơn mơ bị ma nhập, nàng cứ ngỡ một chàng phò mã đẹp trai rước nàng về dinh, treo đèn kết hoa và thết đãi yến tiệc. Trên bàn tiệc vô số sơn hào hải vị, họ tả mê ly lắm, nào là dĩa thịt gà bốc khói thơm phưng phức, nào là dĩa bào ngư đậm mùi hải sản khó mà kiếm được giữa cơn sốt của thành đô, tả và tả thật hấp dẫn nên nàng ân cần xơi ráo, nhưng không ngờ khi tỉnh ra mới biết là do ma chơi..xạo!

 

            Báo nào cũng đặc sắc, nhưng nếu có thêm mục coi bói nữa thì cứ y như rằng báo được chiếu cố tối đa.

 

Nghĩ lại ngày xưa, cái thời chưa có nền văn minh điện tử, cái ngày mà con người miền Nam còn “đất rộng người thưa”, còn cuốc bộ thăm nhau, còn đi xe thồ, xe ngựa, xe lam, xe xích lô máy, xe Honada hai bánh, còn xe hơi thì ở thành phố mới có. Muốn đi xa thì phải ngồi trên những chiếc xe đò đời cổ lỗ sĩ nhiều hơn xe đời mới, (xe lửa thì bị quân “giải phóng” phá đường rầy ráo trọi nên nằm im chờ… chết)  nên chuyện bói toán còn có chút linh thiêng(?), mới có nhiều ông “thầy” ngồi chờ ở những nơi người ta đi hái lộc chúc xuân. Những ông già có, sồn sồn có, chỉ cần mặc chiếc áo dài đen, đội khăn đóng với một mớ sách tiếng…hán hơi cũ cũ đặt trên bàn và bát nhang cùng một mớ giấy vàng xanh trắng đỏ gì đó vẽ ngoằn ngoèo vài chữ Hán cho ra vẻ…linh thiêng, thì sẽ có khách đến chiếu cố ngay, dù rằng những ông ông này chắc chẳng phải…thầy bói thật, Có khi quẻ xâm lắc ra hạ hạ mà theo lời ông thì…tốt vô cùng vì phước đức của gia đình để lại, mọi chuyện xui xẻo không may qua tay …thầy thì vận hên sẽ đến, miễn cứ bỏ tiền cúng cho thầy thì nạn ách tiêu tan, tình duyên khởi sắc đố ai mà không …thích. Nhưng thời bây giờ mà …xem bói thì không biết có linh không?( những ông thầy bói…có tiếng vẫn đông khách như thường), nhất là khi đọc trên những tấm lịch treo tường, những câu chữ cũng…tử vi chính thống.

Trong lịch sách tử vi có lần tôi đế ý: “Ngày mồng một-vía Đức Phật Di Lạc, ngày Kỷ hợi: Hành mộc - Trực thâu - sao Vỹ. Kỵ tuổi: quý Tỵ, Đinh Tỵ. Hung thần: Hà khôi - kiếp sát - cầu trần. Cát thần: Mẫu sương - Ngũ phú - Bất tướng. Hỷ thần: đông bắc. Tài thần: chính bắc. Hạc thần: Trời thiên. Xuất hành theo hướng đông bắc và chính bắc. Nên: Tế lễ, họp bạn, cưới gả, khai trương. Cữ: Động thổ, an táng, động dao động thớt. Giờ tốt: Ngọ - Mùi- Tuất. Giờ xấu: Mão - Dậu.

Nếu phải giải theo “thầy tử vi miệt vườn tui” thì như thế này: ngày mồng một là ngày của… Phật, chắc cũng bên Ấn độ nên không nên chơi với… rắn, mà nên thân với… heo. Kỵ tuổi Tỵ là tuổi rắn mà, giờ xấu mão là mèo, giờ Dậu là gà, mèo hay gà mà chơi với rắn chỉ có nước giúp rắn no dai, mà mèo mả gà đồng gì cũng không tốt cả. Chỉ có trong phim Ấn độ thuộc loại “sữa rừng thay sữa mẹ” hay “con thơ bên dòng suối” hoàn toàn nói tiếng Việt nam do hãng phim Mỹ Vân chuyển âm mới có cảnh người chơi với… rắn mà thôi! Còn giờ tốt là con ngựa, con dê và con chó. Mấy người tuổi này nên đi đến sân đua ngựa, đua chó mà bắt con nào phần thắng chắc về phe ta. Người nào tuổi mùi là con dê nên mời bạn gà đi ăn để tỏ tình là chắc bẫm. Mấy thứ thần thì miễn bàn, vì quý ngài chắc cũng…dông mất khỏi thượng giới rồi, chứ mặt trăng, sao hỏa gì gì con người cũng lên đến nơi mà đâu có thấy ai ở trên đó. Theo quẻ xuất hành theo hướng Đông bắc là đúng quá xá, nếu bữa đó nghỉ làm để đi… Lake Charles, nếu là người ở xứ Cao bồi....

Rồi thì nên tế lễ, họp bạn cũng đúng nốt, vì Tết nhứt mà, nhà người Việt mình ít ra cũng có mâm cơm cúng trên bàn thờ Tổ tiên, rồi sau đó tụ họp bạn bè đến… thanh toán. Mấy “hội đoàn” họp mặt mừng Xuân mới thật đông vui.  Nhưng mà cưới gả, khai trương thì phải xét lại. Nếu Tết nhằm ngày thứ Ba, không phải thứ bảy, chủ nhật thì làm sao mà mời bà con đi dự tiệc cho đông dzui mà… ít hao? Còn cái mục cữ động thổ coi mòi không ổn, nếu giải nghĩa theo kiểu người giỏi chữ Hán ..gian, thì thổ là… đất, động thổ là… động đất, đó là tai họa do Trời giáng, mỗi lần có động đất là thiệt hại cả vật chất lẫn nhân mạng, con người có nước “chịu trận” chứ làm sao mà cữ được, còn hiểu theo nghĩa thường thì mấy người cắt cỏ, làm vườn, trồng cây cho dân bản xứ rất dễ dàng mất mối làm ăn. An táng thì khỏi lo, vì còn chờ… nhà quàn có chỗ mới vào được. Còn cữ động dao động thớt thì có mòi đói ráo làm sao có mục cưới gả gì đây, đừng nói chuyện đi xách cơm tháng. Mà nhà hàng ăn không đụng tới thớt với dao thì sao gọi nhà hàng, vv…  nhiều và nhiều chuyện tréo cẳng ngỗng lắm…

 

Nhưng có tờ báo Xuân năm xưa, với một chuyện tình buồn thật buồn mà sao tôi cứ nhớ hoài nhớ mãi

Đó là chuyện tình mang tên “Lan và Ngọc”! không nhớ được tên tác giả. Truyện kể về một người Lính tên Ngọc với cấp bực chuẩn úy còn trẻ, rất trẻ, vừa ra khỏi trường bộ binh Thủ đức. Đơn vị của ông đóng quân ở một làng quê và tình cờ ông gặp được một “bà sơ” tên Lan đang làm công tác thiện nguyện tại một nhà thờ gần đó vào một ngày Xuân rực rỡ tươi vui. Hình như họ có tình cảm với nhau nhưng chưa ai thổ lộ cùng người đối diện, Có một lần người Lính trận bị thương trong cuộc hành quân, và chính bà Sơ là vị nữ cứu thương đã săn sóc cho người Lính đến khi lành lặn. Và mùa Xuân năm sau đó, giặc giã lan tràn khắp nơi, đơn vị người Lính phải đi hành quân trận địa mới. Sau bao ngày gian nan vất vả, chiến thắng cũng về với quân dân ta, và đơn vị Lính trở về nơi đóng quân cũ. Khi đi qua khu nghĩa trang có nhiều ngôi mộ mới đắp mà đất còn chưa xanh cỏ, hình ảnh hiền từ của Bà Sơ hiển lộng bên cây thánh giá đặt ngang ngôi mộ, đã làm cho người Lính sững người và ông quỵ xuống…

Câu chuyện có nhiều tình tiết vui buồn lẫn lộn và mối tình đẹp ơi là đẹp thời chinh chiến cứ mãi theo tôi cho đến bây giờ. Chắc ông tác giả bài văn cũng đã thành ngườì…thiên cổ.?

Năm hết Tết đến, ngồi nhớ lại chuyện xưa, nhất là hình ảnh những tờ báo Xuân cứ chập chờn trước mắt, hình ảnh những người đẹp trong tờ lịch được treo trên tường nơi phòng khách làm rộn rã thêm cho ngày Xuân năm xưa, chắc giờ cũng không còn lại mấy người…? Những hình ảnh thân thương đó chắc không bao giờ tìm lại được. Thôi thì nhớ để mà …nhớ vậy thôi.

 

Lê Thị Hoài Niệm.


Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025


                            CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2026

                      Kính chúc quý độc giả Vạn sự lành, bình an trong cuộc sống.



Chiều nay, những người bạn thân trong gia đình, đã đến nhà cùng vui buổi tiệc cuối năm 2025 và họ về sớm để chuẩn bị xem “countdown” từ những đài truyền hình quen thuộc chào mừng năm mới 2026.

Nhiều năm về trước, khi chưa vào tuổi nghỉ hưu, cũng như những người…trẻ khỏe bây giờ, chúng tôi cũng có mặt ở những buổi hội họp bạn bè, hay những buổi văn nghệ với nhiều ca sĩ để chờ đợi đúng 12 giờ đêm, giờ tiễn đưa năm cũ và chào mừng năm mới, cùng nhau hát vang “tò te cây me đánh đu, Tarzan nhảy dù, cao bồi bắn súng. chết cha con ma nào đây, thằng cu mất hồn, thằn lằn cụt đuôi” . Ủa bài hát của người ta hay sao mình …đổi lời hát gì kỳ vậy trời? mà sao nhiều người thuộc và cùng nhau…hét? Nhưng vui là chính mà, để rồi khi bài nhạc chấm dứt, những người thân ôm nhau, hoặc bắt tay nhau “chúc mừng năm mới”!

Bây giờ thì ngại…lái xe ban đêm, cứ ngỡ mình mỏi gối, chân run, mắt mờ, tai lãng…, nên đành ngồi nhà nghe những tiếng nổ râm ran từ tám hướng. Người dân họ có quyền bắn súng chỉ thiên nổ đùng đùng, rồi tiếng pháo nổ bụp bụp, thỉnh thoảng lóe sáng lên trên bầu trời…sáng trưng đèn điện. Họ gây tiếng nổ để tiễn đưa năm cũ, chắc là “xua đuổi xui xẻo đi chỗ khác chơi”?. Hy vọng năm mới bình an trong cuộc sống với gia đình mình và mọi người chung quanh, có công việc tốt, kinh tế ổn định, người người, nhà nhà ấm no hạnh phúc….

Người Việt “có tuổi” cũng chúc năm mới “Tết Tây” đến với nhau vì chung quanh mọi người cùng chúc, nhưng chắc không có “mặn mà” mấy như đối với tết ta? Có hai cái Tết trong đời sống cũng vui nhưng cũng…phiền. Trái lại những người trẻ tuổi lớn lên ở xứ này, họ không “thiết tha” gì với Tết Ta thì phải? vì ngày tết họ phả đi làm mà! Nhưng còn phong tục, tập quán cố giữ được ngày nào hay ngày đó, gia đình nào còn giữ được là còn niềm vui, an ủi những người còn nhớ về quê huơng ngày cũ…

Hoài Niệm.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2025




 Bài viết của anh Ca nhạc sĩ Huy Tâm

Duyên dáng ngày hội ngộ

Hình ảnh Cựu GS SPQN họp mặt( Chưa đủ số người)





Giáo sinh Sư Phạm Quy Nhơn tại Houston, Texas
Về đây, Sư Phạm Quy Nhơn
Mùa thu hội ngộ, Houston nắng vàng,
Những tà áo tím dịu dàng
Đã làm sống dậy một trang sử đời


Mùa thu Houston, bầu trời cao, trong vắt như một tấm gương được tráng lớp men xanh nhè nhẹ, nắng trải vàng trên những con đường xao xác lá thu bay.
Buổi trưa hôm ấy, Thứ sáu ngày 07/11/2025, trước cửa nhà hàng New Diamond Club 6292 Wilcrest Dr, Houston, Texas 77072, xe cộ tấp nập, tiếng cười nói rộn ràng.
Hơn ba mươi giáo sinh Sư Phạm Quy Nhơn, mà phần lớn là nữ, chỉ có hai “đấng mày râu” hiếm hoi lạc vào giữa rừng hoa, đã về từ khắp nơi trên nước Mỹ để tham dự Đại hội Hội Giáo Sinh Sư Phạm Quy Nhơn Hải Ngoại 2025. Người từ California, kẻ ở Virginia, kẻ từ Florida, Oregon, Chicago…
Có người vượt ngàn dặm xa xôi, từ quê hương Việt Nam bên kia bờ đại Dương, cũng đến tham dự để được một lần hội ngộ cùng bạn cũ, người xưa.
Không khí trong hôm nay thật ấm áp. Những tà áo dài đồng phục màu tím Huế nhẹ nhàng lay động trong gió, như gợi lại hình ảnh sân trường thuở nào.
Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều rạng rỡ một niềm vui, niềm vui được nhìn lại nhau sau bao năm xa cách, được chạm tay, được nhắc lại những kỷ niệm học trò, những chiều mưa phố biển Quy Nhơn, và những tháng ngày “dùi mài kinh sử”.
Một cảm giác thân thương, gần gũi, nhưng cũng man mác buồn len nhẹ trong tim. Bởi dẫu đã tóc bạc, dẫu đã qua bao mùa mưa nắng, ngọn lửa sư phạm, tình yêu nghề, tình yêu người, vẫn còn nguyên vẹn trong ánh mắt và nụ cười của những người phụ nữ năm xưa.
Điểm nổi bật của đại hội là hình ảnh hơn ba mươi cô giáo xa về, và hơn ba mươi Cô giáo tại địa phương trong tà áo dài đồng phục thướt tha của Trường Sư Phạm Quy Nhơn.
Những tà áo ấy, năm xưa là niềm tự hào, là kỷ niệm tuổi thanh xuân, nay lại xuất hiện giữa Houston xa xôi, như nhắc nhở mọi người rằng thời gian có thể trôi đi, nhưng kỷ niệm thì không bao giờ mất.
Khi các chị em sánh bước vào hội trường, từng bước nhẹ, từng nụ cười rạng rỡ, khung cảnh trở nên lung linh như một fashion show đậm chất Việt.
Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, mỗi bước đi, mỗi tà áo lướt nhẹ đều mang theo bao tự hào, bao tình cảm dành cho mái trường xưa.
Giữa những tiếng reo vui, những tấm hình lưu niệm được chụp vội. Ai cũng muốn lưu lại khoảnh khắc hiếm hoi này, một thế hệ giáo sinh của Trường Sư Phạm Quy Nhơn năm nào, nay vẫn thướt tha, duyên dáng, đằm thắm, mà vẫn hồn nhiên như thuở ban đầu.
11:30 Chương trình chính thức bắt đầu, sớm hơn thông báo 30 phút, lý do quan khách đã đến đông đủ.
Quả là một kỳ tích hiếm thấy.
Sau nghi thức chào cờ, mặc niệm là lời ngỏ của Trưởng ban tổ chức, với những tâm tình chất chứa bao niềm thương nỗi nhớ, thương cho quê hương chưa hoàn toàn được tự do dân chủ, nhớ về những tháng ngày thanh xuân, với đầy ắp hoài bão, ước mơ: đem trái tim và khối óc dâng hiến cho đời, khiến cả hội trường như lặng chìm trong ký ức.

Sau đó là chương trình văn nghệ do chính các giáo sinh dàn dựng và thực hiện, cùng với sự đóng góp của một số thân hữu.

Những giọng hát không chuyên nghiệp, nhưng đầy nhiệt tình và chan chứa cảm xúc, gợi lên những hình ảnh bạn cũ trường xưa, những hình ảnh đã trải qua hơn nửa thế kỷ, mà như vẫn còn đâu đây.
MC Lê Thị Hoài Niệm(Lê Phan Tuyêt-khóa 8)
Nhất là qua tiếng đàn và sự điều phối của cặp nghệ sĩ quen thuộc: Kim Loan, Kim Bằng, cùng với MC Lê Thị Hoài Niệm, khiến chương trình càng thêm sôi động.

Nhạc cảnh “Cám ơn anh”, như một lời tri ân gửi đến người lính, được thể hiện bằng tất cả tấm lòng của những người phụ nữ từng chứng kiến chiến tranh, từng đi qua những tháng năm mất mát.
Giọng ca trong, nhẹ, mà thấm.
Cả khán phòng như lặng đi, rồi vỡ òa trong những tràng pháo tay giòn giã, sau khi màn trình diễn Fashion Show với chủ đề: 50 Năm tà áo dài Việt Nam kết thúc.
Rồi đến tiết mục đồng ca “Bà Mẹ Quê”, xúc động đến nao lòng.
Hơn mười “bà mẹ quê” áo nâu, khăn mỏ quạ, tay cầm nón lá cùng bước ra, khiến khán phòng lặng đi.
Giọng ca mộc mạc, giản dị, nhưng chạm đến tận tim.
Có người lau nước mắt, có người khẽ hát theo, vì đâu đó trong mỗi người Việt xa xứ, hình ảnh mẹ luôn là thiêng liêng nhất, là điều không thể quên.
“Bà bà mẹ quê! Hôm sớm không nề hà chi
Bà bà mẹ quê! Ngày tháng không ao ước gì
Nhỏ giọt mồ hôi, vì đời trẻ vui.
Khi bài hát chấm dứt, cả khán phòng đứng lên vỗ tay thật lâu.
Không phải chỉ vì tiết mục hay, mà vì họ cảm nhận được một dòng cảm xúc quê hương đang chảy trong tim, xuyên qua bao năm tháng và khoảng cách địa lý.
Buổi tiệc tiếp tục trong tiếng cười nói rộn rã.
Những món ăn Việt Nam được dọn ra thơm nồng, từng bàn là những nhóm bạn cũ, thân hữu, kể chuyện xưa, nhắc tên người đã khuất, trao cho nhau những món quà kỷ niệm nho nhỏ.
Trên sân khấu, biểu ngữ Đại Hội Sư Phạm Quy Nhơn nổi bật giữa ánh sáng dịu vàng.
Trong lời phát biểu ngắn gọn nhưng đầy xúc động, đại diện ban tổ chức đã nói:
“Chúng ta không chỉ gặp lại nhau để nhớ quá khứ,
mà để biết rằng ở đâu có chúng ta, ở đó còn có Quy Nhơn,
còn có tinh thần người thầy, người cô không bao giờ tắt.”
Câu nói ấy như đọng lại thật lâu.
Bởi ai cũng hiểu rằng, những con người ngồi đây dẫu tản mát khắp bốn phương trời vẫn mang trong lòng một mảnh đất Quy Nhơn thân yêu, nơi từng nuôi lớn ước mơ và lòng nhân ái của bao thế hệ giáo sinh.
Chiều xuống nhẹ bên ngoài khung cửa.
Ánh nắng vàng mùa thu hắt lên những tà áo dài vẫn còn phất phơ trong nụ cười.
Một ngày hội ngộ khép lại, nhưng dư âm thì còn mãi, như hương tóc, như tiếng cười, như ánh mắt chan chứa của những người đã từng một thời chung lớp, chung trường, và chung một ước mơ cao quý: “Dạy học là gieo mầm cho tương lai.”
Dù thời gian trôi đi, Dù khoảng cách xa xôi,
Tình bạn sư phạm vẫn như nhịp phấn gõ bảng
Dịu dàng, bền bỉ, và trong trẻo mãi như mùa thu Houston nắng ấm.
Trong khung cảnh hôm nay, giữa những tà áo dài Sư Phạm Quy Nhơn thướt tha, giữa tiếng cười và ánh mắt rạng ngời của những người bạn cũ gặp lại nhau, chúng ta bỗng thấy lòng dâng lên một niềm xúc động khó tả.
Ở nơi đây, giữa mùa thu Houston vàng ươm nắng, dường như thấy lại hình ảnh gian khổ của một thế hệ đã chọn nghề “bán cháo phổi” làm lý tưởng sống.
Những con người từng cầm viên phấn trắng, vẽ nên ước mơ cho bao lớp học trò; những bàn tay từng nắn nót từng dòng chữ, từng phép tính.
Chính họ, bằng sự kiên nhẫn, lòng yêu thương và niềm tin âm thầm, đã góp phần làm nên những thế hệ trưởng thành, có tri thức và nhân cách hôm nay.
Là những người khách, được mời tham dự trong ngày Đại Hội, chúng tôi xin được cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất đến quý thầy cô, đến những “người gõ đầu trẻ” đáng kính của Trường Sư Phạm Quy Nhơn.
Những gì quý vị đã làm không chỉ là dạy chữ, mà là truyền lửa, truyền tâm, và giữ lại vẻ đẹp cao quý của nghề dạy học, một ngọn lửa vẫn đang âm ỉ cháy sáng trong lòng mỗi người Việt chúng ta, dù ở nơi đâu.
Tóc đã bạc, da mồi mắt kém
Nhưng tâm hồn vẫn đẹp như xưa
Trải bao giông bão, gió mưa
Bảng đen, phấn trắng vẫn chưa phai nhòa
Huy Tâm
Houston, 08/11/2025
Cảm ơn quý Giáo Sinh và các bạn Sư Phạm Quy Nhơn, đã tạo cơ hội để chúng ta cùng ôn lại những kỷ niệm thời áo trắng học trò.





Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025

 Ngày Thanksgiving đã qua.

Các con ở xa không thể về sum họp, nhưng các người bạn...cô đơn cũng đến, chuyện vãn râm ran, nhưng rồi nỗi buồn cũng vương trên mắt...
Buồn vì chuyện lụt lội ở quê nhà, người thân yêu cũng là nạn nhân của những trận...xả đập, hoà vào nước mưa dâng cao trong thời gian ngắn nên nhà nào cũng ngập gần lút mái...May mà người còn sống sót, nhưng mọi thứ vật dụng, kể cả các gia súc nuôi cũng trôi theo dòng nước. Sự giúp đỡ cho gia đình cũng chẳng được... nhiều để bù đắp cho sự mất mát...
Nhưng nhìn chung quanh có quá nhiều nạn nhân cùng khổ, không khỏi chạnh lòng, nên cũng gửi chút ít, gọi là...an ủi lúc khó khăn thôi.
Rồi các bạn ở Nha Trang cũng bị ngập lụt, của ít lòng nhiều cũng gửi về để san sẻ cho ấm lòng trong cơn hoạn nạn ...
Chuyện buồn ở đất nước mình sinh sống, ngày lễ sụm họp gia đình, nhưng rồi có những người Lính trẻ bị sát hại...quá dã man ngay trên đường phố bởi người nhập cư không...biết quý mạng sống của người khác?
Con mình cũng từng là người lính Mỹ trẻ năm nào, nên nhìn ảnh hai người lính trẻ bị sát hại mà quặn lòng. Xin cầu nguyện sự bình an đến với gia đình hai người Lính ấy. Cầu mong những người Lính vượt qua khó khăn trong phòng giải phẫu để lấy lại sự sống...
Ngày Tạ ơn! Thôi thì xin Tạ ơn Đất Trời Chúa Phật, và những người đem lại sự bình an no đủ cho cuộc sống của mỗi con người. ...
Hoài Niệm.

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2025

 


Đêm Halloween xưa và nay.

Đêm nay, đêm Halloween truyền thống của người dân Mỹ từ bao nhiêu năm rồi. Có nhiều bạn bè gửi lời chúc mừng qua phone: “Happy Halloween”, nhưng thật sự có happy không? chờ thử xem.

Một trong những niềm vui đến khi mình được ai đó…tặng quà và ngược lại? Như đêm nay, đang chờ các em bé đến gõ cửa nhà “trick or treat” để mình trao kẹo cho chúng, đó cũng là niềm vui cho người có tuổi? trong khi con cháu thì ở xa không về được. Có lẽ chúng cũng đi “trick or treat” ở khu vực nhà chúng (nhưng hình như mẹ chúng nói…không có đi, vì ngại..?).

Chờ hoài mà chẳng thấy em bé nào gõ cửa. Chả lẽ khu vực mình ở không còn con nít? nếu có, chúng đã đi từng nhà xin kẹo rồi, vì ngày mai là thứ bảy, khí hậu lại mát mẻ, có trở ngại nào làm cho chúng chùn chân…?

Nhớ lại những ngày mới đến xứ Mỹ này, ngày các con còn học tiểu học, thời gian đó thật sự có “Happy Halloween”!. Ngày mà cửa nẻo ở nhà nếu quên …khóa khi đi làm, cũng không sợ có kẻ lạ vào nhà dọn sạch như bậy giờ, nếu cửa garage có quên đóng ban đêm, thì người hàng xóm cũng sang gõ cửa nhắc mình đóng lại. Thời bình an thoải mái.

Ngày Halloween rộn rịp lắm, buổi chiều con nít cả xóm tụ lại một nhà nào đó, rồi có xe van chở cá đám con nít cả người lớn vào Shopping. Hồi đó có nhiều shopping lắm và cũng rất nhiều người đi mua sắm hằng ngày, nên tiệm quán mở cửa rất nhộn nhịp đông vui. Tất cả nhân viên các cửa tiệm mặc trang phục đẹp, đứng ngay trước cửa chờ…phát kẹo cho các cháu bé đi qua, hầu như tất cả các tiệm đều có kẹo, bọn con nít thì hoá trang đủ mọi kiểu, từ công chúa, hoàng tử, thiên thần đến…ác quỷ đều có cả. Tiếng cười nói râm ran khiến người lớn đi theo cũng cười vui chào hỏi nhau và…rinh kẹo dùm cho chúng.

Khi đi hết khu shopping thì vừa tối, là trở về nhà và đi …xin kẹo trong xóm. Vẫn là xóm tôi ở, nhưng sao hồi đó vui lắm, nhà nào cũng mở đèn sáng choang và chủ nhà ngồi ngay trước cửa nhà để chờ bọn con nít đi đến mà …phát kẹo, ngay cả nhà tôi cũng vậy, tôi dắt hai đứa con cùng với vài ba bà bạn hàng xóm, cả bọn đi xin kẹo, nhưng ông nhà tôi thì ngồi nhà…phát kẹo. Đi hết một vòng xóm là mệt bở hơi tai, nhưng vui vô cùng tận. Về nhà là bọn trẻ…đổ kẹo ra rồi tha hồ lựa kẹo. Thật ra đi xin kẹo cho vui chứ đâu phải để ăn.

Đó là bọn con nít nhỏ, trong khi bọn choai choai thì rủ nhau đi xem những ngôi nhà ma, mà người “thiết kế” họ tưởng tượng những cảnh hãi hùng kinh khiếp. Sợ mà…thích thú khi TV quay lại cho người ngồi nhà xem.

Nhưng thời gian gần hai mươi năm trở lại đây, khi nền văn minh điện tử phát triển mạnh, khi con người không còn dành thời gian cho cuộc sống…tự nhiên như trước, khi mà họ ngồi một chỗ…bấm bấm, quẹt quẹt là có đủ mọi thứ họ cần, cuộc sống cũng có quá nhiều biến động, lòng tham nhiều khi cần cho nhu cầu cuộc sống nên trộm cướp trồi lên đánh mất sự yên bình xưa cũ. Từ đó, cuộc sống có vẻ buồn tẻ, con nít cũng không quan tâm tới hoàn cảnh chung quanh, chỉ biết chúi đầu vào cái… bàn tay nhỏ xíu bấm độn đủ điều, tất cả đều có…cõi riêng?

Từ những ngày đó, shopping từ từ…đóng cửa, nên con nít không còn vào xin kẹo nữa. Xóm làng cũng…ngại những người đi xin kẹo giả danh nên ít mở cửa, thỉnh thoảng thấy có xe ngừng trước cửa cho con nít xuống, mình mới biết đó là các cháu “trick or treat”. Cha mẹ …sợ con đi ngoài đường bất an, khi mà những tên…bất lương đầy dẫy, sẵn sàng làm nhiều điều tồi tệ không đoán trước được. Không lẽ lúc này mới thật sự...ma quỷ hiện hình?

Khó mà tìm lại được những ngày bình yên xưa cũ. Chắc phải gửi lại lời chúc happy Halloween rồi, vì chờ hoài để nhìn các cháu bé tung tăng đi xin kẹo mà chẳng thấy cháu nào, ngay cả cậu bé học lớp một sát cạnh nhà cũng chẳng thấy bước ra.

Buồn!

Hoài Niệm

 

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2025

 

        BÀ MẸ NUÔI


          Lê thị hoài niệm

          Tối nay vô tình mở tv, trên màn ảnh nhỏ đang chiếu một phim Phi luật Tân, nhưng hoàn toàn nói tiếng…Việt nam. Đoạn phim tả cảnh một cặp nam nữ đang “thỏa thuận” với nhau về một vấn đề hệ trọng. Người con gái hứa sẽ …lấy người thanh niên, với điều kiện người thanh niên hiến tặng một trái thận cho “người cô yêu”, người đang nằm trong bệnh viện chờ chết, nếu không có người hiến tặng thận để thay vào sẽ…ra đi. Vì người bị bệnh cũng là anh em song sinh của ngưòi thanh niên kia. Người thanh niên hứa tặng quả thận đã bị bà ngoại ruột đem bán cho nhà giàu nọ lúc còn rất nhỏ vì nhà nghèo, và hiện tại, chàng đang được sống trong gia đình giàu sang sung sướng, có đủ mọi thứ, kể cả tình thương của ông bà ngoại nuôi, không chỉ tình yêu thương hết mực của cha mẹ nuôi.


          Dẫu biết rằng người con gái không hề yêu mình, và tuyên bố dù có chết cũng vẫn “không yêu chàng”, vẫn yêu say đắm người đang nằm trong bệnh viện! Ấy vậy mà người thanh niên vẫn cứ …yêu  cuồng si, vẫn cãi lại lời “bà mẹ nuôi”, hứa sẽ tặng quả thận cho người cần, sau khi đám cưới với người con gái. Và dù gì thì người bệnh cũng là anh em của chàng, cùng gia đình máu mủ ruột thịt.


          Dù mẹ nuôi chàng ngăn cản, năn nỉ cỡ nào, than khóc cỡ nào, phân tích cặn kẽ cỡ nào, chàng ta vẫn tuyên bố thẳng thừng: “nếu chọn giữa hai người, thì người chàng ta chọn sẽ là cô gái chứ không phải bà mẹ nuôi!”


          Xem xong đoạn phim, tôi thật buồn. Dù biết đó là phim ảnh để …giải trí, nhưng cũng có phần nào phản ảnh sự thật bên ngoài đời. Những đứa con nuôi, đã được người mẹ nuôi khổ cực trăm bề để săn sóc từ tấm bé, mớm cho từng muỗng sữa, thay cho từng cái tã lót, ẵm bồng lo lắng thức đêm thức hôm những khi trái gió trở trời, tập cho từng bước đi, thương yêu, săn sóc từng bữa cơm, giấc ngủ, manh áo tấm quần. Đến khi chập chững đi vào trường học, cũng phải chọn cho ngôi trường nào tốt, giáo dục cho con nên người hữu dụng cho xã hội. Nói chung là bao nhiêu tình yêu thương, cha mẹ nuôi đều dồn hết cho đứa con của mình, chỉ khác là không tự banh ruột sinh ra. Vậy mà khi biết được gia đình cha mẹ ruột, những người chỉ có công mang trong bụng chỉ chín tháng mười ngày, khi sanh ra rồi...thảy cho người khác cưu mang không hề luyến tiếc, lại còn được “ẵm” một món tiền lớn để...sinh sống( bn con?). Ấy vậy mà người con nuôi vội vàng “vứt bỏ” ngay tấm chân tình của người mẹ nuôi trong ngần ấy năm dài. Đau xót thật.


Từ chuyện phim ảnh, gợi nhớ trong tôi một câu chuyện thật thương tâm ngoài đời*, khi người chị họ của chồng tôi từ bên Pháp sang thăm chơi năm trước, đã kể lại hoàn cảnh đau xót của người hàng xóm của chị, và người “con nuôi” bội bạc của họ, trước khi chị đi sang Pháp định cư. Đó là một người thanh niên trẻ trung mà chồng tôi cũng có lần gặp mặt khi đến viếng thăm nhà chị trước năm 75.


           Xóm nhà chị ngày xưa ở vùng Tân Định, vùng đất rộng người thưa, còn nhiều đầm lầy, nhà cửa không mấy sầm uất. Nhưng khi có người “di cư” từ miền Bắc vào khoảng năm 54, thì người ta chọn khu vực này để làm ăn, sinh sống cũng khá đông, trong đó có gia đình hãng sản xuất dụng cụ “xây cất nhà cửa” của ông bà “Từ Tâm”*

        Khi gia đình đến đây, họ không còn trẻ lắm, nhưng chưa thấy có con cái gì, về sau cả xóm đều biết “ông” không thể có con.


        Thế là họ có ý đi xin “con nuôi”. Nhưng thời buổi bấy giờ khu vực mới mở mang lập nghiệp, người dân còn hiền hòa, xóm láng giềng gần coi nhau như thân tình, ruột thịt, không phân biệt kẻ Bắc người Nam, con người được quí trọng, nhất là con nít, đâu có ai...dư con để mà cho.


          Nhưng rồi một hôm ông bà vui mừng báo tin cho hàng xóm biết là họ vừa xin được một đứa con nuôi. Một đứa con trai đâu chừng hai ba tuổi, con của một gia đình nghe đâu ở tít bên cầu chữ Y, nhà nghèo mà người cha thêm tật cờ bạc, bằng lòng cho họ để đổi lấy một số tiền …

        

          Bà Mẹ nuôi mừng vui lắm lắm. Bà khoe cùng với bà con trong xóm rằng bà đã …xin được đứa con trai thật kháu khỉnh, dễ thương. Bà nghĩ đến nay mai trong nhà bà sẽ có tiếng cười, tiếng nói của trẻ thơ chắc là vui nhộn lắm. Rồi mai kia mốt nọ, thằng con lớn lên sẽ là nguồn an ủi vô biên cho ông bà, đỡ đi nỗi cô quạnh khi  nó lập gia đình, sẽ có thêm một đàn cháu, chắt, để rồi khi tuổi về già, sẽ có người...thắp nén nhang trên bàn thờ khi ông bà qui thiên về với tổ tiên.

           Bà tưởng tượng và khoe với hàng xóm nhiều điều thú vị khi có một đứa con, bà sẽ cố thể hiện tình mẫu tử dù không sanh nhưng có dưỡng. Từ khi có cậu bé về nhà, bà Tâm không thường xuyên ở ngoài tiệm buôn nữa, mà thỉnh thoảng bà ra rồi lại chạy về nhà, cố ý thăm chừng cậu nhỏ, xem nó có chơi đùa vui không với những món quà nhỏ bà mua cho cậu? có ăn uống đầy đủ không? bà vú nuôi có canh chừng để cậu khỏi té ngã không? Nói chung là bà cắc ca cắc củm lo lắng để nuôi cậu bé được đầy đủ mọi thứ từ tấm bé trong niềm yêu thương và vui thú. Khi cậu bé được vào trường mẫu giáo, bà Tâm đã chọn cho cậu một ngôi trường tư thật tốt, và chính bà hằng ngày đưa cậu đến trường và đón về sau mỗi buổi học. Cậu con nuôi lớn lên trong sự thương yêu, chìu chuộng hết mực của cha mẹ nuôi. Có những buổi chiều, người ta còn thấy ông cha nuôi cõng cậu con đi chơi lòng vòng trong xóm cười nói râm ran.



        Từ nhỏ đến khi trưởng thành, cậu ta được cả xóm gọi là “cậu ấm”, vì cậu luôn có mọi thứ mà cậu muốn. Ngay từ khi còn ở bậc trung học, ngoài những gìờ học tại trường, ông bà Tâm còn mướn thêm “gia sư” về kèm cho cậu ấm học. Cả xóm ai cũng biết ông bà Từ Tâm thương yêu chìu chuộng cậu ấm đủ điều, cậu đi học có xe hơi đón đưa, dù ngày nắng hay ngày mưa, “cậu ấm” cũng chưa từng bị một giọt mưa rớt trên vai áo, đến nỗi đám con gái trong xóm cũng phải than rằng “cậu ấm” ấm quá làm sao biết làm cây tùng, cây bách cho các cô nương tựa lỡ một mai lọt vào mắt xanh của cậu. Rồi khi vừa đủ tuổi trưởng thành, ông bà Tâm mua cho cậu chiếc xe Honda mới toanh, mỗi lần cậu rời nhà là cả xóm đều biết vì cậu cứ cầm tay ga mà…rú liên hồi trước khi rời khỏi xóm.



             Cậu ấm càng sang thì bạn bè cũng lắm, họ đến nhà cậu thật….đông vui, ông bà Từ Tâm thương con nên cũng chìu chuộng các bạn của con, thỉnh thoảng họ mở tiệc vui chứ không đến nỗi quậy phá để cá xóm phải than phiền. Đến khi cậu thi đậu Tú tài toàn và thi đậu luôn vào trường Kỹ thuật Phú Thọ, thì cậu được cha mẹ nuôi lo cho đi du học Tân Tây Lan. Phải nói là cậu ấm thật có phước đúng như cái tên gọi. Trước ngày đi, mẹ nuôi của cậu còn mời cả “vũ sư” về nhà dạy cho cậu ấm nhảy đầm, một môn nghệ thuật mà theo cậu, không thể thiếu đối với người “văn minh đi du học”. Và trong những ngày chờ đợi lên đường, thì tại nhà cậu, có một người đàn bà lớn tuổi, cứ lui tới to nhỏ với chị người làm, cuối cùng thì cậu ta được biết đó là …mẹ ruột của mình, người chỉ tốn công sanh, nhưng chưa một ngày nuôi dưỡng, dạy dỗ cho cậu  thành đạt như hôm nay, nhưng vẫn là mẹ của cậu. Cậu mừng rỡ ra mặt. Điều đó cũng tốt thôi.


          Ngày cả nước tan hàng, rã đám, cậu ấm còn ở tận bên Tân tây lan dù đã học ra trường rồi. Tài sản của cha mẹ nuôi cậu bị đánh sập vì thuộc thành phần ‘tư sản mại bản”. Chính quyền mới cướp lấy sạch sành sanh cơ ngơi, hãng xưởng, may mà họ còn chút ít của cải cất giữ và căn nhà nhỏ nên vẫn sống còn..Cha cậu buồn rầu nên sanh bệnh mà mất. Cậu ấm vẫn bặt tăm hơi.


          Không hiểu bên nớ cậu ấm có bạn gái, vợ con gì chưa, mà ngay khi có phong trào nhà nước mở cửa, thì cậu ấm trở về. Lúc này bà mẹ nuôi nghèo rồi, chỉ còn có mỗi căn nhà nhỏ để ở, nhưng chẳng thấy cậu ấm giúp đỡ gì thêm. Nghe đâu cậu đã làm đơn “bảo lãnh” cho cha mẹ ruột sang Úc (?), nơi cậu ấm đang định cư (không hiểu làm thế nào mà cậu bảo lãnh được, có lẽ bà mẹ nuôi vẫn giữ lại họ cũ của cậu?)


          Bà mẹ nuôi vẫn thương đứa con mình bao nhiêu năm nuôi dưỡng, dù gì vẫn là “tình mẹ con”! Bà đi tìm người “giỏi giang” để giới thiệu cho cậu con trai mình cưới làm vợ. Nhưng tiếc thay, người bà muốn thì cậu không ưng, và cuối cùng, một người con gái khác đã là vợ cậu. Bà mẹ nuôi buồn lắm, nhưng đâu có làm gì được.


          Cậu trở về nước Úc sinh sống và bảo lãnh vợ sang, không có chút lo lắng gì cho bà mẹ nuôi, dù lúc này bà đã già và khốn khó về tài chánh. Nghe đâu sau đó cả gia đình nhà vợ, được cậu bảo lãnh sang bên Úc sống đời tự do, sung sướng, chỉ trừ một người không được gì cả, đó là…bà mẹ nuôi. Nếu phải nói theo thuyết nhà Phật, thì kiếp trước bà…vay, nên kiếp này phải…trả cho xong nợ??? Thương thay!


          Những ngày cuối đời, bà mẹ nuôi bị bệnh, may nhờ có một  người cháu họ trai từ ngoài miền Bắc vào săn sóc, nhưng người này cũng …không được bình thường mấy, khùng khùng; khịu khịu nên con gái chẳng ai ưng. Nhưng nhờ có căn nhà của bà cụ còn có chút giá trị, nên có người con gái trong xóm bằng lòng lấy người cháu họ của bà, và căn nhà sẽ là nhà của họ. Tội nghiệp, bà cụ lúc này đã già cả, bệnh hoạn, lại bị người cháu dâu …hất hủi, mắng nhiếc, chửi bới suốt ngày không coi bà ra gì cả. Bà cụ buồn lắm, nhưng người con nuôi thì ở tận đâu đâu không hề có tiếng…thăm hỏi. 


         Cuối cùng thì bà đã về lại miền Bắc, nơi bà từ bỏ để di cư vào Nam mấy chục năm về trước, hiện tại còn c người anh trai đã già lắm sống ngoài đó, bà sẽ về nương tựa nơi gia đình người anh. Từ đó đến nay, ch tôi không còn tin tức gì của bà Cụ nữa. 


       Thương thay thân phận bà mẹ nuôi! Và rất bất bình về hành động tàn nhẫn của người con nuôi vô ơn bạc nghĩa.

Lê thị Hoài Niệm

*ghi lại câu chuyện thật ngoài đời từ người chị họ kể mà cứ buồn mãi.     

*xin đổi tên tiệm buôn.